Chương 60: Huyễn thuật tạo mộng, buff chồng buff
Tư Chấn sắc mặt nghiêm lại, nhìn Việt Tranh hỏi một cách thận trọng.
“Cháu nghe ai nói ở Bổ Cam có cách cứu em gái cháu vậy?”
Tận thế rồi mà vẫn có bọn lừa đảo ở Bổ Cam kéo người, không đến nỗi đấy chứ!
Việt Tranh cũng từng nghe danh thiên đường lừa đảo Bổ Cam nên hiểu lo lắng của Tư Chấn, giải thích:
“Ở Bổ Cam có một dị năng giả hệ chữa trị cấp A.”
“Nghe nói có thể làm cho người bị cắn sau một tháng mới bắt đầu biến thành zombie.”
“Cháu muốn dẫn Tiểu Nguyễn đến tìm cô ấy xem thử.”
Tư Chấn lộ vẻ hiểu rõ, nhưng vẫn khuyên:
“Bên Bổ Cam không yên bình đâu, lỡ xảy ra chuyện gì thì chính phủ Tung Của cũng với không tới.”
“Hay là chú để trên đó cử hai đội đặc chủng đi theo cháu?”
Ngu Tây cũng ngẩng đầu lên: “Đúng đấy chị Tranh, chị có mạnh đến mấy cũng không thể một mình đấu cả một nước được.”
“Hay chị dẫn em đi đi, năng lực của em tìm người rất hữu ích, Bổ Cam không lớn bằng Tung Của, em nhanh chóng khoanh vùng được ngay.”
Việt Tranh cảm ơn ý tốt của hai người, nhưng vẫn lắc đầu.
“Chú Tư, ý tốt của chú cháu xin nhận, nhưng cháu thích một mình hơn.”
“Hơn nữa vũ trang tự tiện vào nước khác dễ gây mâu thuẫn hai nước.”
“Cháu có thể tự bảo vệ mình và Tiểu Nguyễn, chú đừng lo.”
Cô không muốn nợ thêm ân tình của căn cứ nữa, dù đây là cách căn cứ tỏ thiện chí với cô và Việt Nguyễn.
Ngu Tây giơ tay: “Còn em còn em, em rất có ích mà?”
Việt Tranh chạm vào trán cô bé, “Con gái đừng đến mấy chỗ nguy hiểm đó.”
Ngu Tây ôm trán lẩm bẩm: “Nói cứ như chị không phải con gái vậy.”
Việt Tranh khoanh tay trước ngực, mặt tươi cười nhưng mắt lại lạnh lẽo.
“Chị khác.”
Ai gây khó dễ cho chị, kẻ đó mới là người nguy hiểm.
Tư Chấn thấy Việt Tranh đã quyết thì cũng không khuyên nữa.
Chỉ bảo cô đợi ở nhà họ Tư một ngày, ông sẽ báo việc này lên trên, dù sao cũng phải đi theo quy trình để tránh làm căng thẳng quan hệ giữa Việt Tranh và căn cứ.
Việt Tranh gật đầu.
“Cảm ơn chú.”
Tư Chấn cười: “Cảm ơn gì chứ, chú cũng đang tranh thủ một cường giả cho căn cứ thôi.”
“Hơn nữa lần này Tư Sóc và thằng bé kia có thể bình an trở về cũng nhờ cháu nhiều.”
“Là chú phải cảm ơn cháu mới đúng.”
So với thằng nhãi Phong Yến, Việt Tranh cũng mạnh mẽ không kém nhưng lại khiêm tốn và lễ phép, hơn hẳn cái thằng phản nghịch ấy cả mấy con phố.
Tư Chấn đi rồi, Tư Mạch lấy từ không gian ra mấy món đồ ăn vặt thời tiền tận thế chia cho mọi người.
Nói đồ ăn vặt không chính xác lắm, vì những quả bom chất béo thời tiền tận thế, đến thời hậu tận thế chính là thiên đường vị giác.
Đang ăn dở, Ngu Tây và Tư Mạch hai người rôm rả bàn xem vào bộ phận nào tốt.
Trước tận thế hai người đều là học sinh, nhưng sau tận thế không thể đi học nữa, chỉ còn con đường đi làm.
Vì đều là dị năng giả nên khả năng họ được căn cứ thu nhận rất lớn, ví dụ Ngu Tây đã trở thành miếng mồi ngon.
Bỗng Ngu Tây nhận ra.
“Căn cứ thứ nhất là căn cứ sống sót chính thức của chính phủ, em làm việc ở đây có tính là công chức không nhỉ?”
Tư Mạch suy nghĩ, “Sao lại không tính?”
“Phúc lợi công chức căn cứ tốt lắm, anh và bố em mỗi tháng đều được phát mì gạo, còn có rau xanh trồng trong nhà kính nữa.”
Thời tận thế, có rất nhiều người còn cơm cũng không ăn nổi.
Như Trần Lượng chiếm núi làm vua, coi dân thường như nô lệ cũng không ít.
Việt Nguyễn vừa ăn gà rán uống cola vừa thoải mái thu mình trên ghế sofa xem phim.
Dạ dày cô bé không tiêu hóa nổi mấy thứ này, nhưng không hiểu sao lại thèm ăn.
Việt Tranh cũng không ngăn, lát nữa dùng pháp thuật lấy ra cho cô bé là được.
Bỗng cô cảm nhận được một luồng dị năng bạo ngược từ phòng trên tầng hai.
Cô hơi nhíu mày, thần thức dò ra quét một lượt, nhanh chóng hiểu rõ nguyên nhân.
Là Tư Sóc!
Dị năng của anh ta có chút bạo động.
Nhưng dù sao cũng xuất thân quân đội, khả năng tự kiềm chế và khống chế đều xuất sắc.
Anh ta nhanh chóng điều chỉnh dị năng, không để luồng dị năng bạo ngược ảnh hưởng đến những người dưới tầng.
Tư Sóc đổ mồ hôi nhễ nhại nằm trên sàn phòng tập, tay siết chặt, mắt đầy bất cam.
Tại sao.
Tại sao dị năng của anh không phải hệ chiến đấu.
Dị năng Ác Mộng nhìn thì mạnh, nhưng so với chiến đấu thì thích hợp làm phụ trợ điều tra hình sự hơn.
Cấp trên cũng đã nhẹ nhàng khuyên anh có muốn chuyển bộ phận không, nhưng anh không muốn, anh phải tự tay giết chết lũ súc sinh đã tàn nhẫn sát hại đồng đội của anh.
Cốc cốc——
Tiếng gõ cửa vọng vào.
Tư Sóc lập tức thu lại biểu cảm, giả vờ không có chuyện gì ra mở cửa.
Tưởng là Tư Mạch, không ngờ lại là Việt Tranh, anh vội đóng cửa lại, mở lại lần nữa thì đã mặc áo vào.
Chỉ trong tích tắc vừa rồi, Việt Tranh đã nhìn thấy những mảng bầm tím trên da anh.
Đó là tổn thương do tập luyện quá độ.
Cô không nói vòng vo: “Muốn mạnh lên không?”
Tư Sóc sững người, tay suýt bẻ gãy tay nắm cửa.
“Tất nhiên là muốn!”
Nằm mơ cũng muốn!
Việt Tranh nhìn Tư Sóc, từ anh cô thoáng thấy hình ảnh của chính mình ngày trước khi còn ở giới tu chân, mãi không đột phá được Kim Đan.
Cũng cùng một sự nỗ lực, và cũng cùng một nỗi sợ.
Sợ con đường tu chân của mình chỉ đến đây là hết thì sao?
Sợ niềm tin trong lòng vì thế mà mắc cạn thì sao?
Trong tay cô hiện ra một cuốn da dê giống như bí tịch võ công trong phim truyền hình.
“Dị năng của anh là Ác Mộng, có thể vào giấc mơ của người khác, cũng có thể tạo mộng kéo người khác vào giấc mơ của mình.”
“Nhưng thứ gọi là mơ, chỉ cần địch thủ luôn giữ tỉnh táo, biết mình đang ở trong mơ sẽ không chết thật, thì anh không làm gì được hắn.”
“Đây là một cuốn bí tịch tu luyện huyễn thuật của Hợp Hoan Tông, thật thật giả giả mới có thể giáng cho kẻ địch một đòn chí mạng.”
Mắt Tư Sóc hơi mở to: “Hợp Hoan Tông?”
Việt Tranh: “…”
Đúng là anh em với Tư Mạch, nhìn có vẻ trầm ổn mà cách suy nghĩ cũng tương tự.
Cô vỗ vỗ cuốn da dê, “Trọng điểm là Hợp Hoan Tông à?”
Tư Sóc đỏ mặt ngượng ngùng, nhẹ ho một tiếng, “Huyễn thuật?”
Việt Tranh gật đầu: “Huyễn thuật có thể khống chế những gì người ta thấy và nghe, chỉ cần anh thuần thục nắm vững phương pháp xây dựng đa tầng mộng cảnh, kết hợp với huyễn thuật, anh chính là thần của hệ quần công!”
Hãy tưởng tượng, Tư Sóc dùng tạo mộng kéo tất cả địch vào mơ, vì mình là tạo vật chủ nên đánh giáng cấp.
Nhưng kẻ địch thông minh chắc chắn sẽ nghĩ ra rằng công kích trong mơ không ảnh hưởng đến hiện thực.
Vì vậy trước đây công kích của Tư Sóc chỉ có thể chọn tốc chiến, khiến đối phương nghĩ mọi thứ là thật trước khi phát hiện ra, từ đó chết não.
Nhưng kết hợp với huyễn thuật thì khác.
Tầng thứ nhất, là mộng cảnh, hai bên chiến đấu giằng co.
Tầng thứ hai, vẫn là mộng cảnh, địch phát hiện sơ hở.
Tầng thứ ba, biết sự thật, địch bắt đầu buông xuôi.
“Lại đây lại đây mày đánh chết tao đi, tao không tin mơ mà chết là chết thật.”
Tầng thứ tư, tiếp huyễn thuật, vì tương tự năng lực mộng cảnh nên địch sẽ chủ quan, phòng ngự tiêu cực, thậm chí không chống đỡ đòn tấn công.
Sau đó hắn tèo.
Vì huyễn thuật được thi triển trong hiện thực, kỹ năng có hiệu lực!
Hoặc thậm chí ngay giữa mộng cảnh chêm vào một màn ảo giống hệt, chủ đánh một chiêu phòng không kịp!
Đây đại khái là một phương thức tấn công kiểu “chó sói đến” phiên bản khác.
Tư Sóc thông minh biết bao, lập tức hiểu ý Việt Tranh, nhìn cuốn da dê với ánh mắt nóng bỏng.
Anh nuốt nước bọt, kìm hãm xúc động muốn giật lấy, nhìn Việt Tranh.
“Cô cho tôi bí tịch này, muốn được gì?”
Việt Tranh thích giao tiếp với người thông minh.
“Anh đến Xuân Thành, giúp tôi đánh sập một tổ chức ngu ngốc, rồi bảo vệ một người.”
Nghe Ngu Tây nói điều kiện bên viện trưởng Lưu khá gian khổ.
Giờ cô không rảnh đến Xuân Thành được.
Dù sao virus zombie của em gái không biết lúc nào sẽ chiếm lĩnh vùng cao não bộ, nên cô muốn Tư Sóc giúp cô chạy một chuyến.
Tư Sóc thậm chí không hỏi tổ chức gì, vũ trang của đối phương ra sao.
Trực tiếp dứt khoát: “Được!”
Chỉ cần có thể mạnh lên, bất cứ giá nào, bất cứ rủi ro nào, anh cũng sẵn sàng chịu đựng.
Việt Tranh đưa cuốn da dê cho anh, “Thành giao.”
