Chương 9: Chân giả thiên kim – Không biết xấu hổ
Đúng lúc này, Kỷ Diệp bước tới, Kỷ phụ đưa tài liệu cho anh xem.
Kỷ Diệp giật mình, thấy sắc mặt Kỷ phụ khó coi, bèn nói: “Ba, Lâm Lang đã về rồi, chuyện này thôi bỏ đi.”
Kỷ phụ nhíu mày trước thái độ của con trai: “Dù đã nhiều năm, không có chứng cứ, nhưng bao nhiêu dấu hiệu cho thấy Kỷ Đại Long và Lưu Tiểu Liên rõ ràng biết chuyện. Nếu không thì sao lại ngược đãi em gái con đến thế?”
“Nhưng Kiều Kiều vô tội mà. Con bé đã sống với chúng ta hơn mười năm, ba nỡ lòng nào làm tổn thương con bé? Không nói đến chuyện bảo mẫu đã chăm sóc con mấy năm cẩn thận, Kỷ Đại Long cũng từng bảo vệ con nhiều lần. Lúc đó nếu không phải đến trường mẫu giáo đón con, ông ấy cũng không bị tai nạn phải cắt cụt chân. Huống hồ Hạo Hiên thích Kiều Kiều, cậu ấy còn là người thừa kế tương lai do ông nội Lý chọn. Chúng ta có không ít dự án hợp tác với nhà họ Lý, một khi quan hệ với nhà họ Lý bị ảnh hưởng, nhà họ Kỷ chúng ta sẽ xong đời.”
Kỷ Diệp nói năng đường hoàng, bảo là kiêng nể nhà họ Lý, nhưng tư tâm cũng là bảo vệ Kỷ Kiều.
Ký ức tuổi thơ của Kỷ Diệp là bố mẹ đều bận rộn, chỉ có tài xế và bảo mẫu bên cạnh. Mỗi lần Kỷ Đại Long và Lưu Tiểu Liên về quê, Kỷ Diệp đều khóc lóc ầm ĩ. Hơn mười năm trôi qua, tuy có hơi xa cách, nhưng vì Kỷ Kiều, Kỷ Diệp cũng chỉ muốn bỏ qua chuyện này nhẹ nhàng.
“Choang!” Kỷ phụ tức giận ném vỡ tách trà, quát con trai: “Trong mắt con, nhà họ Kỷ không dựa vào nhà họ Lý thì không sống nổi sao?”
Cả nửa đời nay, Kỷ phụ luôn bị trưởng bối, thân thích, bạn bè đem so sánh với bố Lý. Thật ra ông không hề kém bố Lý, chỉ là bố Lý cưới được tiểu thư nhà quân chính, còn Kỷ mẫu thì gia cảnh sa sút, phương diện này đương nhiên không thể cho Kỷ phụ chỗ dựa và giúp đỡ. Vì vậy, dù Kỷ phụ có cố gắng đến đâu, hơn mười năm cũng đưa tài sản nhà họ Kỷ tăng lên bốn mươi tỷ. Những năm nay ông làm ăn chắc chắn, tập trung vào thương hiệu Kỷ Thị, danh tiếng cũng khá tốt.
Vậy mà bao nhiêu năm cố gắng của mình, trong lòng con trai lại nghĩ nhà họ Kỷ có được ngày hôm nay là nhờ nhà họ Lý, điều này khiến Kỷ phụ không thể chấp nhận.
Tiếng cãi vã của hai cha con làm kinh động đến Kỷ mẫu – lúc ấy bà vừa đẩy cửa bưng trà vào. Bà cũng trách con trai vài câu. Dù bà cũng thấy Kỷ phụ không bằng bố Lý, nhưng không thể nói thẳng như vậy được. Dù vậy, mẹ và con trai vẫn nhất trí với nhau trong chuyện của Kỷ Kiều.
Lâm Lang biết chuyện trong thư phòng qua hệ thống. Vốn cô không định qua, nhưng ngay cả Kỷ Kiều cũng đến rồi, cô là người trong cuộc đương nhiên phải xuất hiện.
Kỷ Kiều vừa bước vào thư phòng đã thấy hối hận. Cô không hề có tình cảm với Kỷ Đại Long và Lưu Tiểu Liên, thậm chí căm ghét vì có một đôi cha mẹ ruột không ra gì như thế, trong đáy lòng cô không muốn nhận. Cô không quan tâm Kỷ Đại Long và Lưu Tiểu Liên sống hay chết, hận không thể để họ chết đi cho khuất mắt, nhưng cũng không muốn nhà họ Kỷ kiện họ, càng không muốn họ ngồi tù. Một mặt là không muốn nhà họ Kỷ thấy cô vô tình, mặt khác là không muốn có cha mẹ ruột ngồi tù. Quan trọng nhất là, Kỷ Đại Long và Lưu Tiểu Liên còn có một đứa con trai mới học tiểu học. Nếu họ ngồi tù, Kỷ Kiều chắc chắn không thể không quản đứa em trai ruột này. Bất kể thế nào, Kỷ Kiều cũng không muốn.
Khi Lâm Lang bước tới, vẻ mặt Kỷ Kiều cứng đờ, hai tay nắm chặt. Đối với Lâm Lang – kẻ đã xông vào thế giới của cô, phá vỡ hạnh phúc của cô – Kỷ Kiều hận đến chết.
“Em Lâm Lang, xin lỗi em, xin lỗi em, chị không biết, chị... chị...” Kỷ Kiều che miệng, nước mắt bắt đầu rơi, thậm chí còn muốn quỳ xuống trước mặt Lâm Lang để xin tha thứ.
Nhờ có Kỷ Diệp ngăn lại, Kỷ Kiều không quỳ được xuống, nhưng cả người mềm yếu bơ vơ tựa vào lòng Kỷ Diệp.
Lâm Lang nhìn Kỷ Kiều với vẻ thích thú, rồi nhìn sang Kỷ Diệp, cất lời: “Anh trai, anh thích Kiều Kiều à?”
Kỷ Diệp khựng lại, nhưng theo bản năng lại ôm chặt Kỷ Kiều hơn. Kỷ Kiều trong lòng anh liền giãy giụa, ra vẻ muốn chối bỏ quan hệ.
“Lâm Lang, con nói bậy gì thế? Kiều Kiều và Hạo Hiên đã đính hôn rồi!” Kỷ mẫu Diệp Tuệ quát lên.
Kỷ Diệp cũng như thể giận quá hóa thẹn: “Đầu óc mày bẩn thỉu, không biết xấu hổ!”
Lần này, Kỷ phụ cũng nhìn Lâm Lang với ánh mắt không tán thành. Lâm Lang tò mò nói: “Dù là anh em ruột thân đến mấy, cũng đâu đến mức từ sáng đến tối, hễ gặp mặt là ôm ôm ấp ấp. Nhưng anh và Kiều Kiều không có quan hệ máu mủ, nếu anh thích cô ấy, chúng ta vẫn là một nhà mà.”
Kỷ phụ và Kỷ mẫu sững sờ. Trước đây Kỷ Diệp và Kỷ Kiều là anh em ruột, vẫn luôn thân thiết, ôm ấp, làm cha làm mẹ cũng không thấy có gì không đúng. Nhưng nếu không có quan hệ máu mủ, hai đứa trẻ thân thiết như vậy, vậy thì vấn đề không nhỏ.
Kỷ Kiều sinh trước Lâm Lang vài tiếng, nhưng sinh nhật hai người không cùng ngày. Kỷ Kiều sinh lúc chín giờ tối, Lâm Lang sinh lúc một giờ sáng. Hiện tại Kỷ Diệp đã hai mươi hai tuổi. Kỷ Kiều tuy mới mười sáu, nhưng sống trong nhà họ Kỷ đầy đủ sung túc, thân thể phát triển rất tốt, trông trưởng thành hơn cơ thể gầy gò lép kẹp hiện tại của Lâm Lang một chút. Chưa nói đến lúc này Kỷ Kiều vừa tắm xong, mặc đồ ở nhà, trên người tỏa ra hương thơm nhẹ của sữa tắm, thậm chí cô còn không mặc nội y.
Kỷ Diệp đang ôm cô trong lòng, cảm nhận hương thơm mềm mại ấy thì như bị sét đánh, đột ngột buông tay. Kỷ Kiều vốn đang giãy giụa liền “bịch” một tiếng ngã ngồi xuống sàn nhà. Dưới ánh mắt của Kỷ phụ và Kỷ mẫu, cô lập tức lạnh người.
Vốn dĩ Kỷ Kiều cũng chưa bao giờ nghĩ theo hướng đó. Trong lòng cô đúng là coi Kỷ Diệp là anh trai, nhưng cô cũng không phủ nhận sự thân thiết với anh, thậm chí từ nhỏ đến lớn đã dùng đủ thủ đoạn phá hoại những mối tình quanh anh. Bây giờ cô chỉ muốn chọc tức Lâm Lang, để Lâm Lang hiểu rằng anh trai chỉ có thể là của riêng cô – Kỷ Kiều. Nhưng họ vốn là anh em lớn lên cùng nhau từ nhỏ, cô chỉ là cuồng anh trai, chỉ có Lâm Lang là suy nghĩ bẩn thỉu thôi.
Thế nhưng lúc này, Kỷ Kiều vừa buồn vừa ấm ức: Quan hệ máu mủ thật sự quan trọng đến vậy sao? Vốn dĩ cô không có ý gì với Kỷ Diệp, nhưng vì ánh mắt của Kỷ phụ và Kỷ mẫu, trong lòng cô lại dấy lên tâm lý phản nghịch.
Kỷ Kiều nghiến răng thầm tính: Nếu không giữ được Hạo Hiên, thì gả cho anh Kỷ Diệp, sau này cô sẽ là phu nhân nhà họ Kỷ đàng hoàng. Với sự cưng chiều của anh trai, cả tập đoàn Kỷ Thị sau này chẳng phải do cô quyết định hết sao? Lâm Lang có quan hệ máu mủ thì đã sao? Là đại tiểu thư chân chính của nhà họ Kỷ thì đã sao? Có thể so được với nữ chủ nhân nhà họ Kỷ không? Đến lúc đó, cô muốn tống Lâm Lang đi thế nào cũng được. Chờ bố mẹ không còn nữa, cô có thừa thủ đoạn khiến Lâm Lang sống khổ sở.
Chỉ là trong lòng Kỷ Kiều, đương nhiên Lý Hạo Hiên quan trọng hơn. Anh ta là quý công tử hào môn giàu trăm tỷ, không phải nhà họ Kỷ có thể so bì. Nhưng Lý Hạo Hiên cô phải giữ, nhà họ Kỷ cô cũng không thể buông tay.
Ánh mắt Kỷ phụ và Kỷ mẫu nhìn Kỷ Kiều đã thay đổi. Họ thương Kỷ Kiều hơn Lâm Lang, nhưng không có nghĩa là họ sẽ chấp nhận để Kỷ Kiều từ con gái biến thành con dâu. Dù sao cái giới này cũng chỉ nhỏ thôi, nếu chuyện này truyền ra ngoài, người ta sẽ nghĩ gì về nhà họ Kỷ, nhà họ Lý sẽ nghĩ sao, họ còn mặt mũi nào chứ.
