Chương 40: Sữa tươi
Mấy cô bé ăn cơm rất gượng gạo, suốt bữa không phát ra một tiếng động nào, hễ thìa đũa chạm vào bát là lại dựng tai lên như thỏ con bị giật mình.
Bọn nhỏ không dám tự mình gắp thức ăn, nhưng lại chủ động ăn sạch sẽ cơm trong bát. Chử Phù bỗng bật cười.
Mọi người đều ngẩng đầu nhìn cô khó hiểu.
Cô mỉm cười nhìn A Phong: “Y hệt.”
Cằm A Phong còn dính một hạt cơm, vẻ mặt ngơ ngác có chì ngốc nghếch.
Ăn xong, bọn nhỏ đồng loạt đứng dậy, rất hiểu hoàn cảnh của mình mà tự giác thu dọn bát đũa.
Trần Chiết Kỷ sao có thể để chúng làm việc được, anh liền nhanh nhẹn thu hết bát đũa vào máy rửa bát, rồi trước khi mấy cô bé kịp mếu máo khóc, anh nhanh mắt nhanh tay nhét vào tay mỗi đứa một cốc sữa tươi, nói gọn lỏn: “Nào, uống đi.”
Bọn nhỏ nhìn cái bàn trống không, lại nhìn cốc sữa trên tay, quả nhiên cúi đầu ngoan ngoãn uống.
Tiểu Linh Đang lò dò, lẽo đẽo bò đến bên Khúc Cư.
Khúc Cư là chị ruột của nó, sao có thể không hiểu nó đang nghĩ gì, bèn giơ ngón tay chạm vào trán nó: “Thèm thì tự mình đi lấy.”
Từ lúc mấy đứa nhỏ đến, quản lý đã bảo đảm mỗi ngày một cốc, nói là tốt cho sức khỏe, nhưng bình thường chúng uống ít, lâu dần, sữa tươi trở thành đặc quyền của hai đứa nhỏ là Tiểu Linh Đang và A Phong.
Giờ có thêm mấy đứa trẻ mới, những đứa nhỏ này cũng bắt đầu uống sữa tươi… thật tốt quá.
Trong lòng Khúc Cư như bùng lên một ngọn lửa rực rỡ, thiêu đốt lách tách, lồng ngực tràn ngập hơi ấm hoàn toàn khác với cái nắng gay gắt bên ngoài, rồi hơi ấm ấy lại hóa thành dòng nước ấm, lặng lẽ mà nhanh chóng chảy khắp tứ chi bách hải.
Tiểu Linh Đang cười hì hì ôm cánh tay chị, phát ra tiếng ư ử nũng nịu: “Em không thèm đâu, em thấy em bé dễ thương quá thôi.”
Trước đây nó là nhỏ tuổi nhất, ngày thường cũng được các anh chị chăm sóc nhiều hơn, giờ nó cũng làm chị rồi, có thể chăm sóc lại các em gái phía dưới!
Uống xong, lũ trẻ còn chép chép miệng nuối tiếc. Chử Phù dùng khăn giấy lau sạch lớp bọt trắng quanh miệng chúng, rồi gọi ba người Khúc Cư: “Được rồi, các em đưa bọn nhỏ ra vườn trước đi, chị lát nữa ra sau.”
Cô muốn nhân lúc này thêm «Sữa tươi» vào thực đơn.
Sữa không chỉ có thể thêm vào trà sữa, mà uống riêng cũng là một loại thực phẩm tự nhiên rất tốt. Trong sữa không chỉ chứa canxi, vitamin D phong phú, mà còn có các axit amin cần cho sự phát triển của cơ thể, tỷ lệ tiêu hóa có thể lên tới 98%.
A Phong từ khi vào tiệm đã mỗi ngày một cốc sữa, trải qua thời gian như vậy hiệu quả rõ rệt, quả nhiên đã cao lên một đoạn.
Nghe nói một số nhà giàu có ở nước Chiêu cũng nuôi ngựa, vắt sữa ngựa uống, nhưng dân thường không nuôi nổi ngựa, cũng không uống nổi sữa ngựa, lúc này sữa bò là một sự thay thế và lựa chọn tốt.
**
Ngày xuân dài, lúc này mặt trời treo cao trên bầu trời, khắp không gian rung động những tầng tầng lớp lớp màu cam đỏ.
Trên đường ra vườn cây, một cô bé bỗng nhẹ giọng nói: “Con muốn ở lại đây, con có thể cả đời không lấy tiền công.”
Quê nó hầu như tất cả lương thực đều bị ăn sạch, nhà khá giả hơn một chút thì nấu kê thành cháo loãng, rồi nghiền vỏ cây trộn vào cháo.
Đến khi vỏ cây cũng bị người ta nhổ sạch nghiền nát làm lương thực, không còn gì để ăn, người ta bắt đầu ăn đất sống qua ngày.
Đất Quan Âm màu trắng, đất tương đối mịn, nhìn không khác gì bột mì, nên người ta mang về nhà, nặn thành hình bánh hấp chín ăn.
Nó từ nhỏ bữa đói bữa no, vỏ cây, rễ cỏ, đất Quan Âm gì cũng từng ăn, nó tưởng tất cả đồ ăn trên đời đều khó nuốt như vậy, nhưng không ngờ lại có đồ ăn ngon đến thế.
Chúng nó nói, đó gọi là cơm rang trứng.
Nhỏ xíu một bát thế thôi, vậy mà lại dùng cả một quả trứng gà, thật hào phóng!
Nhưng cũng thật thơm, thơm đến nỗi làm người ta cay mắt, suýt chảy nước mắt.
Nó muốn ở lại đây, liều mạng tất cả cũng muốn ở lại đây.
Một nhóc con miệng còn hơi sữa, đi trên đường bé tí teo, vậy mà lại nghiêm chỉnh chắp tay sau lưng, lòa xòa mái tóc vàng hoe vì thiếu dinh dưỡng, ngước khuôn mặt nhỏ lên nói với người ta chuyện “cả đời”.
Khúc Cư nhịn không được, giơ tay xoa đầu nó một hồi, giọng có chút trêu chọc: “Ăn một bát cơm rang trứng là muốn bán mạng cho quản lý rồi hả?”
Cô bé mặt đầy nghiêm túc sửa lại: “Không phải ạ, còn có một cốc sữa tươi nữa.”
Tô Cầm ở bên cạnh phụt một tiếng cười ra tiếng: “Một cốc sữa tươi tính là gì? Cứ chờ mà xem, sau này còn nhiều lợi ích lắm.”
Vừa dứt lời, phía trước vừa kịp rẽ một khúc, trang trại rộng 67 ha bỗng nhiên hiện ra trước mắt mọi người, ngang nhiên chiếm trọn tầm nhìn của họ.
Một đám trẻ chưa đầy mười tuổi lập tức bị màu xanh tràn ngập làm cho hoa mắt chóng mặt!
Chúng được sinh ra sau khi hạn hán đã kéo dài hàng chục năm, chưa từng thấy một mảng xanh lớn như vậy, đương nhiên cũng không biết đây là gì.
Đối mặt với thứ vượt quá nhận thức và tưởng tượng, chúng há hốc mồm, hồi lâu không nói nên lời.
“Đây là gì ạ?”
“Là cỏ.”
“Chị ơi, em có thể sờ cỏ một tí không ạ?”
Chử Phù vừa thêm món mới lên thực đơn xong thì chạy đến, thấy chúng dừng ở đây liền hiểu ngay, không cần nghĩ ngợi liền nói: “Tối nay chúng ta ra đây ngủ!”
Mấy cô bé vui vẻ cong khóe miệng, toàn thân tỏa ra niềm vui khôn tả.
Chúng rất hiểu chuyện, nói sờ một tí thì đúng là chỉ sờ một tí, dù Chử Phù có bảo có thể chơi thêm một lúc nữa cũng lắc đầu, nhất quyết tiếp tục lên đường.
Cô bé bốn tuổi đi còn chưa vững, lắc lư như vịt con, Chử Phù liền bế nó lên đi.
Đến vườn cây, Chử Phù hái một quả dâu tây đỏ rực, lau trên người, rồi đưa phần đầu quả dâu vào miệng cô bé trong lòng, trêu: “Thế nào?”
Cô bé còn chưa kịp nuốt, ú ớ: “Ngọt ạ!”
Chử Phù phẩy tay: “Còn ngọt hơn nữa kìa!”
Cô hứng thú dẫn chúng vào rừng vải, đồng thời cũng không quên dặn dò mấy cô bé khác: “Thích ăn gì thì cứ tự nhiên hái, thấy quả nào ngon thì hái quả đấy.”
Nhiều trái cây như vậy, nếu để hỏng thì tiếc quá.
Chử Phù tính thầm, có lẽ sau này khi đường sá thông suốt, có thể để khách tự vào vườn trải nghiệm hái trái cây, thu đại một ít tiền vé vào cửa là được, họ muốn ăn bao nhiêu tùy thích, nhưng với điều kiện không được lãng phí.
Như vậy vừa có thêm một khoản thu nhập, vừa có lao động miễn phí, lại tránh được trái cây hỏng phí phạm ~
Hề hề, một mũi tên trúng ba đích.
Chử Phù đeo găng tay vào, dạy chúng cách nhận biết và hái trái cây: quả đỏ là dâu tây, trên có những chấm nhỏ như hạt mè, dứa thì vặn một cái là rụng, táo, cam mọc trên cây phải dùng kéo hái quả đầu nhọn để cắt…
Kiến thức ồ ạt xông vào đầu, chưa kịp tiếp thu, tiêu hóa lại có ngay kiến thức mới nhồi vào, chúng không kịp chớp mắt, học một cách tham lam.
Đỏ của dâu tây, xanh của quất xanh, vàng của dứa, tím của nho…
Thì ra trên đời có nhiều màu sắc như vậy, chúng vô tình len lén nhìn trộm một góc của vũ trụ rộng lớn, vẫn cảm thấy chấn động.
Hít một hơi thật sâu, hầu như có thể cảm nhận được hương trái cây theo dòng máu chảy khắp cơ thể, cuối cùng tụ lại ở lồng ngực, cùng với nhịp tim dữ dội nổ tung như pháo hoa.
