Chương 56: Bắt gián điệp!!
Dị năng của Tiểu Nguyễn quá đặc thù, lỡ truyền ra ngoài, e sẽ thu hút sự thèm muốn của cả thế giới.
Chu Lạc nuốt nước bọt.
“Giao dịch gì?”
Việt Tranh lấy từ túi Càn Khôn ra một tờ giấy khế ước cổ xưa, tùy tiện rút một cây bút từ ống đựng bút trên bàn đưa cho anh ta.
“Ký tên đi.”
Dây khốn tiên tự động cởi ra khỏi người anh ta, rồi đi ra cửa khóa chặt cửa lại.
Chu Lạc: “…”
Anh ta cầm bút, phát hiện chữ trên giấy khế ước đều là chữ triện cổ đại, anh ta dân khoa học tự nhiên thì mù tịt về thứ này.
“Viết gì đây?”
Việt Tranh cười tươi: “Anh ký xong tôi nói cho.”
Chu Lạc: “… Tôi có thể không ký không?”
Trí não trong tay Phong Yến biến thành quang kiếm, “Anh nghĩ sao? Lần này anh muốn chết, tôi cam đoan sẽ toại nguyện.”
Chu Lạc: “…”
Cuối cùng anh ta vẫn nhục nhã ký tên lên khế ước.
Cùng với nét cuối cùng của cái tên rơi xuống, một tia sáng đỏ từ khế ước bay vào trán anh ta, nội dung của khế ước cũng lập tức sáng tỏ trong tâm trí anh ta.
Khế ước Thiên Đạo.
Một: Không được tiết lộ thông tin về dị năng của Việt Nguyễn cho bất kỳ ai.
Hai: Không được dùng bất kỳ hình thức nào để làm hại hoặc phản bội Việt Nguyễn.
Nếu vi phạm, sét đánh, chết không yên lành.
Chu Lạc vừa kinh hãi vừa tò mò, cuối cùng tay run run chỉ vào Việt Tranh.
“Tôi cứ tưởng chị là người tốt.”
Việt Tranh nhướng mày hỏi ngược: “Tôi không tốt sao? Tôi đã không trực tiếp giết anh diệt khẩu mà?”
Phong Yến phụ họa: “Vẫn là Tranh Tranh tốt bụng, nếu là tôi, hôm nay anh ta chắc chắn không bước ra khỏi cửa phòng thí nghiệm.”
Chu Lạc: Anh ta thật ngốc, thật đấy, hai người này chẳng phải người tốt lành gì.
“Đã nói là giao dịch, tôi cũng không để anh thiệt đâu.”
Việt Tranh lấy ra một xấp bùa màu vàng đưa cho anh ta.
“Đây là bùa thây ma, có thể khiến bất kỳ sinh vật nào trở nên giống như xác sống, tùy anh khống chế.”
Chu Lạc nhận lấy bùa, có chút vui mừng, “Có thể khống chế cả zombie không?”
Việt Tranh: “Là sinh vật là được.”
Chu Lạc lập tức quên sạch lời đe dọa vừa nãy lên chín tầng mây, cầm bùa “mua mua mua”, kích động mặt đỏ bừng.
“Việt Tranh, tôi sai rồi, chị không phải người tốt, chị là người tốt bự.”
Sau này anh ta có thể an toàn hơn để lấy dữ liệu thí nghiệm zombie rồi.
“Nhưng rốt cuộc chị có lai lịch gì vậy, sao có nhiều đạo cụ thần kỳ thế?”
Việt Tranh khoanh tay trước ngực: “Cái này anh đừng hỏi. Tôi còn một việc cần anh làm.”
Chu Lạc sốt sắng muốn đi thử hiệu quả mấy lá bùa, nghe vậy cũng không ngẩng đầu.
“Việc gì?”
“Đi bộ Dị năng trộm cuốn sổ ghi chép người dị năng ra.”
Nụ cười của Chu Lạc biến mất tức thì, ngẩng mặt lên nặn ra một nụ cười cứng nhắc.
“Đại lão, chị đùa à?”
Anh ta?
Một thằng nghiên cứu yếu như gà.
Lại có thể vào Dị năng bộ, nơi có phòng thủ mạnh nhất, chiến lực cao nhất trong căn cứ, để trộm sổ dị năng, một văn kiện cơ mật?
Đùa kiểu quốc tế gì thế.
Việt Tranh: “Tôi có bùa ẩn thân.”
Chu Lạc: “Có thể ẩn thân khỏi dò nhiệt, ra-đa, sóng âm, và cảm ứng của người dị năng lĩnh vực không?”
Việt Tranh: “…”
Tuy đã tận thế, nhưng cây công nghệ của thế giới này khá cao, tu tiên giới chưa có công nghệ ảnh nhiệt và ra-đa, nên bùa ẩn thân tự nhiên không ẩn được những thứ này.
Phong Yến không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để thể hiện mình, vội giơ tay.
“Tranh Tranh, tôi có thể!!”
Với công nghệ tàng hình của tinh cầu, mấy thứ này chỉ là lũ ranh con, hắn dễ dàng phá được.
Việt Tranh không muốn để Phong Yến nhúng tay vào việc của mình, nhưng sau này việc chữa trị cho Việt Nguyễn có lẽ không thể rời khỏi căn cứ thứ nhất, lỡ cô bị phát hiện thì hơi ngại.
“Thôi được, anh đi đi.”
Có người tình nguyện làm công cụ, không dùng thì phí.
Thấy Việt Tranh nói xong không có ý kiến gì khác, Phong Yến bất mãn dí mặt lại gần.
“Chu Lạc có thù lao, tôi không có à?”
Việt Tranh liếc hắn, “Anh cũng muốn bùa thây ma?”
Phong Yến cười tà mị, chỉ vào mặt mình, “Tôi muốn em hôn tôi một cái.”
Chu Lạc: “…”
Đúng là mặt dày vô sỉ.
Trán Việt Tranh cũng lập tức nổi gân xanh, một cái tát giáng thẳng vào mặt hắn.
“Cút!”
Phong Yến bị đánh loạng choạng, trên mặt lập tức hiện ra một dấu tay đỏ.
Hắn thè lưỡi liếm má bên trong, làm ra vẻ mặt sảng khoái rồi thổi một nụ hôn bay tới Việt Tranh.
“Tranh Tranh đánh nặng thật đấy.”
“Anh thích lắm.”
Rồi không đợi đao lớn của Việt Tranh chém tới, hắn đã biến mất khỏi phòng nghiên cứu zombie như một làn gió.
Nắm đấm của Việt Tranh siết rồi lại thả, thả rồi lại siết, thực sự muốn túm lấy cái thằng ngu ngốc đó, ném từ đầu thế giới này sang đầu thế giới kia.
Tốt nhất là găm vào lòng đất, nhổ cũng không ra.
…
Trên đường lớn của căn cứ thứ nhất, một người ăn mặc như nhà nghiên cứu bước vội vã.
Có lẽ quá kích động, hoặc quá hoảng hốt, anh ta vô tình va phải người khác.
An ta to cao, người kia bị va ngã lăn ra đất, anh ta cũng chẳng thèm để ý, cứ thế đi thẳng.
Ngu Tây ngã phịch xuống đất, thấy người ta không thèm kéo mình dậy, liền chửi ầm lên.
“Điên à, vội đi đầu thai hả?”
“Có phải làm giặc không mà đi nhanh thế?”
[Có!]
“Hả??”
Sắc mặt giận dữ của Ngu Tây khựng lại, có là có gì? Cô vừa vô tình kích hoạt dị năng bói toán rồi sao?
Nghĩ đến câu hỏi vừa rồi của mình, cô lập tức đứng dậy chạy theo bước chân người đàn ông vừa nãy, đồng thời nhanh chóng bói toán trong lòng.
[Người này có làm điều bất lợi cho căn cứ thứ nhất không?]
[Có!]
[Người này có phải gián điệp không?]
[Có!]
Nhận được đáp án, Ngu Tây không chút do dự, lấy đà lao tới ôm chặt eo người đàn ông, rướn cổ hét lớn.
“Mọi người ơi, bắt gián điệp, thằng này là gián điệp!”
Dân chúng nước Hoa có độ nhạy cảm với gián điệp cực cao.
Chưa đầy một lát, bốn bề đã vây kín như nêm cối.
Người đàn ông chạy chỗ nào cũng không thoát, còn bị chặn ngược lại.
Đội tuần tra của căn cứ cũng nghe động tĩnh chạy tới, khống chế người đàn ông.
“Có chuyện gì?”
Ngu Tây chỉ vào người đàn ông, khẳng định: “Anh ta là gián điệp.”
Người đàn ông vội kêu oan: “Cô bị điên à? Tôi là nghiên cứu viên của Sở nghiên cứu zombie, chỉ vô tình va phải cô, cô liền gán cho tôi cái tội lớn thế này?”
Anh ta lấy chứng minh thư của mình ra, nhân viên tuần tra kiểm tra phát hiện không sai.
Trầm giọng hỏi Ngu Tây: “Làm sao cô biết anh ta là gián điệp? Vu cáo người khác thì sẽ bị phạt lao động đấy.”
Ngu Tây: “Tôi là người dị năng, dị năng của tôi là bói toán, tôi bói ra.”
Người đàn ông: “Đây chỉ là lời một phía của cô, ai chứng minh được dị năng của cô là bói toán? Căn bản cô đang vu oan.”
Anh ta lại nhìn về phía nhân viên tuần tra.
“Tôi là người không màng nguy hiểm tính mạng, ngày ngày tiếp xúc với kẻ công lao.”
“Sao tôi có thể là gián điệp được.”
Nhân viên tuần tra làm theo quy định.
“Xin lỗi, chỉ cần có liên quan đến gián điệp, thì phải giao cho Sở trinh thám xử lý.”
“Nếu cuối cùng là hiểu lầm, người vu cáo sẽ bị trừng phạt thích đáng, tôi cũng vậy!”
Anh ta lấy bộ đàm trước ngực ra định thông báo cho Sở trinh thám.
Người đàn ông làm sao chịu nổi kiểm tra, vội đẩy nhân viên tuần ra, một đôi cánh trắng xòe ra sau lưng, anh ta phóng vụt lên trời.
Nhân viên tuần tra lập tức giơ súng cảnh cáo.
“Xuống ngay! Chống đối thi hành công vụ, chúng tôi sẽ mặc định tội danh thành lập và bắn chết tại chỗ!”
Người đàn ông cười khẩy: “Một lũ ngu, có giỏi thì bắn đi, xem ai nhanh hơn ai. Tao là người dị năng bay cấp B đấy.”
Anh ta như mũi tên lao vút lên trời, trong chớp mắt đã đến gần hàng rào không phận.
Đúng lúc anh ta định dùng bom trong tay phá vỡ hàng rào, một quả cầu lửa nhỏ bằng hạt đậu phộng lao vào người anh ta.
“Đây là cái—á á á á!”
Chỉ kịp phát ra một tiếng thét thảm thiết.
Anh ta nhanh chóng bị ngọn lửa nuốt chửng, hóa thành tro bụi giữa không trung.
Trời lập tức đổ một trận mưa tro cốt đen.
Mọi người vội tránh, kẻ xò ô, kẻ tìm chỗ nấp.
Chỉ có đội tuần tra vẫn giơ súng, nhìn nhau không nói nên lời.
Ai đã làm thế?
