Chương 40: Thật giả thiên kim – Mối tình đầu của Kỷ phụ
Cổ phần của Kỷ thị, Kỷ mẫu nắm mười phần trăm, Kỷ Diệp nắm năm phần trăm.
Ông bà nội Kỷ mỗi người năm phần trăm, Kỷ phụ bốn mươi phần trăm, còn lại thuộc về các cổ đông khác.
Kỷ Diệp ánh mắt khẽ lay động, cũng cảm thấy mình có hậu thuẫn vững chắc.
Rời bệnh viện, Kỷ Lâm Lang liền nhờ Hà Yến tìm giúp một căn nhà, yêu cầu gần trường, là nhà tầng, có hai gara ô tô.
Hà Yến làm việc rất nhanh nhạy. Khi Kỷ Lâm Lang vẫn đang thu dọn đồ đạc ở nhà họ Kỷ, Hà Yến đã tìm được một căn nhà ưng ý cho cô.
Cứ thế, Kỷ Lâm Lang dọn ra khỏi nhà họ Kỷ. Quản gia vội gọi điện báo cho Kỷ phụ. Dì Lý nhìn Kỷ Lâm Lang dọn đồ đi, thoáng thấy mừng, nhưng rồi lại tiếc vì chưa giúp được con trai mình.
Bà vội gọi điện báo cho con trai tình hình của Kỷ Lâm Lang. Vốn tưởng con trai mình sớm tốt nghiệp rồi về nước, đến lúc đó sẽ làm việc dưới quyền Kỷ Diệp.
Không ngờ con trai vì chuyện luận án tốt nghiệp mà mãi chưa thể về nước, trong lòng bà hết sức thất vọng.
Đặng Tử Tinh những ngày này chẳng dễ chịu gì. Toàn bộ tài liệu trong máy tính và ổ đám mây đều biến mất, anh phải chuẩn bị lại từ đầu. Mà dù có đổi máy tính nào, tài liệu vẫn bị xóa sạch.
Đặng Tử Tinh đương nhiên biết mình đã bị người ta để mắt tới, nhưng buồn bực ở chỗ không biết kẻ đang nhắm vào mình là ai. Anh đã thuê cả hacker tới giúp mà vẫn không khá hơn.
Anh không hề nghi ngờ Kỷ Lâm Lang, chỉ nghĩ rằng mình quá ưu tú ở nước ngoài nên bị người đố kỵ, ngăn cản tốt nghiệp.
Đặng Tử Tinh còn gọi điện riêng cho Kỷ Kiều để kể chuyện này, nhưng Kỷ Kiều lúc đó còn lo cho mình chưa xong, làm gì có tâm trí đâu mà để ý tới anh ta, nên chỉ qua loa vài câu rồi cúp máy.
Kỷ Lâm Lang tuy mời luật sư kiện Kỷ Kiều và đồng bọn, nhưng vụ việc chưa đến mức xử lý hình sự, chỉ có thể bị tạm giữ năm ngày.
Kỷ Lâm Lang yêu cầu Kỷ Kiều và những người liên quan phải công khai xin lỗi, bồi thường tổn thất tinh thần cho cô, nếu không thì không được bảo lãnh.
Kỷ Kiều được Lý Hạo Hiên bảo lãnh ra, tâm trạng tệ hại không cần nói cũng biết.
Còn Lý Hạo Hiên, dù vẫn còn để bụng chuyện trên diễn đàn, nhưng đã được Kỷ Kiều dỗ dành. Chỉ là trong lòng anh ta ra sức trừng trị những kẻ dám chiếm lợi của Kỷ Kiều.
Kết quả là, ngoài Kỷ Diệp đang nằm viện, Cẩu Thiên Trụ và Vạn Khải Minh đều bị chèn ép.
Cẩu Thiên Trụ và Cẩu Thiên Vũ đúng là anh em họ, nhưng bố của hai người – hai anh em ruột – năm xưa từng vì chuyện quyền thừa kế mà nảy sinh mâu thuẫn.
Ông nội Cẩu đã mất, quan hệ giữa hai nhà không tốt, nên cũng chẳng qua lại với nhau.
Vì thế, nhà Cẩu Thiên Trụ bị nhà họ Lý chèn ép đến đứt gãy nguồn vốn, suýt phá sản.
Mãi đến khi Cẩu Nhị, bố của Cẩu Thiên Trụ, phải chịu thua Cẩu Đại, bố của Cẩu Thiên Vũ, thì công ty mới tránh được cảnh phá sản hoàn toàn.
Nhờ có Cẩu Đại đứng ra, Lý Hạo Hiên mới bị ông nội Lý nghiêm lệnh ngăn lại.
Còn về phía Vạn Khải Minh, cậu ta mang họ Vạn, nhưng thực ra là con trai của Liêu tổng.
Thế nhưng Lý Hạo Hiên không tra ra được, tưởng Vạn Khải Minh chỉ là kẻ không có thế lực, nên suýt đánh cậu ta tàn phế.
Liêu tổng sao có thể nuốt trôi cục tức này.
Ông có một trai một gái, vì muốn bảo vệ an toàn cho các con nên mới cho chúng theo họ mẹ. Lý Hạo Hiên biết rõ Vạn Khải Minh là con trai Liêu tổng mà vẫn giở cái kiểu xem trời bằng vung, muốn diệt ai thì diệt, Liêu tổng chỉ đành cầu cứu đến nhà họ Kỷ.
Kỷ phụ cũng bất mãn với hành vi của Lý Hạo Hiên. Chuyện này còn liên quan đến Kỷ Diệp, biết đâu bước tiếp theo Lý Hạo Hiên lại nhắm vào nhà họ Kỷ.
Vì vậy, Kỷ phụ đích thân đến nhà họ Lý một chuyến, đứng ra hủy bỏ hôn sự giữa Lý Hạo Hiên và Kỷ Kiều, đồng thời tuyên bố nhà họ Kỷ chỉ nuôi Kỷ Kiều đến khi cô ấy trưởng thành, từ nay về sau Kỷ Kiều không còn quan hệ gì với nhà họ Kỷ nữa.
Ông bà nội Lý vẫn còn, nên tình cảm giữa hai nhà vẫn được giữ gìn. Ông nội Lý còn nói khi nào rảnh sẽ tìm ông nội Kỷ uống trà, câu cá.
Nhưng Lý Hạo Hiên biết hôn sự đã bị hủy, trong lòng vô cùng bất mãn với nhà họ Kỷ. Nếu không phải ông nội Lý nghiêm khắc ra lệnh ngăn cản, e rằng Lý Hạo Hiên đã thật sự ra tay với nhà họ Kỷ.
Kỷ Diệp nằm viện, Kỷ Kiều ngày ngày mang canh đến chăm sóc. Kỷ mẫu giờ không ưa Kỷ Kiều, nhưng cũng không ngăn cản cô ta hầu hạ Kỷ Diệp. Trong mắt Kỷ mẫu, Kỷ Diệp bị Kỷ Lâm Lang đánh là do Kỷ Kiều gây ra.
Thứ Hai, trong giờ chào cờ, Kỷ Kiều và những người liên quan viết thư xin lỗi, đứng trên bục đọc trước toàn trường, xin lỗi Kỷ Lâm Lang.
Giờ đây Kỷ Kiều ở trường mất hết thanh danh, nhưng có Lý Hạo Hiên làm chỗ dựa vững chắc, nên không ai dám cười nhạo trước mặt, chỉ thì thầm bàn tán sau lưng.
Còn sau khi bị mất mặt thảm hại, Kỷ Kiều liền mở màn trả thù Lưu Mị.
Kỷ Lâm Lang nghĩ rằng Kỷ Kiều sẽ trả thù Lưu Mị theo cách giống như cô, nhưng không ngờ Kỷ Kiều lại tàn nhẫn hơn nhiều.
Có thể nói đây là màn trả thù của Kỷ Kiều, Kỷ Diệp và Lý Hạo Hiên đối với Lưu Mị. Kỷ Kiều hẹn Lưu Mị ra quán bar, hạ thuốc rồi sai người làm nhục cô ta, còn chụp ảnh đăng tải lên mạng.
Xong việc, bọn họ thoát tội sạch sẽ, còn Lưu Mị thì thảm hại.
Trước kia chỉ là ồn ào trên diễn đàn trường, còn bây giờ đã lan truyền trên mạng, vượt ra khỏi phạm vi trường học, tính chất khác hẳn.
Lưu Mị gần như phát điên. Cô ta không ngờ rằng những thủ đoạn từng dùng để hại người khác lại bị dùng lên chính mình, đau đớn đến mức sụp đổ.
Và Lưu Mị đúng là đã sụp đổ. Nhà họ Lưu chê cô ta mất mặt, ngay trong đêm liền thu xếp đưa cô ta ra nước ngoài.
Còn Kỷ Kiều – người bị Lưu Mị chỉ mặt tố cáo – nhà họ Lưu không tìm ra bằng chứng nên đành chịu bó tay, hơn nữa Kỷ Kiều còn được Lý Hạo Hiên và Kỷ Diệp bảo vệ.
Cẩu Thiên Trụ cũng bị đưa ra nước ngoài. Vạn Khải Minh vẫn còn ở trường, nhưng đã xa lánh Kỷ Kiều.
Kỷ mẫu thì vẫn ngày nào cũng ép Kỷ phụ đuổi Kỷ Lâm Lang khỏi nhà họ Kỷ, nhất định phải gạch tên cô khỏi sổ hộ khẩu của Kỷ gia, đồng thời bắt cô ký vào bản thỏa thuận từ bỏ quyền lợi của Kỷ thị.
Kỷ phụ đương nhiên không đồng ý, nên chuyện cứ thế bế tắc.
Ông bà nội Kỷ biết rõ đầu đuôi sự việc, nên cũng khuyên Kỷ mẫu, vừa không muốn đoạn tuyệt với Kỷ Lâm Lang, vừa không muốn Kỷ phụ và Kỷ mẫu ly hôn, lại càng không muốn Kỷ Diệp theo mẹ rời khỏi nhà họ Kỷ.
Đây cũng chính là chỗ dựa khiến Kỷ mẫu hành động không kiêng nể.
Hôm ấy, Kỷ phụ đến trường tìm Kỷ Lâm Lang. Từ khi Kỷ Lâm Lang dọn ra ngoài, Kỷ phụ bận bịu nhiều việc nên đã lâu rồi chưa gặp con gái.
Không ngờ vừa đến cổng trường, một giọng nói dịu dàng đã gọi ông lại.
“Hưng Hoa, lâu rồi không gặp.”
Kỷ phụ khựng người, nhìn về phía chủ nhân giọng nói, sửng sốt một lát: “Lâu rồi mới gặp, cô đây là...”
“Tôi đang dạy ở Thịnh Tôn.” Tiêu Lâm nhìn người đàn ông trung niên vẫn còn phong độ, trong lòng không ngừng hối hận.
Năm đó bản thân mình quá ngây thơ, bất mãn vì Kỷ phụ lúc nào cũng bận rộn công việc mà lơ là mình, nên đã chia tay và chọn một họa sĩ lãng mạn đang theo đuổi mình. Cô theo họa sĩ đó ra nước ngoài du học, rồi trong lúc tình nồng thắm thiết, cưới anh ta.
Không ngờ sang năm thứ hai, chồng cô đã ngoại tình. Tiêu Lâm ly hôn xong mới phát hiện mình có thai, đi tìm chồng cũ thì bị ép phá thai, cú sốc quá lớn.
Sau đó, ở nước ngoài, cô cũng yêu thêm vài người, nhưng cuối cùng vẫn chia tay.
Cứ thế năm này qua năm khác, tuổi đã lớn dần. Tiêu Lâm liên tiếp chịu những tổn thương tình cảm, nên chán nản quay về nước, mãi đến học kỳ này mới về dạy tại Thịnh Tôn.
Khi gặp lại Kỷ Hưng Hoa, Tiêu Lâm phát hiện trái tim vốn đã chết lặng của mình lại bắt đầu đập. Cô đã từng nghe ngóng về ông, biết rằng cô con gái ông tìm về – Kỷ Lâm Lang – ban đầu vốn không tên như vậy.
Vậy nên... trong lòng ông ấy vẫn còn có mình, phải không?
