Chương 37: Ông chủ cha nuôi, đáng đời mày
Sau đó là một trận đại chiến thế kỷ vượt quá sức tưởng tượng của Tư Mạch và những người khác.
Những tiếng nổ vang trời, những tia chớp lóa mắt.
Vì hai người động tác quá nhanh lại ở trong mây, họ không nhìn rõ tình hình.
Nhưng chỉ cảm nhận mặt đất rung chuyển cũng đủ để họ hiểu trận chiến này kinh khủng thế nào.
“Chỗ này không nên ở lâu, chúng ta rời đi trước.”
Nếu không, chỉ riêng xác đạn pháo và tàn kiếm khí rơi từ trên trời cũng đủ xẻ họ thành tám mảnh.
Mấy người còn có thể động đậy lập tức đi tìm phương tiện di chuyển.
Nhưng xe cộ gần đó đã bị hai vụ nổ vừa rồi phá hủy không còn một chiếc.
Đang lúc họ không biết làm sao, con bạch tuộc đang đánh zombie ở tiền tuyến bỗng nhiên xuất hiện trước mặt mọi người.
Không nói lời nào, nó dùng xúc tu quắp mấy người lên rồi bắt đầu chạy nước rút trăm mét rời khỏi chỗ cũ.
【Đưa bọn họ đến căn cứ Vọng Nguyệt.】
Bạch tuộc:【Hứ!】
【Chết một đứa, tao móc một cái óc của mày.】
【!!】
Ở dưới mái hiên người ta, không thể không cúi đầu, bạch tuộc tuy rất không muốn cứu mấy con người này, nhưng cũng chỉ đành làm theo.
Mọi người vốn đã bị thương, bị nó cầm như vậy chạy nước rút trăm mét, giống như cánh quạt gió ào ào uống gió, chẳng mấy chốc đã nôn thốc nôn tháo.
Bạch tuộc nhìn chất nôn trên người: "..."
Đồ người phế vật!
Nó duỗi một cái xúc tu ra che gió cho bọn họ.
...
Trên tầng mây, từng đạo điện quang và kiếm quang qua lại.
Việt Nguyễn là điểm yếu của Việt Tranh.
Phong Yến động đến cô ta vốn đã đáng chết vạn lần.
Huống chi hai người trước đó còn có thù oán đẩy nhau vào đống zombie.
“Thằng Lông Đỏ, cái thằng ngu chó, vợ mình còn không bảo vệ được, đồ vô dụng!”
Việt Tranh từ miệng Tư Mạch biết việc vợ Phong Yến chết, tuy cô trước đây đánh nhau không thích nói rác rưởi, nhưng trừ thằng Lông Đỏ ra, đó là điều nó đáng được.
Phong Yến mặt mày âm trầm, lái cơ giáp tấn công càng dữ dội hơn.
“Em gái mày biến thành zombie không ra người không ra quỷ, thì hơn gì tao?”
“Mày còn bảo vệ Tư Mạch bọn họ, ha ha ha buồn cười, có biết đâu trong lòng người ta đều nghĩ cách mổ xẻ em gái mày ra làm thí nghiệm.”
Việt Tranh linh hoạt né tránh, tiên kiếm trong tay đâm vào cánh tay cơ giáp từ một góc hiểm hóc.
“Yên tâm, tao không phải mày, tao bảo vệ được người thân của mình.”
“Dù là zombie tao cũng có cách cứu nó về, không như mày, theo quy trình tang lễ của Tung Của, chắc nó đã thành tro cốt rồi nhỉ?”
Tim Phong Yến suýt bị đâm thành tổ ong.
Cánh tay cơ giáp mở vỏ ngoài, mấy quả tên lửa nhỏ cỡ hạt lạc bay ra, thẳng hướng đuổi theo Việt Tranh.
“Tao mất vợ, tao sẽ khiến em gái mày mất chị, không có mày che chở, tao xem nó một thây ma sống sao.”
Muốn đau khổ thì cùng nhau đau khổ.
Muốn chết thì cùng nhau chết.
Việt Tranh chém nát tên lửa.
Đánh giá: "Lòng dạ đàn ông độc nhất."
Phong Yến: "Không bằng mồm mày độc."
Hai người cứ thế mồm miệng tay chân tấn công lẫn nhau, trên người thương tích đầy mình, nhưng ai cũng không thể trực tiếp tiêu diệt đối phương.
Vì đặc tính chiến đấu dựa vào tinh thạch, hai người đánh đến cuối cùng thực ra chính là liều dự trữ tinh thạch của mỗi người.
Việt Tranh nghiến răng, cô không có đủ tinh thạch trên người, nếu không thì trực tiếp lên Độ Kiếp kỳ, một chưởng chém chết thằng khốn này.
“Chủ nhân, năng lượng chỉ còn năm phần trăm.”
Trong buồng lái cơ giáp, Thanh Điểu nhắc Phong Yến.
Giọng Phong Yến âm u.
“Ở Dung Thành thu hoạch được nhiều tinh thạch như vậy, mới đánh một lát đã hết năng lượng rồi.”
Thanh Điểu: "Vì phần lớn năng lượng đã dùng để xây dựng tháp phòng ngự không gian của căn cứ thứ nhất."
Phong Yến: "..."
“Lạc Hà Thập Tam Thức · Vạn Kiếm Quy Tông!”
Bỗng nhiên không khí thay đổi, uy áp khổng lồ biến cả bầu trời thành một mảng đen đặc.
Một thanh tiên kiếm màu bạc sáng chói đứng giữa trung tâm bóng tối.
Sau đó cả bầu trời đen được điểm xuyết bởi ánh bạc, như những vì sao trên bầu trời đêm.
Trong lòng Thanh Điểu "wocao".
Đệt mợ, đâu phải sao, đó là từng thanh tiên kiếm lạnh lẽo sáng loáng.
“Chủ nhân, tinh thạch không đủ, không thể mở khiên phòng ngự cao, đề nghị chạy trước.”
Phong Yến đập một cái vào quả cầu ảo bên cạnh ghế lái.
Nhìn kiếm quang đầy trời, hứng thú muốn thử.
“Chạy cái quái gì, hôm nay tao muốn xem tao với Việt Tranh ai mạnh hơn.”
Thanh Điểu sốt sắng: "Nhưng thua thì chủ nhân sẽ chết."
Phong Yến: "Vậy thì đáng đời tao."
Thanh Điểu: "..."
Chủ nhân này nó quản không nổi tí nào, điên quá.
“Đi!”
Theo tiếng quát lạnh của Việt Tranh, vô số kiếm quang tràn ngập trời đất lao về phía cơ giáp.
Tốc độ nhanh như chớp, nặng ngàn cân, tựa như sao băng.
【Cơ giáp mở chế độ thủ công.】
Phong Yến lái cơ giáp, với tốc độ gần như không thể, né tránh tất cả kiếm quang, đến bên cạnh Việt Tranh.
Cơ giáp giơ thanh trọng kiếm lấp lánh điện quang, bổ xuống hung ác.
Việt Tranh giơ tay đỡ ngang.
Rắc một tiếng.
Tiên kiếm lại gãy làm đôi.
Việt Tranh: "???"
Ai cũng biết, chặt kiếm của kiếm tu khác nào giết cha mẹ hiếu tử.
Cơn giận dữ lập tức lan khắp người, Việt Tranh trực tiếp hấp thụ số tinh thạch còn sót lại trong túi Càn Khôn, cứng rắn nâng tu vi lên Hóa Thần.
“Thằng khốn, tao nhất định đập cái cơ giáp rách này thành sắt vụn.”
Cô tay không chụp lấy trọng kiếm, bất chấp điện quang trên đó đốt cháy, linh lực đại thịnh, trực tiếp bẻ nó thành hai đoạn.
Thanh Điểu: !!
Đây là trọng kiếm làm từ vỏ ngoài của Nữ Vương Trùng Tộc.
Độ cứng còn gấp mười lần khoáng thạch cứng nhất trong Ngân Hà.
Choang!
Việt Tranh bay lên một cước, trên thân cơ giáp lại xuất hiện một cái hố to.
Thanh Điểu hoảng hốt: "Đây là da gốc của tôi, thời không này không có vật liệu sửa chữa."
Phong Yến trợn mắt.
“Chút bản lĩnh!”
Hắn hăng hái lái cơ giáp chuẩn bị phản công.
Hắn đã lâu không có trận chiến đã đời như vậy.
Lại thấy Thanh Điểu trực tiếp ngắt liên kết tinh thần với hắn, tự động biến thành phi hành khí, kéo hắn chạy.
“Ông chủ cha nuôi, năng lượng dự trữ không đủ một phần trăm, muốn đánh cũng chọn lúc mày đầy dầu được không?”
Phi hành khí màu xanh đen vụt chạy xa.
Việt Tranh một quyền đấm xuống trúng không.
Nhìn Phong Yến chạy trối chết, Việt Tranh vừa tức vừa giận.
“Mẹ kiếp thằng ngu Lông Đỏ.”
Cô trở về mặt đất, nhặt thanh tiên kiếm đã đồng hành cùng cô suốt từ khi trở về thế giới này, vung tay bỏ vào túi Càn Khôn.
May là trên người cô còn có vật liệu sửa chữa.
Nếu không cô nhất định đuổi theo đạp chết thằng Lông Đỏ đó.
Việt Tranh chuẩn bị đi tìm Tư Mạch bọn họ hội hợp.
Bỗng nhiên nghe thấy mấy tiếng sột soạt yếu ớt.
Thực lực Hóa Thần trực tiếp khiến cô tay không dời đống rác xây dựng xung quanh sang một bên như dời ghế.
Mười mấy con chuột to hơn quả dưa hấu lập tức lộ diện chân dung.
Lông chúng chỗ có chỗ không, răng sắc nhọn gần như chạm cằm, mắt xám xanh hung ác trừng cô.
Việt Tranh lập tức nhíu mày.
Động vật cũng bắt đầu zombie hóa rồi?
