Chương 64: Tào Quang Diệu
Phòng sau hậu trường quán bar.
Tào Dao tháo tai nghe, xoa nhẹ cổ họng khàn đặc.
Cô vừa nhận cốc nước ấm từ Tiểu Nhã đưa, thì nghe nhân viên phục vụ ở cửa báo có người tìm, tự xưng là em trai cô.
Các thành viên trong ban nhạc lập tức đồng loạt nhìn về phía cô.
Chỉ chờ Tào Dao ra lệnh, họ sẽ xông ra ngay.
Định bụng sẽ đưa Tào Quang Diệu từ đâu đến thì vứt về đó.
Nhưng Tào Dao chỉ bình tĩnh ra hiệu mọi người đừng lo, đừng tức giận.
Dù lát nữa Tào Quang Diệu có nói gì, cũng đừng hành động bồng bột.
Cô bảo nhân viên dẫn Tào Quang Diệu vào.
Rất nhanh sau đó, tiếng bước chân dồn dập vang lên.
Cô ngẩng đầu nhìn, thấy một chàng trai trẻ ăn mặc thời trang đứng ở cửa.
Anh ta vẻ mặt kiêu ngạo, khí thế ngông nghênh, vào thành phố có vẻ còn cố tình đi shopping, làm lại mái tóc.
Đồng hồ hiệu, túi xách hàng hiệu trên tay, chẳng thiếu món nào.
Đúng là cậu em trai nửa năm không gặp của cô, Tào Quang Diệu.
“Chị, cuối cùng cũng tìm được chị rồi!”
Tào Quang Diệu chẳng đợi Tào Dao lên tiếng, đã đường hoàng bước vào.
Cậu ta liếc nhìn một vòng, có lẽ vì bàn đã chất đầy đồ.
Nên tiện tay ném túi xách lên mặt trống.
Phát ra một tiếng “bịch” nặng nề.
A Triết không nói gì.
Nhưng ánh mắt Tào Dao đã tối sầm lại.
Tào Quang Diệu quét mắt nhìn đàn nhạc cụ và gương trang điểm phía sau.
Lại tìm chỗ ngồi trong phòng.
Thấy chỗ đã bị các thành viên ngồi kín hết.
Cậu ta bĩu môi, nói:
“Không ngờ chị làm ca sĩ chính cũng ra dáng đấy, quán bar cũng tạm được.
Chỉ có chỗ tập này nhỏ quá, đến một chỗ ngồi tử tế cũng không có.
Mà đồ ăn ở đây nghe mùi cũng thơm đấy, cũng chẳng biết chuẩn bị cho tôi một phần trước.
Nhưng không sao, vừa nãy tôi tự gọi rồi, ghi vào tài khoản của chị nhé.”
Tào Dao siết chặt cốc nước trong tay, lạnh nhạt nói:
“Rồi sao nữa?”
Bụi bặm khẽ bay lên trong ánh đèn vàng ấm.
Tào Quang Diệu tiến lại gần Tào Dao, hạ thấp người.
Liền mạnh mẽ đẩy Tào Dao ra khỏi ghế, rồi ngồi phịch xuống.
Chiếc ghế kêu “kẽo kẹt”.
Cậu ta chẳng quan tâm, vắt chân chữ ngũ nói:
“Sao nữa à? Mẹ chẳng phải đã nói với chị rồi sao?
Chuyện thi trượt đại học, bố mẹ ở nhà than thở suốt ngày, tôi nhìn đã thấy phiền.
Nghe nói chị ở thành phố sống khá lắm, vừa làm ca sĩ chính vừa kiếm được tiền, nên tôi đến nhờ chị.”
Cậu ta dừng lại, ánh mắt lướt qua bộ đồ biểu diễn trên người Tào Dao, giọng trở nên đương nhiên.
“À, chị này, lần này tôi đến, muốn nhờ chị giúp tôi mấy việc.”
“Ừm.”
Tào Dao vẻ mặt bình thản, ra hiệu Tào Quang Diệu nói tiếp.
“Đầu tiên, tôi phải có chỗ ở.”
Tào Quang Diệu vừa nói vừa bẻ ngón tay, vẻ mặt đầy lý lẽ.
“Tôi không thể chen chúc với chị trong cái phòng trọ chưa đầy mười mét vuông đó được chứ?
Chị ở thành phố lâu như vậy, chắc chắn để dành được kha khá tiền.
Mua cho tôi một căn hai phòng ngủ đi, đừng xa trung tâm quá, phải giao thông thuận tiện.”
“Mua nhà?” Tào Dao bật cười.
“Nhưng mà, tiền lương của em chẳng phải hằng tháng đều gửi về cho cậu làm tiền sinh hoạt rồi sao?”
Khi nói ra sự thật tàn khốc này.
Giọng Tào Dao bình thản, như thể đang nói về chuyện của người khác.
Nhưng Tào Quang Diệu chẳng hề thấy áy náy hay chợt hiểu ra điều gì.
Ngược lại, cậu ta nhíu mày, giọng nói lập tức trở nên sốt ruột.
“Chị đừng có giả nghèo với tôi!
Tôi nghe lão Vương ở quê nói, dân hát ở thành phố kiếm lắm tiền lắm, một buổi diễn là được mấy nghìn.
Chị làm ca sĩ chính rồi, sao có thể không có tiền?
Sao có thể mỗi tháng chỉ gửi được từng đó tiền cho tôi?
Chị chắc chắn giấu tiền riêng!
Mà chị không muốn tiêu cho tôi!”
Cậu ta đột ngột đứng dậy, chỉ tay vào mặt Tào Dao.
“Tôi là em trai ruột của chị, chị không giúp tôi thì ai giúp?
Bố mẹ nuôi chị lớn như vậy, giờ chị khá rồi, định quay lưng không lo cho gia đình à?”
Tào Dao chưa kịp nói gì.
Chu Minh bên cạnh không nhịn được lên tiếng.
“Anh…
Anh bạn này, nói vậy không đúng.
Dao Dao bình thường ăn tiêu rất tiết kiệm, phần lớn tiền đều gửi về nhà.
Cô ấy sống vất vả lắm, nếu không thì đâu đến giờ vẫn phải ở cái nơi như thế…”
“Ở đây có chỗ cho anh lên tiếng sao?”
Tào Quang Diệu trừng mắt nhìn Chu Minh, ánh mắt đầy ngang ngược.
“Tôi đang nói chuyện với chị tôi, người ngoài đừng có xen vào!”
Hai tay Chu Minh từ từ siết chặt.
Nhưng Tào Dao kéo tay Chu Minh, lắc đầu ra hiệu anh đừng nóng vội.
Cô nhìn Tào Quang Diệu, tiếp tục nói:
“Mua nhà là không thể, sự thật là tôi không có tiền, cậu có nói thế nào đi nữa, tôi cũng không thể biến ra tiền được.
Nếu cậu không có chỗ ở, có thể chen chúc với tôi vài ngày, rồi tôi tìm giúp cậu xem có phòng trọ rẻ nào không.”
“Chen chúc với chị trong cái phòng tồi tàn đó à?”
Tào Quang Diệu cười khẩy, vẻ mặt đầy khinh bỉ.
“Tôi mới không thèm chen chúc với chị! Cái nơi đó đến ban công cũng không có, ở đó tôi thấy mất giá lắm.”
Cậu ta đổi giọng, lại đưa ra yêu cầu mới.
“Đã không có tiền lớn, mua nhà không được, thì tiền nhỏ chắc chắn có chứ?
Đưa tôi năm vạn tệ trước đã.
Tôi muốn tìm việc ở thành phố, tổng phải mua bộ quần áo tử tế, rồi mời người ta ăn uống để làm quen, mấy cái đó đều tốn tiền.”
“Năm vạn tệ?”
Tào Dao lại bật cười.
Khóe môi cô nhếch lên một chút mỉa mai, lạnh nhạt nói:
“Đừng nói năm vạn, ngay cả năm nghìn tôi cũng không có.
Tào Quang Diệu, cậu nghĩ cái tôi gọi là không có tiền, và cái cậu cho là không có tiền, có cùng một ý nghĩa về số tiền không?
Bây giờ toàn bộ số tiền tôi có cộng lại, còn chưa bằng một tháng tiền sinh hoạt của cậu.”
Tào Quang Diệu căn bản không tin, cậu ta bước đến trước mặt Tào Dao, đưa tay định lục túi xách của cô.
“Chị đừng có lừa tôi! Tôi thấy cái túi này của chị cũng đâu có rẻ, chắc chắn bên trong có tiền.
Chị mau lấy ra đi, không thì tôi đi tìm ông chủ của chị, nói chị bất hiếu, ngay cả em trai ruột cũng không lo!”
Còn muốn lục túi của chị gái mình sao?
Lần này Tiểu Nhã không nhịn được nữa.
Cô giật lấy túi xách của Tào Dao, lùi lại một bước, tức giận quát:
“Tào Quang Diệu phải không? Anh có chút lương tâm nào không? Đối xử tốt với chị gái anh một chút được không?
Dao Dao có khi mỗi ngày chỉ ăn hai bữa, chỉ để dành tiền gửi cho anh.
Anh thì sao, ngay cả hỏi thăm cô ấy sống có tốt không cũng không, mở miệng ra là đòi tiền.
Anh còn là người không? Anh không thấy đau lòng sao?
Anh thi trượt đại học phải không?
Vậy mà không đi học lại, cũng không đi tìm việc, chỉ biết bám bố mẹ, bám chị, anh không thấy xấu hổ à?”
“Tôi xấu hổ?”
Tào Quang Diệu như nghe được chuyện buồn cười nhất trên đời, ngông cuồng nói:
“Tôi là con trai độc đinh của gia đình, bố mẹ vốn dĩ phải nuôi tôi.
Cô là chị gái ruột, giúp tôi cũng là điều đương nhiên.
Ngược lại, cô ở thành phố ăn mặc sang trọng, chỉ cần hát hò là kiếm được tiền.
Vậy mà ngay cả yêu cầu nhỏ này của em trai ruột cũng không đáp ứng được, cô mới là kẻ đáng xấu hổ!”
