Chương 90: Nữ minh tinh: Như con tôm luộc chín
Phí Dương và Kỷ Lâm Lang là những người đầu tiên hoàn thành nhiệm vụ, nên được chọn nguyên liệu trước.
Mỗi loại thịt chỉ được chọn một, còn lại thì tùy ý chọn, nhưng không được lãng phí.
“Chúng ta chọn thịt ba chỉ đi, miếng ba chỉ này đẹp lắm, cả nạc lẫn mỡ đều ngon.” Kỷ Lâm Lang nói đến đây, lại quay sang Phí Dương: “Hay là anh thích thịt bò, thịt gà, thịt cá hơn?”
“Ba chỉ, tôi thích ăn kho tàu.” Phí Dương ủng hộ Kỷ Lâm Lang.
Vậy là họ lấy thịt ba chỉ, hai quả trứng, một gói rong biển, một bông cải xanh, một củ khoai tây, bốn quả ớt xanh, hành gừng tỏi, và cả gạo nữa.
Lão diễn viên kỳ cựu và ảnh hậu thành một nhóm, Phí Dương đương nhiên đi theo Kỷ Lâm Lang đến nhà Lâm Đại Nương nấu ăn.
Phí Dương thái thịt, sau khi Hiểu Quang nhóm lửa thì cùng em gái Hiểu Nguyệt giúp nhặt rau rửa rau, còn Kỷ Lâm Lang tự mình xuống bếp.
Nhà Lâm Đại Nương có bếp khá tử tế, chỉ là Lâm Đại Nương sức khỏe không tốt, có khi còn phải xuống đồng làm việc, nên Hiểu Quang phụ trách ở nhà chăm sóc em gái, dẫn em cùng nấu cơm dọn dẹp nhà cửa, vì vậy trong sân mới có cái bếp dựng bằng mấy hòn đá.
Chỉ là bếp nhà họ Lâm thấp bé, Kỷ Lâm Lang cao một mét bảy thì còn đỡ, Phí Dương cao một mét chín thì khó khăn.
Nên họ tiện thể bày bếp ngay trong sân, bếp trong nhà dùng để nấu cơm, còn sân dùng để xào nấu.
Thịt kho tàu, bông cải xanh xào, khoai tây xào thịt sợi, ớt xanh chiên da hổ, canh rong biển trứng – bốn món một canh đơn giản.
“Đại nương, qua đây ăn cơm cùng chúng cháu đi.” Kỷ Lâm Lang gọi với, cô không giả vờ, vẫn chưa biết chương trình sẽ cắt dựng thế nào, cô chỉ cần làm tốt phần mình là được.
“Thôi không cần đâu, bà ăn rồi.” Lâm Đại Nương vội xua tay, gọi cháu trai cháu gái quay lại.
“Ăn cùng đi ạ, dù sao thức ăn cũng đủ, bà nếm thử tay nghề của cháu xem sao.”
Kỷ Lâm Lang dìu Lâm Đại Nương qua, rồi bảo Hiểu Quang và Hiểu Nguyệt cùng ăn luôn.
Hiểu Quang và Hiểu Nguyệt rất vui, hai đứa nhỏ đen nhẻm nhìn Kỷ Lâm Lang và Phí Dương với ánh mắt lấp lánh. Bị chúng nhìn bằng ánh mắt sùng bái và mong chờ như vậy, Kỷ Lâm Lang và Phí Dương suýt chút nữa tưởng mình chính là cha mẹ mà hai đứa nhỏ ngày ngày mong ngóng, nhớ thương.
Nhưng nghĩ đến việc cha mẹ hai đứa bé đã mấy năm không về, ngày thường chỉ gửi tiền, hoặc gọi điện đến tạp hóa trong thôn, Kỷ Lâm Lang cũng thấy trẻ em ở quê thật không dễ dàng.
“Con trai con dâu bác sao không về nhà?” Mà mấy năm liền không về một lần, Phí Dương cảm thấy thật khó nói nên lời.
“Ôi, vé xe đắt lắm, đi về cũng tốn không ít. Trước đây ông nhà tôi bệnh, tiêu không ít tiền, ruộng và bò trong nhà đều bán rồi. Con trai con dâu tôi cũng muốn dành dụm tiền làm lại nhà cửa, để dành chút tiền cho con đi học. Ai ngờ cái thân già này lại không vững, kéo lụy chúng nó.”
Lâm Đại Nương trong lòng tự trách, đặc biệt khó chịu.
“Ăn cơm đi bác, bác ăn thêm chút nữa. Bác khỏe lại thì mới chăm được các cháu.” Kỷ Lâm Lang vừa nói vừa gắp thịt kho cho hai đứa nhỏ: “Ăn nhanh đi, bố mẹ em năm nay nhất định sẽ về.”
Hai đứa nhỏ lập tức sáng mắt, ăn rất vui vẻ.
Sau bữa cơm, Kỷ Lâm Lang và Phí Dương tản bộ trong thôn. Hà Giác Câu là ngôi làng nhỏ vài chục hộ, quả thực rất nghèo. Cả thôn chỉ có một tòa nhà ba tầng kiểu Tây, nhà gạch ngói cũng chỉ chừng mười hộ.
Hơn nữa thanh niên đều ra ngoài bôn ba, trong thôn chỉ còn trẻ con và người già, ruộng đất cũng do người già và trẻ con trồng trọt, Kỷ Lâm Lang thậm chí còn thấy nhiều ruộng hoang không ai cày.
Kỷ Lâm Lang nghĩ bụng, lúc về sẽ bảo cha mẹ cân nhắc đến Hà Giác Câu.
Người vĩ đại từng nói muốn giàu thì phải mở đường. Thôn Hà Giác Câu cách xa thị trấn, đường núi quá khó đi, ô tô con không vào được, máy kéo nhỏ cũng chỉ miễn cưỡng.
Phí Dương chỉ về phía trước: “Đây là nhà tranh tôi ở.”
“Trời, cái này cũng xứng với căn nhà gỗ chúng ta dựng trên hoang đảo đấy.”
Kỷ Lâm Lang trợn tròn mắt, căn nhà này còn thấp hơn nhà đất của nhà họ Lâm, mà ngoài một cái cửa ra thì không có cửa sổ nào. Giữa trưa, nhìn từ cửa vào trong tối om.
“Thầy Hứa không có ở nhà.”
“Thầy Hứa và ảnh hậu Tiêu một nhóm, chắc là làm cơm ăn bên chỗ ảnh hậu Tiêu rồi.”
Kỷ Lâm Lang và Phí Dương lúc này đã ăn no, nên nghĩ các khách mời khác chắc cũng đang nấu cơm, không ngờ đi một vòng mới phát hiện.
Lão diễn viên kỳ cựu và ảnh hậu Tiêu vừa mới cắt xong năm mươi cân cỏ lợn, Cố Đông và Dư Đại Hoa rau dại vẫn chưa hái đủ năm mươi cân, còn chàng trai trẻ đẹp mã và nữ thiên hậu thì vẫn đang nhổ cỏ trên ruộng.
Còn ở ruộng củ cải, sau khi làm dáng chụp hình xong, Chương Vũ Đồng và An Ngọc Trạch đứng dưới gốc cây sốt ruột nhìn những người đang giúp họ nhổ củ cải.
“Rốt cuộc đủ chưa vậy? Có năm mươi củ cải thôi mà cần lâu thế sao?”
Năm mươi củ cải không cần lâu, nhưng hai người này cứ lề mề, bày đặt quay đi quay lại mấy chục lần, làm chậm trễ thời gian của mọi người, lúc này ai cũng đầy bụng tức.
“Đủ số rồi.”
“Vậy chúng tôi đi nhận nguyên liệu.” An Ngọc Trạch vừa dứt lời thì thấy Kỷ Lâm Lang và Phí Dương đứng cách đó không xa đang nhìn bọn họ, lập tức ngượng ngùng.
Còn Chương Vũ Đồng thì chẳng có cảm giác bị bắt quả tang, ngược lại ngẩng cằm khinh miệt nói: “Sợ gì, cho dù bọn họ vạch trần thì cũng không có chứng cứ.”
An Ngọc Trạch trong lòng nhẹ nhõm, nghĩ cũng đúng, đến lúc đó muốn cắt dựng thế nào là chuyện của anh ta.
Nhìn Chương Vũ Đồng và An Ngọc Trạch ngang nhiên rời đi, Phí Dương nói: “Cô yên tâm, chuyện cắt dựng, bọn họ không nhúng tay vào được.”
“Ừ, hành vi của bọn họ nên để cư dân mạng nhìn thấy mới được.” Kỷ Lâm Lang khẽ nhếch môi, cô có linh cảm trên mạng sắp lại nổi sóng gió.
Buổi chiều, Kỷ Lâm Lang và Phí Dương mượn dân làng hai cái xô, đến giếng lớn trong thôn gánh nước đến chuồng lợn.
Cái chuồng lợn này cố ý chuẩn bị cho họ, bên trong vừa bẩn vừa hôi thối, giống như cả tháng không dọn vậy. Kỷ Lâm Lang và Phí Dương nhìn và ngửi, trong bụng đều cuộn lên từng đợt, muốn ọc nước bọt.
“Lâm Lang, tôi vào chuồng lợn là được, cô không cần vào, cô giúp tôi xối nước.”
Phí Dương xắn ống quần, cầm xẻng nói với Kỷ Lâm Lang.
Kỷ Lâm Lang gật đầu: “Được, không đủ nước tôi đi lấy thêm.”
Hai người phối hợp rất ăn ý, không nói nhiều một lời thừa, làm xong là nhanh chóng rời đi. Sau khi rời khỏi chuồng lợn, vẫn ngửi thấy mùi hôi trên người mình.
“Về tắm trước đi, cô có mang sữa tắm không? Không có thì tôi cho mượn.”
Sữa tắm và xà phòng, Phí Dương đều có mang, nhưng quỷ thần xui khiến anh lắc đầu: “Không có, quên mang rồi.”
“Vậy đợi tôi dùng xong rồi cho anh mượn.”
Kỷ Lâm Lang nhanh chóng về nhà Lâm Đại Nương, may mà nhà Lâm Đại Nương có giếng nước, cô không cần phải ra giếng lớn trong thôn lấy nước nữa.
Từ đầu đến chân, trong ngoài đều tắy rửa sạch sẽ, thơm phức, Kỷ Lâm Lang mới cảm thấy toàn thân dễ chịu, không khí cũng như trong lành hơn hẳn.
Còn Phí Dương cầm quần áo sạch và thùng nước đi tới, vừa bước vào phòng tắm, ngửi thấy mùi hương thanh khiết còn vương lại sau khi Kỷ Lâm Lang tắm xong, không khỏi hít một hơi thật sâu.
Khi Phí Dương từ phòng tắm bước ra, Kỷ Lâm Lang đang lau tóc liền thấy Phí Dương mặt đỏ bừng tai, giống như một con tôm luộc chín vậy.
