Chương 37: Nguồn tài nguyên hữu ích
Trưởng tòa biết họ đã giết người, và thi thể vẫn còn ở phòng 902. Cửa phòng 902 bị phá nhưng chưa sửa, nên để hờ. Ban ngày họ từng rủ nhau đi xem, ai cũng sợ hết hồn.
Nhưng trưởng tòa cũng hiểu một điều: Cố Phán và những người đó rất lợi hại. Nếu họ ở trong tòa nhà này, mọi người sẽ được an toàn hơn, bọn trộm cắp cướp giật cũng không dám bén mảng tới. Vì vậy, mấy người trong tòa đã lén bàn bạc, đừng đắc tội với Cố Phán, cứ chiều chuộng, để họ ở lại đây là được.
Thế nên trưởng tòa vội nói: “Vậy chúng tôi tiếp tục đi tuần, không xếp lịch cho các người nữa, để mọi người được yên tâm hơn.”
Cố Phán không phải không hiểu ý họ, nhưng chuyện nhỏ nhặt này chẳng đáng để bận tâm: “Tùy các người.” Rồi dẫn người của mình lên lầu.
Thật ra trưởng tòa cũng thấy lạ: Cố Phán là cô gái nhỏ tuổi nhất trong đám, tại sao khí tràng lại mạnh đến vậy, thậm chí mang sát khí, ánh mắt như ác quỷ bước ra từ địa ngục, mà ai cũng chịu nghe lời cô ấy. Rốt cuộc là chuyện gì đây?
Chuyện này e rằng họ không bao giờ hiểu nổi, vì ai mà biết được Cố Phán là người trọng sinh, cô mang theo sát ý và sát khí của ba năm tận thế trở về, đâu phải mấy người mới bước vào tận thế như họ có thể hiểu được.
Về nhà, Cố Phán và Lục Duệ Thịnh vào không gian, tìm được kha khá đồ điện, một hộp dụng cụ, mấy ống thép, đem sang cho nhà đối diện, để Trần Thiếu Nam nghiên cứu chế tạo dùi cui điện.
Chỉ dựa vào thể lực để chiến đấu thì vẫn nguy hiểm, nên phải làm thêm mấy thứ như vậy.
Đến phòng sách nhà Trần Thiếu Nam, Cố Phán thấy trên giá sách hóa học có ghi mấy chữ như “chất nổ”, cô nhìn Đoàn Thục Mai: “Cô Đoàn, nếu có nguyên liệu, cô có thể chế được lựu đạn hoặc bom khói không?”
Đoàn Thục Mai gật đầu: “Nếu có nguyên liệu thì tôi làm được.”
Cố Phán nói: “Nguyên liệu bọn tôi sẽ lo.”
Đoàn Thục Mai chợt nhớ ra: “Phòng thí nghiệm của trường tôi có nguyên liệu. Vừa hay lão Trần cũng nói cần đến trường một chuyến, máy phát điện thiếu vài bộ phận, đến phòng thí nghiệm là có thể kiếm đủ.”
Lục Duệ Thịnh nói: “Vậy ngày mai chúng ta đến trường.”
Bàn bạc xong, Cố Phán và Lục Duệ Thịnh về nhà.
Về đến nhà, hai người lại vào không gian, sắp xếp lại những thứ đã thu thập trong thời gian qua.
Không sắp xếp thì thôi, vừa sắp xếp mới giật mình, đồ đạc thật sự quá nhiều, đủ thứ trên đời. Nhưng hiện tại chúng chất chưa cao, nếu muốn có không gian rộng hơn thì phải chất đồ cao lên.
Trước đây họ cũng từng nghĩ có thể đặt cả một tòa nhà vào không gian, nhưng không có nền móng thì chuyện đó tạm thời chưa làm được.
Nhưng làm sao để tận dụng không gian một cách hợp lý nhất thì vẫn cần nghiên cứu từ từ.
Hôm nay sau khi sắp xếp, diện tích sử dụng lại tăng lên đáng kể.
Sáng hôm sau, họ vẫn như thường lệ đến phòng 901 tập phòng thân, rồi mới đi tìm vật tư.
Hôm nay đến trường, không xa lắm. Ngày trước vợ chồng Trần Thiếu Nam chọn khu này chính vì trường học gần, đi bộ hơn nửa tiếng là tới.
Mục tiêu của họ rất rõ ràng: hôm nay có thể không tìm được thức ăn, nhưng vật tư dùng được chắc chắn sẽ rất nhiều.
Giờ mấy nơi như trường học, nhà máy đều đã có người vào, nên đường đi cũng đã có sẵn, không cần phải đào bới gì nữa.
Vào trường, đường đến nhà ăn đã bị giẫm nát, xem ra đã có không ít người qua lại.
Phòng học và phòng làm việc cũng đã bị lục soát không biết bao nhiêu lần.
Mục tiêu đầu tiên của Cố Phán là phòng thí nghiệm. May thay, nơi này chưa có ai đặt chân đến.
Ở cửa, họ đều đeo mặt nạ phòng độc. Mấy cái này nhặt được ở khách sạn, người khác không lấy, họ mang về hết, chẳng phải giờ dùng đến rồi sao?
Trong phòng thí nghiệm, chất lỏng đều đã đóng băng, thời gian dài cũng bay hơi hết, không có gì nguy hiểm.
Đồ ở đây Cố Phán không hiểu, nên Trần Thiếu Nam bảo lấy gì thì họ lấy nấy. Cố Phán cũng không cần phải bỏ vào không gian làm gì, vì thứ này phải có người chuyên môn mới hiểu, mình lấy cũng vô ích.
Họ mang theo thùng nhựa, chẳng mấy chốc đã chất đầy hai thùng lớn.
Sau đó họ đến phòng thí nghiệm hóa học, sân nhà của Đoàn Thục Mai. Cô lấy rất nhiều hóa chất mà Cố Phán không biết tên, chỉ nghe Đoàn Thục Mai nói là dùng để chế bom.
Nhưng nhìn mấy hóa chất này, Đoàn Thục Mai vẫn thấy có một vấn đề khó giải quyết: “Không có thứ gì thích hợp để làm vỏ lựu đạn cả. Có lẽ chúng ta phải tìm chỗ sửa xe hay gì đó để kiếm nguyên liệu phù hợp.”
Trình Dương mắt sáng lên: “Tôi có một người bạn là dân mê quân sự, cậu ấy từng dẫn tôi đến một câu lạc bộ quân sự, nói đồ ở đó đều được phục chế y hệt bản gốc. Không biết có dùng được không?”
Cố Phán nghĩ thầm, đây chính là chỗ lợi hại của mối quan hệ. Có những thứ người thường nghe thì nghe nhưng chưa chắc đã tiếp xúc, còn đám con nhà giàu thì khác, chơi cũng đẳng cấp. Nhưng mấy thứ này cô không hiểu, nên nhìn sang Lục Duệ Thịnh, cần nghe ý kiến của người chuyên môn.
Lục Duệ Thịnh hiểu rõ vấn đề này: “Tất nhiên là dùng được. Cậu còn nhớ địa chỉ cụ thể không?”
Trình Dương vội nói: “Nhớ chứ, chỉ là nơi đó khá xa, đi bộ ba tiếng chưa chắc đã tới. Hay là sáng mai chúng ta đi? Hôm nay mà đi thì về đến nơi chắc trời tối mất, dễ lạc đường lắm.”
Cố Phán nghĩ, nơi đó chắc chắn có rất nhiều đồ tốt. Nhiều người đi như vậy chưa chắc đã mang hết về được, với lại nhiều thứ trong mắt người khác có thể vứt đi, nhưng cô có không gian, nên nhiều thứ sau này vẫn dùng được, phải thu thập để dành.
Vì vậy cô nói: “Cậu viết địa chỉ rõ ràng là được. Chiến hữu của anh Duệ Thịnh có xe trượt tuyết, vẫn để trong nhà, lúc nào cũng dùng được. Hai bọn tôi lát nữa sẽ đi mượn xe rồi qua đó, đỡ tốn thời gian.”
Nghe nói họ có thể mượn được xe trượt tuyết, Trình Dương nhìn hai người với ánh mắt ngưỡng mộ: “Anh chị, bạn bè của anh chị giỏi thật đấy, ngay cả thứ tốt như vậy cũng mượn được. Theo anh chị, em coi như kiếm bộn rồi.”
Cố Phán cười nói: “Chiến hữu của anh cậu, sau khi xuất ngũ làm kinh doanh đồ thể thao mạo hiểm, nhà cũng không xa, coi như chúng ta may mắn.”
Phùng Triết Khải nói: “Vậy chúng ta mau mang mấy thứ này về, để Tiểu Lục và Tiểu Cố đi sớm về sớm.”
Nói xong, họ bắt đầu vận chuyển đồ về. Mặt đất toàn tuyết, dùng xe trượt kéo thì cũng đỡ nặng.
Đường về rất thuận lợi. Về đến nhà, họ khiêng đồ lên lầu, sau đó Cố Phán và Lục Duệ Thịnh cầm tờ giấy ghi địa chỉ của Trình Dương rồi ra ngoài.
Theo địa chỉ Trình Dương đưa, Lục Duệ Thịnh chỉ mất nửa tiếng đã phóng tới nơi. Hai người cạy cửa vào trong.
Nhìn những khẩu súng mô hình treo kín tường, lòng Lục Duệ Thịnh không khỏi xao động. Những vũ khí này thật sự khiến anh cảm thấy thân thuộc.
Mấy bộ vỏ và mô hình này, đem về lắp ráp với những phụ kiện đã chuẩn bị sẵn ở nhà, thì vũ khí trang bị của nhà mình sẽ cực kỳ tinh nhuệ.
Cố Phán không cần hỏi Lục Duệ Thịnh thứ gì hữu dụng, cứ thấy thứ gì là bỏ hết vào không gian. Chỉ có những vũ khí gây nổ như lựu đạn, bom chấn động là cô đóng vào thùng, để lát nữa mang về cho Trần Thiếu Nam và Đoàn Thục Mai.
Sau đó Lục Duệ Thịnh chọn mấy khẩu súng ngắn, cũng bỏ vào thùng. Về nhà lắp ráp lại là có thể dùng cho mọi người. Đạn dược có hạn, nhưng mỗi người trang bị một khẩu để phòng thân vẫn là cần thiết.
Mấy thứ này để cho mọi người, không cần giấu, cứ để thẳng vào thùng.
Tiếp đó anh lại chọn thêm hai khẩu tiểu liên và hai khẩu súng bắn tỉa, cũng để vào thùng ở chỗ dễ thấy. Có một số thứ cần để đồng đội nhìn thấy, để họ yên tâm.
Cuối cùng, anh đóng gói thêm mấy cái mũ bảo hiểm, áo chống đạn, ba lô đặc chủng của lính đặc công... nhét đầy mấy cái thùng mang theo, còn lại đều thu vào không gian.
