Chương 21: Kẻ Đầu Óc Không Tỉnh Táo
Chiều hôm đó, Đổng Minh Nguyệt gọi điện cho Cố Phán.
Thấy tên trên màn hình, Cố Phán vội vàng bắt máy.
Đầu dây bên kia, giọng Đổng Minh Nguyệt rất gấp gáp: “Phán Phán, cậu phải giúp tớ với.”
Cố Phán chưa biết chuyện gì, tất nhiên không thể vội đồng ý, liền hỏi: “Xảy ra chuyện gì thế?”
Đổng Minh Nguyệt nói: “Nhà tớ hết sạch lương thực rồi, mấy hôm nay đi xếp hàng cũng không mua được. Phán Phán, trước cậu cho tớ nhiều thế, chắc cậu cũng trữ không ít đúng không? Có thể cho tớ thêm chút nữa được không?”
Cố Phán nhíu chặt mày. Tính cách Đổng Minh Nguyệt thế này, đến thời tận thế thật khó mà sống nổi. Tất nhiên, loại người như vậy, cô cũng chẳng thể quản thêm được nữa.
Cô nói: “Tớ cũng không còn nhiều, cậu tự nghĩ cách đi.”
Đổng Minh Nguyệt sốt ruột: “Phán Phán, tớ thật sự rất cần thức ăn. Cậu biết đấy, bà mẹ chồng tớ vì chuyện này mà đối xử với tớ khác đi. Nếu trong lúc mọi người đều không kiếm được gì ăn mà tớ lại có, bà ấy nhất định sẽ càng coi trọng tớ hơn.”
Nghe đến đây, Cố Phán thật sự tức giận, giọng cũng cao hơn một chút: “Đổng Minh Nguyệt, cậu ngốc à? Bây giờ là lúc nào rồi? Đến lúc đói chết người rồi mà cậu vẫn còn để ý mấy chuyện này? Sắp cúp điện, cúp mạng rồi, cậu nghĩ xem làm sao để sống trước đi. Là bạn bè, tớ khuyên cậu câu cuối: nếu thật sự đến thời tận thế, hãy bảo vệ bản thân, đừng dễ dàng tin người khác.”
Đổng Minh Nguyệt nghe những lời này, hoàn toàn không tin, nói: “Phán Phán, sao cậu cũng tin mấy lời đồn nhảm đó? Còn tận thế? Thời đại nào rồi mà cậu vẫn không tin khoa học? Đợt rét này qua đi, cuộc sống sẽ trở lại bình thường thôi. Địa vị của tớ trong nhà này là quan trọng nhất.”
“Tớ thật không biết nói gì với cậu. Cậu cũng nói rồi đấy, thời đại nào rồi, vậy mà sao cậu vẫn còn suy nghĩ cổ hủ thế? Sao lại phải nhìn sắc mặt mẹ chồng mà sống? Sao không mang thai được lại thành tội ác tày trời? Cậu đừng quên, căn nhà cưới là do bố mẹ cậu bỏ tiền ra mua, đó là nhà của cậu, cậu vốn dĩ mới là người có địa vị cao nhất. Đổng Minh Nguyệt, tớ khuyên cậu lần cuối, nghĩ cho kỹ hoàn cảnh và tương lai của mình. Nếu thật sự đến thời tận thế, cậu có thể dựa vào ai?” Cố Phán vẫn còn tình cảm với người bạn hơn hai mươi năm này, tuy thất vọng về cô ấy, nhưng những gì nói được vẫn phải nói, nếu không trong lòng cũng thấy áy náy.
Nói xong, Cố Phán cúp máy luôn. Người bạn này thật sự khó mà cứu được nữa.
Đặt điện thoại xuống, cô vội gọi cho Điền Trân Trân, kẻo Đổng Minh Nguyệt lại đi xin đồ tiếp tế của Điền Trân Trân, mà Điền Trân Trân không biết chuyện, lại cho cô ta, thì đúng là lãng phí.
Điền Trân Trân vừa bắt máy đã nói trước: “Phán Phán, tớ cũng đang định gọi cho cậu đây. Nghe nói sắp cúp điện rồi.”
Cố Phán nói: “Tớ cũng nghe nói rồi. Nếu cúp điện thì sẽ cúp mạng, nên sau này liên lạc sẽ khó khăn. Cậu biết nhà tớ ở đâu, nếu có chuyện gì không giải quyết được thì cứ đến tìm tớ.”
Điền Trân Trân nói: “Tớ biết. Cậu cũng biết nhà bố mẹ tớ, cũng có thể tìm được.”
“Ừ, đúng rồi, nếu Đổng Minh Nguyệt gọi cho cậu xin đồ tiếp tế, tuyệt đối đừng cho. Cô ta có bao nhiêu đồ cũng bị mẹ chồng đem cho hết rồi, bây giờ còn muốn kiếm đồ để lấy lòng mẹ chồng. Cho cô ta cũng chẳng dùng vào người cô ta, nên đừng phí phạm.”
“Đổng Minh Nguyệt đúng là đầu óc có vấn đề. Hồi bé cô ta đâu có như thế, sao sau khi kết hôn lại như bị tẩy não vậy?”
“Cũng có thể thật sự bị nhà chồng tẩy não rồi. Nhưng trong tình cảnh này, chúng ta không có đồ để cho cô ta phí phạm nữa, cứ lo cho bản thân trước đã.”
“Đúng vậy. Nếu cô ta một mình không có ăn uống, tớ có thể thu nhận. Nhưng nếu cô ta vẫn vì thằng đàn ông và nhà chồng của cô ta, thì tớ thà coi như không quen biết.”
“Đúng thế, cái hố không đáy đó chẳng ai dám giúp cô ta lấp đâu. À, tớ còn phải nhắc cậu, giấu đồ đạc trong nhà cho kỹ vào. Nhà cậu nhiều đồ tiếp tế, có thể bị người ta để ý. Bảo bố cậu giấu thức ăn trên gác xép hoặc trong ghế sofa, nếu nửa đêm có kẻ vào trộm cũng khó mà tìm thấy.”
“Không đến mức đấy chứ, đã có trộm vào nhà rồi à?”
“Đến đồ ăn còn mua không được, cậu nghĩ xem?”
“Cũng phải. Thôi cúp máy đây, tớ đi bảo bố và anh trai tớ giấu đồ đây.”
“Ừ, bye.”
Cúp máy, Cố Phán nhận ra thời tận thế này thật sự thử thách tính cách con người. Người cẩn thận lúc này đã cảm nhận được nguy cơ, bắt đầu nghĩ cách đối phó với những hiểm nguy chưa biết. Vậy mà có những người vẫn còn lãng phí thời gian vào những chuyện thể diện, địa vị tầm thường.
Lục Duệ Thịnh nhìn vẻ mặt của Cố Phán, hiểu được tâm trạng phức tạp của cô lúc này. Anh không nói nhiều, chỉ ngồi xuống bên cạnh, ôm lấy cô, an ủi.
Đột nhiên nghe thấy tiếng đánh nhau ngoài hành lang. Tuy không phải tầng của họ, nhưng tiếng rất lớn, nghe như đã động tay động chân. Vì vậy Cố Phán và Lục Duệ Thịnh vẫn phải ra xem tình hình, bởi vì họ cũng cần nắm rõ năng lực của những người trong tòa nhà này, để sau này biết phải đề phòng ai hơn. Dù sao kiếp này cũng khác kiếp trước.
Kiếp trước họ sống lay lắt qua ngày, còn kiếp này họ phải chủ động nắm quyền chủ động mà sống, nên biết càng nhiều thông tin càng an toàn.
Khi họ ra ngoài, nhà đối diện cũng ra. Dù sao tiếng động quá lớn, đã có người nói phải báo cảnh sát, ai cũng muốn ra xem có liên quan đến lợi ích của mình không.
Họ ra ngoài, trên lầu cũng có mấy người đi xuống, đều ra xem chuyện gì đang xảy ra.
Chủ nhà 901 thấy Lục Duệ Thịnh liền hỏi: “Anh, chuyện gì thế? Anh có biết không?” Giọng anh ta chuẩn tiếng phổ thông, nghe không ra người vùng nào.
Lục Duệ Thịnh lắc đầu: “Chúng tôi cũng vừa ra.”
Lúc này, chủ nhà 801 đi lên. Người này cũng bọc kín mít, nhưng anh ta cao lớn, lại lực lưỡng, dáng người dễ nhận ra.
Chủ 801 là người thích nói chuyện, thấy họ liền dừng bước, kể chuyện dưới nhà: “Hai nhà tầng 2 qua nhà 501 mua đồ ăn, nhưng nhà 501 không bán, thế là xảy ra ẩu đả. Bác gái nhà 501 đúng là lợi hại, cào rách mặt người ta, xong lại lăn ra đất kêu đau tim. Nhà tầng 1 báo cảnh sát rồi, nhưng cảnh sát cũng không điều phối được, bảo tổ trưởng dân phố ra hòa giải. Tôi thấy cũng chẳng giải quyết được gì. Trời lạnh thế này, chuyện nhỏ vậy không đáng để ra xem đâu.”
Chủ nhà 901 thở dài: “Bà lão nhà 501 đúng là… tôi cũng chẳng biết nói sao cho phải. Trước đó trên WeChat nói rõ ràng, một vạn tệ mua một túi màn thầu của bà ta, kết quả đến nhà lại đòi lên một vạn hai. Tôi cũng lười cãi nhau với bà ta, đành mua.”
Chủ nhà 801 hừ lạnh một tiếng: “Nhà 501 đúng là vô lương tâm. Trước đây ai mà chẳng từng giúp bà ta? Vậy mà nhà bà ta có bao nhiêu đồ ăn, không cho chúng ta mượn một chút, mua thì còn hét giá cắt cổ. Từ giờ phải tránh xa nhà bà ta ra.”
Cố Phán và Lục Duệ Thịnh không nói gì. Bởi vì nếu là thời bình, những suy nghĩ này của họ là bình thường, nhưng đến thời tận thế rồi, những suy nghĩ bình thường đó không còn phù hợp nữa.
Vợ chồng Trần Thiếu Nam cũng chỉ nghe mà không nói. Hai người họ chuyện gì không dính dáng thì không dính vào, đó cũng là di chứng của chuyện trước kia của họ.
Đứng nói chuyện một lúc, chân đã lạnh cóng. Biết dưới đó chẳng có gì đáng xem, mọi người liền chào tạm biệt nhau rồi về nhà.
Trước khi chia tay, chủ nhà 901 lại nói với Lục Duệ Thịnh một câu: “Anh à, nếu anh có đường kiếm đồ ăn gì thì gọi em một tiếng nhé, cảm ơn anh.”
Lục Duệ Thịnh gật đầu. Chuyện này cũng không khó. Đến lúc hỗn loạn, báo cho anh ta biết chỗ có đồ tiếp tế, còn anh ta có kiếm được hay không là bản lĩnh của anh ta. Nói một tiếng cũng chẳng mất mát gì.
