Chương 77: Ngắm gái dưới đèn
Mọi người biến sắc.
Tiêu Tuấn cúi xuống kiểm tra.
Khi thấy đôi mắt xanh lục đó, mặt hắn liền tối sầm như thể sắp nhỏ ra mực.
Là dị năng giả, vậy mà lại giả làm người thường trốn ở phía sau, còn dùng dị năng làm chuyện xấu, đúng là loại cặn bã gì đây.
Việt Tranh thấy chuyện đã xong, liền kéo Phong Yến ra khỏi đại sảnh, nhưng khi đến chân cầu thang, cô tốt bụng nhắc một câu.
“Hắn làm việc này rất thuần thục, không giống lần đầu phạm tội.”
“Trong đội của anh có phụ nữ nào mất tích ban đêm không? Tốt nhất nên kiểm tra lại đi.”
Tiếng bước chân lên lầu dần biến mất.
Tiêu Tuấn đứng dậy, ánh mắt quét qua mọi người, gương mặt vốn đã hung ác lại càng thêm dữ tợn vì đôi mắt u ám.
“Triệu Duyệt, kiểm kê nhân khẩu, lập danh sách những người gần đây vì nhiều lý do mà bị tụt lại phía sau.”
“Bảo đội nhỏ lấy tinh thạch ra, cho tất cả mọi người thử, nếu ai giấu dị năng thì đuổi thẳng khỏi đội.”
Đội dị năng của họ là lính đánh thuê, chứ không phải kẻ ngốc.
Đồng ý cho nợ để đưa người về Tung Của đã là tốt bụng, nhưng nếu ai có dị năng mà lại trốn ở phía sau làm rùa rụt cổ.
Hoặc dùng dị năng làm chuyện xấu, thì Tiêu Tuấn hắn cũng không có tính tốt đến vậy.
Đội của Tiêu Tuấn nhờ một câu nói của Việt Tranh mà tiến hành thay máu nhân sự.
Quay lại căn phòng đã chọn ở tầng ba, Việt Tranh vừa mở cửa vào, Phong Yến phía sau cũng chen vào.
Hắn lấy từ nút không gian ra một cái đèn bàn năng lượng mặt trời bật lên, cả căn phòng sáng hẳn lên.
Việt Tranh: “…”
Cô thấy rõ vào ban đêm.
Phong Yến biết cô muốn nói gì.
“Tao biết mày thấy được, nhưng tục ngữ nói ngắm gái dưới đèn, càng ngắm càng…”
“Khụ khụ, dù sao tao cũng muốn ngắm Tranh Tranh của tao!”
Việt Tranh hừ lạnh một tiếng, nói nốt câu hắn chưa nói hết.
“Ngắm gái dưới đèn, càng ngắm càng thốn, thằng lông đỏ, mày đang sàm sỡ à?”
Phong Yến vội kêu oan: “Tranh Tranh hiểu lầm rồi.”
“Câu đầy đủ rõ ràng là ngắm gái dưới đèn, càng ngắm càng mê.”
“Tình yêu của tao dành cho Tranh Tranh trong sáng như tuyết, sao có thể có ý nghĩ bẩn thỉu được.”
Việt Tranh lười cãi với hắn: “Nói xong chưa? Nói xong thì cút về phòng mày đi.”
Phong Yến liếc nhìn chiếc giường còn lại trong phòng đôi, thuận thế nằm xuống, đánh trống lảng.
“Tranh Tranh, sao lúc nãy mày lại tin tao thế?”
“Mày biết đấy, với thủ đoạn của tao, làm giả một đoạn video cũng chẳng phải chuyện khó, đúng không?”
Việt Tranh không bị chiêu đánh trống lảng của hắn làm ảnh hưởng, tiên kiếm từ túi Càn Khôn bay ra, mũi kiếm móc vào gáy áo Phong Yến nhấc bổng hắn lên.
Cửa tự động mở, tiên kiếm nhanh chóng bay ra ngoài.
Quăng người ra hành lang.
Về phòng, đóng cửa, một mạch liền mạch.
Phong Yến ở ngoài còn muốn mở cửa, thì phát hiện cửa đã bị Việt Tranh dùng linh lực khóa chết.
Hắn cách cánh cửa thẹn thùng nói.
“Tranh Tranh, tao không ngờ mày lại yêu tao đến thế.”
“Tao vui quá, tao— ưm!”
Thấy tiên kiếm xuyên thủng cửa kim loại chĩa vào cổ mình, Phong Yến im bặt.
Cuối cùng hắn hét vào trong phòng một câu “Tranh Tranh tao yêu mày”, rồi quay người chạy nhanh về phòng mình.
Việt Tranh: “…”
Thằng ngu này!
Cô thu tiên kiếm về túi Càn Khôn, người nằm chữ đại trên giường.
Nói sao cô không nghi ngờ Phong Yến, ngoài việc hiểu rõ thực lực của hắn, biết hắn muốn giết người thì chẳng cần phiền phức vậy.
Còn vì gần đây cái nhân thiết của thằng ngu này là một con chó liếm si tình với cô.
Nếu hắn tạm thời chưa có ý định phá vỡ nhân thiết này, thì sẽ không vô cớ giết Lưu Hiển – kẻ có xung đột với cô.
Từ câu ‘vệ sĩ hoa’ có thể thấy, hắn sẽ kéo cô vào vụ này, để cô vô cớ gánh chịu lửa giận và oán trách của người khác.
Mà chó có phạm lỗi, thường thì không muốn liên lụy tới chủ.
“Không biết trò chơi chó liếm này hắn còn chơi bao lâu.”
“Đã nói tao không phải người hắn tìm rồi mà!”
Cô sẽ không thừa nhận mình có sở thích trẻ con đâu.
……
Đêm đó.
Tầng một tầng hai ồn ào suốt đêm, mãi đến khi thu hút hơn chục con zombie mới chịu im.
Sáng sớm, bầu trời vẫn mù mịt, bỗng nhiên có mưa axit, những hạt mưa to như đậu đập trên mái nhà, nhiều phòng tầng bốn bị dột.
Thế là người tộc Thanh tụ tập hết lên tầng ba.
“Mưa lớn quá, e rằng không thể tiếp tục lên đường.”
Cát Lâm lo lắng nhìn mặt nước gần như phủ kín đường.
Sau tận thế, cống rãnh không ai bảo trì, từ lâu đã tắc nghẽn.
Nước trong thành phố không thoát được, chỉ càng ngày càng dâng cao.
Việt Tranh nhìn mực nước gần tới bắp chân người, trầm ngâm một lát rồi nói.
“Cho mọi người ăn trước đã, lát nữa tính sau.”
“Mưa tạnh thì đi, không tạnh thì ở đây thêm một đêm.”
Cát Lâm gật đầu, sau khi tiến hành trị liệu dị năng hàng ngày cho Việt Nguyễn, liền dẫn mọi người xuống bếp tầng một.
Nhìn cảnh hỗn loạn trong bếp, cùng vết máu trên nồi niêu bát đĩa, mọi người đều im lặng.
Có người mở tủ tìm đồ ăn, bỗng kêu lên sợ hãi, hoảng loạn nhìn bộ xương đổ ra trong đó.
Khách sạn là một trong số ít công trình lớn ở thị trấn nhỏ này.
Đầu tận thế, chắc chắn nơi đây cũng là nơi trú ẩn của nhiều người.
Nhưng nhìn vết máu khắp sàn và đám zombie vừa dọn dẹp lúc mới đến có thể biết, nơi này cuối cùng đã thất thủ.
“Lấy khăn trải bàn xuống, lau nồi sạch rồi dùng làm nhiên liệu, trước hết nấu món thịt heo hôm qua chưa ăn hết đi.”
“Tộc trưởng, nước của chúng ta hôm qua đã dùng hết rồi.”
“Cả khách sạn cũng không tìm thấy nước đóng chai, chúng ta có thể cần ra ngoài tìm kiếm.”
Nước là thứ quý giá nhất trong tận thế, vì mưa axit, nước sông đều bị ô nhiễm, nếu chưa qua xử lý thì không thể uống được.
Vì vậy suốt đường đi người tộc Thanh đều đi tìm nước đóng chai để uống.
Dĩ nhiên mỗi lần cũng chẳng được bao nhiêu, chỉ đủ để mọi người khỏi chết khát thôi.
“Nếu không ngại, có thể ăn chung với chúng tôi không?”
Lúc này Tiêu Tuấn cũng dẫn người vào phòng ăn, bên cạnh hắn có một thông dịch viên biết tiếng Bagan.
Cát Lâm nhìn về phía Việt Tranh.
Việt Tranh liếc nhìn đội ngũ phía sau hắn đã giảm mạnh còn hơn ba mươi người.
Tiêu Tuấn thấy cô không hề che giấu hành động, cười khổ một tiếng.
“Cảm ơn lời nhắc nhở hôm qua của cô, tôi mới biết trong đội đã lần lượt mất tích hơn chục phụ nữ, thậm chí cả nam giới yếu ớt.”
Dù không phải dị năng giả, nhưng cũng không ít kẻ khốn nạn như Lưu Hiển.
Ở Miến Điện bị tra tấn lâu như vậy, cuối cùng được giải thoát, họ không nghĩ đến việc làm lại cuộc đời, mà ngược lại bị bóp méo sinh ra dục vọng càng độc ác hơn.
Tất cả những kẻ đã làm chuyện xấu bị phát hiện, Tiêu Tuấn không chút lưu tình, tống cổ ra ngoài khách sạn cho zombie ăn.
Không muốn làm người, thì làm xác chết đi!
Việt Tranh thấy Tiêu Tuấn có thủ đoạn có khí phách, cũng là một nhân vật, liền gật đầu hỏi.
“Anh muốn ăn chung thế nào?”
“Trận mưa này chưa thể tạnh ngay, chúng ta e rằng đều phải ở đây một thời gian.”
“Đồ ăn của chúng tôi không đủ, nhưng dị năng của tôi có thể dựng thiết bị chưng cất, nên chúng tôi cung cấp nước, còn các cô cung cấp thức ăn, chúng ta cùng vượt qua cửa ải này đã.”
Phong Yến từ sau lưng Việt Tranh chui ra: “Nước mưa axit chưng cất xong cũng không uống được đâu nhỉ!”
Tiêu Tuấn kéo ra một nam dị năng giả trong đội của mình.
“Cậu ấy là dị năng trị liệu cấp C, nếu nước chưng cất có vấn đề, cũng có thể chữa được!”
Việt Tranh: “…”
Mày đúng là thiên tài.
Nước mưa axit chưng cất xong đúng là không thể uống, nhưng chất độc hại đã được loại bỏ gần hết, dù uống vào cũng không chết ngay.
Chỉ cần chữa trị thích hợp, dùng để ứng phó khẩn cấp thì đúng là không vấn đề.
Việt Tranh nhìn Cát Lâm, truyền đạt ý của Tiêu Tuấn, hỏi bà có đồng ý không, vì thức ăn là của bà.
Cát Lâm gật đầu.
So với tác hại của việc uống nước mưa axit chưng cất, bà còn lo lắng hơn cho tộc nhân phải mạo hiểm ra ngoài tìm vật tư dưới mưa axit.
Hợp tác thành công.
Hai bên chuẩn bị nấu ăn cùng nhau, bỗng một người tộc Thanh mắt đỏ hoe chạy vào.
“Tộc trưởng, không ổn rồi, lại có tộc nhân bị nhiễm khuẩn.”
“Con, con đã giết hắn, nhưng không cẩn thận bị móng tay hắn cào vào.”
Hắn giơ cánh tay lên, trên đó có một đường vân xanh rất rõ.
Mọi người kinh hãi, hoảng loạn lùi xa khỏi hắn.
“Bị zombie cào rồi.”
“Hắn sắp biến thành zombie.”
Cát Lâm mặt tái mét, nhìn vết xanh ấy, mắt đỏ hoe, bà sắp mất thêm một tộc nhân nữa.
“Con ngoan, đừng sợ.”
Bà lau nước mắt, vuốt ve vòng Bontoc trên cổ, từ tay phát ra quầng sáng xanh bao phủ lên trán người tộc nhân.
Vết xanh trên cổ tay người tộc Thanh lập tức biến mất với tốc độ mắt thường có thể thấy.
Mọi người kinh ngạc trợn tròn mắt, sửng sốt nhìn cảnh tượng thần kỳ này.
Bà lão này cũng là dị năng giả?
Tiêu Tuấn càng như động đất đồng tử, kích động xông lên nắm tay Cát Lâm, trong mắt trào dâng hy vọng vô hạn.
“Bà là hệ trị liệu cao cấp.”
“Vậy bà có thể chữa được ung thư không?”
