Chương 57: Chân giả thiên kim – Đánh nhau
Vì trải nghiệm từ nhỏ đến lớn, Kỷ Lâm Lang bề ngoài ngoan ngoãn hiểu chuyện, khiến người lớn yên tâm, nhưng trong xương tủy là người kiên cường không chịu thua, lại căm ghét cái ác như kẻ thù.
Động tĩnh ở đây tự nhiên khiến những người xung quanh chú ý, lập tức có người nhận ra thân phận Kỷ Lâm Lang, thầm kêu không ổn.
“Ba thằng ngu đó là ai gọi vào vậy?”
Có thể tham gia buổi tụ họp của Hác Hiền thì đều là người có thân phận, nhưng người họ mang đến lại đắc tội với người ở đây, tự nhiên cũng sẽ ảnh hưởng đến họ.
“Không quen.” Có người nói.
Có người do dự nói: “Hình như là Lương Quốc Đống mang tới.”
“Lương Quốc Đống, nhà họ Lương, chẳng phải là em họ của Ứng thần sao?”
“Chính là hắn, nhưng nhìn ba người đó thì có vẻ không phải người thành phố T chúng ta, nếu không thì đâu đến mức không có mắt như vậy.”
“Chúng ta mau qua ngăn lại, đừng để xảy ra chuyện.”
“Ứng thần tới rồi.”
Ứng Tu Cẩn không ngờ vì không yên tâm về Kỷ Lâm Lang nên mới đi ra, lại nhận được điện thoại của Kỷ Lâm Lang, vội vàng chạy đến với tốc độ nhanh nhất. Tuy là Kỷ Lâm Lang đơn phương đánh người, nhưng trong lòng Ứng Tu Cẩn vẫn khá tức giận.
Cũng may thân thủ của Kỷ Lâm Lang tốt hơn một chút, nếu không có thân thủ, chẳng phải là bị bắt nạt sao.
Đúng lúc này, người đàn ông say rượu còn hét lên: “Mày có biết tao là ai không? Tao là anh họ của Ứng Tu Cẩn, đánh tao, mày sẽ gặp rắc rối đấy.”
“Sao tôi không biết mình có cái anh họ như mày nhỉ?” Ứng Tu Cẩn bước dài tới, trong mắt tụ lại cơn bão.
“Ứng Tu Cẩn, tao là anh họ của Quốc Đống, cũng là anh họ mày, Vương Quốc Cường, ba tao là Vương Pháp.”
Mọi người nghe xong liền phì cười, Vương Pháp, lại là đứa con trời đánh nào đây.
“Hai con đàn bà thối tha này, làm đĩ còn…”
“Câm cái miệng thối của mày lại.” Ứng Tu Cẩn hung hăng giáng một đấm, miệng Vương Quốc Cường chảy máu, răng cũng bị đánh rụng hai cái.
Vương Quốc Cường đau đến mức nằm dưới đất oa oa kêu, thảm hơn cả khi bị Kỷ Lâm Lang đánh.
Những người xung quanh hít một hơi khí lạnh, không tự giác sờ má mình, đau thật đấy, răng còn bị đánh rụng.
Một người đàn ông mập mạp chạy tới: “Em họ à, không thể đánh được, đều là người nhà cả.”
“Mẹ nó, ai là người nhà với mày.” Ứng Tu Cẩn trực tiếp chửi thề, anh ghét nhất là người nhà họ Lương, lập tức nói với bảo vệ chạy tới: “Phiền giúp tôi đưa tất cả bọn họ đến đồn.”
Ứng Tu Cẩn không muốn phí lời với họ dù chỉ một phút. Lời anh vừa nói ra, bảo vệ liền tiến lên tóm ba người kia giải đến đồn.
Lương Quốc Đống thấy bộ dạng tức giận của Ứng Tu Cẩn, vội rụt cổ gọi điện cho người lớn trong nhà.
“Tay có đau không?” Ứng Tu Cẩn nắm tay Kỷ Lâm Lang.
“Không đau, đánh khá sướng.” Kỷ Lâm Lang cười hì hì.
“Lần sau đừng dùng tay, quán bar có nhiều chai rượu, bàn ghế thế kia, có thể tận dụng. Đối phó với loại cặn bã này đừng nương tay, cứ đánh thẳng vào hạ bộ, đánh phế thì tôi lo.”
Đám đàn ông đứng xem đều hít một hơi khí lạnh, không tự giác khép chặt chân, không ngờ Ứng Tu Cẩn lại dạy vợ chưa cưới như vậy, đúng là người tàn nhẫn.
Sau chuyện như vậy, Ứng Tu Cẩn định đưa Kỷ Lâm Lang rời đi, bất quá vẫn còn một Thịnh Nhan rơi lẻ, liền do Cẩu Thiên Vũ tự đề cử phụ trách đưa về.
“Cô Lâm Lang, xin lỗi nhé, chuyện này tôi cũng có trách nhiệm.”
Hác Hiền cũng không ngờ lại có kẻ không có mắt như vậy. Tuy Lương Quốc Đống là anh họ của Ứng Tu Cẩn, là hắn mang người tới, nhưng Hác Hiền là người tổ chức buổi tụ họp, trong lòng cũng áy náy.
“Hác ca, không liên quan đến anh, anh không cần tự trách. Loại cặn bã này, sau này đừng qua lại nữa là được.”
Lời Kỷ Lâm Lang vừa dứt, Hác Hiền liền nói: “Sao có thể qua lại được, tôi còn chẳng quen bọn họ.”
Hác Hiền trong lòng đã liệt Vương Quốc Cường cùng Lương Quốc Đống vào danh sách đen. Kẻ có thể nói ra câu “ba tao là Vương Pháp” nghe là biết ngay xui xẻo, ngốc mới đi lại với loại người này.
Sau khi Ứng Tu Cẩn và Kỷ Lâm Lang rời đi, hai người lại đi dạo phố, còn điện thoại của Ứng Tu Cẩn thì reo không ngừng.
“Là bác gái Ứng gọi đến à?” Kỷ Lâm Lang hỏi.
Ứng Tu Cẩn gật đầu, trực tiếp chuyển điện thoại sang chế độ im lặng, “Mặc kệ bà ấy.”
“Nếu bác gái Ứng không hài lòng về em thì sao?” Kỷ Lâm Lang dùng ngón tay thon dài nắm chặt bàn tay to của Ứng Tu Cẩn, mười ngón tay đan vào nhau.
“Bà ấy quản không được tôi. Tôi đã nói với bà ấy rồi, nếu tôi xảy ra chuyện gì, toàn bộ tài sản của tôi sẽ tặng cho nhà nước. Bà ấy chỉ có thể mong tôi tốt, không thì nếu tôi thật sự xảy ra chuyện, bà ấy sẽ không ai nuôi dưỡng. Nhà họ Lương sẽ không lo cho bà ấy, ba tôi càng không đáng tin.”
“Ông nội Ứng biết suy nghĩ này của anh không?”
“Biết. Ông nội nói nếu không phải tôi biết phấn đấu, thì sau khi ông mất sẽ quyên góp Ứng thị.”
Kỷ Lâm Lang giơ ngón cái, ông nội Ứng thật có khí phách.
Trên đường, điện thoại của Kỷ Lâm Lang reo lên, là Hác Hiền gọi tới. Điện thoại của Ứng Tu Cẩn cứ bận, nên gọi sang máy của Kỷ Lâm Lang.
Vừa nghe thì biết được, sở dĩ Vương Quốc Cường đến quấy rối Kỷ Lâm Lang là do hai người phụ nữ xúi giục.
Phía Hác Hiền đã điều camera, rõ ràng là Kỷ Kiều, còn có vị tiểu thư đứng cạnh phu nhân họ Lương – dì của Ứng Tu Cẩn lúc trước.
Mà con trai của phu nhân họ Lương là Lương Quốc Đống, Vương Quốc Cường là cháu ngoại của phu nhân họ Lương, Kỷ Kiều đi theo Lương Quốc Đống vào.
Còn vị tiểu thư kia mới thú vị, Kỷ Lâm Lang không quen, vậy mà người ta lại có ác ý lớn với cô như thế.
Sự thù hằn của Kỷ Kiều, Kỷ Lâm Lang biết.
Còn Lưu Mị, dù sao cũng nhờ Ứng phu nhân mà kéo chút quan hệ họ hàng với Ứng Tu Cẩn.
Nhưng vị tiểu thư này thật kỳ lạ.
“Anh quen cô ta à?” Kỷ Lâm Lang đưa hình trong điện thoại cho Ứng Tu Cẩn xem.
“Ai? Không quen.” Ứng Tu Cẩn lắc đầu.
“Hay là anh không nhớ?”
“Không thể nào, trí nhớ tôi rất tốt, chỉ cần gặp qua thì không thể không có ấn tượng.”
“Hay là, anh nghe điện thoại của bác gái Ứng đi?”
Kỷ Lâm Lang nhìn điện thoại của Ứng Tu Cẩn vẫn còn sáng, trên đó ba chữ “Lương nữ sĩ” sáng rõ rõ.
Ứng Tu Cẩn nhận điện thoại, đầu dây bên kia mẹ anh lải nhải một tràng.
“Ứng Tu Cẩn, sao con có thể đưa anh họ con vào đồn chứ? Mẹ đã tìm hiểu rồi, đâu phải chuyện lớn gì. Chẳng qua là nói vài câu thôi, tiểu thư nhà họ Kỷ đã đánh người ta bị thương rồi, chuyện coi như bỏ đi. Con cần gì phải làm cho cậu mợ con khó xử? Con mau thả người ra, con làm vậy thì mẹ biết đối mặt với cậu mợ con thế nào? Trước đây mẹ có lỗi với con, nhưng lúc đó mẹ bị trầm cảm mà, con cần gì phải ghi hận bao nhiêu năm, cũng không cho mẹ cơ hội bù đắp. Con muốn hận thì hận cha con đi, cậu mợ con có lỗi gì với con mà con phải làm tuyệt tình như vậy?”
Ứng Tu Cẩn khóe miệng nhếch lên một nụ cười mỉa mai: “Đó tính là anh họ gì của con chứ? Ba nó không phải tên là Vương Pháp sao? Để ba nó tự mà giải quyết. Nếu không nhìn vào chút tình cảm nhà họ Lương, con tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy đâu. Không phục thì cứ tìm đoàn luật sư. Còn chuyện trước kia, con đã sớm không để bụng, mà giờ mẹ còn không hận cha con, con hận ông ta làm gì.”
Kỷ Lâm Lang nghe vậy chỉ muốn vỗ tay tán thưởng Ứng Tu Cẩn, đáp trả hay thật.
