031 Mày Đúng Là Vĩ Đại Quá Đi!
Tập 31: Mày Cút Xuống Đây Cho Tao!
Lão Quang quát lên một tiếng, mắt trừng trừng nhìn Tào Kiên Cường đang đứng yên bất động trong hành lang.
Được, được lắm! Tao muốn xem người mà Hồng Nhan để mắt tới, xương cốt cứng đến mức nào!
Lão Quang nói xong, từng bước đi xuống cầu thang, mái tóc dài bay phấp phới.
Tào Kiên Cường nắm chặt hai tay, xương khớp kêu răng rắc.
Nhớ lại số 36 nằm dưới đất, tao không hiểu, từ đầu đến cuối, tao chưa hề đụng chạm gì tới các người, cũng chưa gây ra bất kỳ tổn thất thực chất nào cho các người, tại sao lại nhắm vào tao?
Chỉ vì thấy tao đặc biệt, thấy tao vừa mắt, các người có thể giết người như ngóe sao?
Thế giới này chính vì có những kẻ như các người, nên mới trở nên hỗn loạn như vậy!
Mày không phải muốn tao quỳ xuống sao?
Đến đây đi!
Tào Kiên Cường gầm lên, cả người lao vút lên cầu thang, như một quả đạn pháo. Với thể phách và nhanh nhẹn gấp đôi người thường, tốc độ của cậu tăng lên vượt xa gấp đôi.
Nhanh thật!
Trong đầu Lão Quang chỉ kịp lóe lên một ý nghĩ.
Tào Kiên Cường đã lao tới sát người.
Nhìn thấy con quỷ nhỏ ngày càng đến gần, trên mặt Lão Quang lộ ra vẻ ngưng trọng. Mái tóc dài nhanh chóng quấn lấy Tào Kiên Cường, từng vòng từng vòng trói chặt, kéo cậu ngã xuống sàn cầu thang, đè chặt không cho cử động.
Đúng là không phải trẻ con bình thường, chả trách Hồng Nhan lại để mắt tới mày, hóa ra mày nhỏ mà có võ!
Chắc không chỉ tao nhìn lầm, ngay cả lão An cũng không biết mày có tốc độ này!
Nhưng dù sao mày cũng chỉ là một đứa trẻ ba tuổi.
Tào Kiên Cường nắm chặt tóc Lão Quang, lạnh lùng nhìn hắn.
Lão Quang, mày nói nhiều thật đấy!
Với thiên phú bị động cân bằng cơ thể, Tào Kiên Cường có thể phát huy sức mạnh tối đa trong từng cử động.
Cậu ôm chặt mái tóc trước mặt, giật mạnh một cái. Với sức mạnh cực hạn của thể phách 23.6, Lão Quang mất kiểm soát, ngã chúi về phía trước.
May mà Lão Quang phản ứng nhanh, một lọn tóc phía sau nhanh chóng quấn vào lan can nhôm ở hành lang tầng hai, giữ được thăng bằng.
Mẹ kiếp, thằng nhóc thối tha, mày tưởng mày lật ngược thế cờ được chắc?
Sự phản kháng của Tào Kiên Cường hoàn toàn chọc giận Lão Quang. Mấy sợi tóc siết chặt hơn, cắm sâu vào da thịt cậu.
Những sợi tóc còn lại cố trói chặt tay Tào Kiên Cường, để lại những vết hằn trên người cậu.
Tào Kiên Cường đỏ cả mắt, mặc kệ vết thương trên người, tóc quấn trên tay cũng không thể khóa chặt cậu.
Tào Kiên Cường nắm tóc Lão Quang, điên cuồng kéo xuống. Lan can nhôm tầng hai kêu ken két.
Lão Quang bị kéo ngã xuống cầu thang, thấy lan can đã biến dạng, trong lòng hoảng sợ, thằng nhóc này lấy đâu ra sức mạnh quái vật vậy!
Sau đó Lão Quang phát hiện những sợi tóc khi chạm vào máu của Tào Kiên Cường thì nhanh chóng khô héo rụng xuống, sức trói buộc đối với cậu giảm đi rõ rệt.
Lão Quang lúc này mới thực sự sợ hãi, trong lòng đã nảy sinh ý định rút lui. Nhưng tóc đã bị Tào Kiên Cường nắm chặt, không thể thoát.
Kiên Cường à, có gì từ từ nói. Cái xác chết này không tệ như mày tưởng, hy vọng của nhân loại không nằm ở khu nhà giàu này.
Kiên Cường, mày lên đây nói chuyện tử tế với tao xem nào!
Mày nghĩ tao tin một kẻ giết người như mày sao?
Hôm nay, tao với mày phải chết một kẻ. Lần trước tao không đủ sức, lần này tao sẽ không bỏ qua cho mày đâu!
Lúc này, Lão Quang khổ sở không nói nên lời. Thằng nhóc này nhanh nhẹn, sức mạnh lại lớn, máu chảy ra làm tóc hắn khô héo, không có vũ khí thì căn bản không đánh lại.
Mẹ kiếp, vì cái kết giới này, tao đã bán đi khẩu súng duy nhất!
Còn nửa tiếng nữa kết giới mới hết hiệu lực!
Hả?
Lão Quang vô cùng bực bội. Hắn biết, hôm nay nếu không mang được con quỷ nhỏ này đi, e là sẽ bị nó đánh chết tại đây.
Hoặc là, để thằng nhóc này cầm cự được nửa tiếng, lão An nhất định sẽ tới!
Đây là mày ép tao đấy!
Lão Quang hít sâu một hơi, hoàn toàn buông bỏ sự áp chế đối với Quỷ Tóc.
Quỷ Tóc thuần âm, là tồn tại mà người thường không thể chạm tới.
Nhưng lần này, hắn lại sai lầm.
Khả năng chạm linh thể của Tào Kiên Cường trực tiếp kéo linh hồn đang bay ra từ cơ thể Lão Quang xuống, giải thoát cho nó.
Quỷ Tóc chưa kịp phản ứng, đã bị Tào Kiên Cường một tay bóp cổ, một tay túm tóc, xoay ngược 180 độ, ấn xuống đất, đạp một phát, chưa kịp kêu lên một tiếng đã hóa thành tro bụi, thiêu rụi hoàn toàn.
Tiếp xúc khoảng cách không hoàn thành 1/10, đạt được danh hiệu Quỷ Săn 3/10.
Tiếng nhắc của hệ thống vang lên. Tào Kiên Cường nhìn Lão Quang, cười lạnh: Hừ, có cơ thể ngươi chống đỡ, ta chưa giết được ngươi nhanh vậy đâu.
Lão Quang, cảm ơn ngươi nhé!
Nói xong, Tào Kiên Cường lao tới trước mặt Lão Quang, một cú đá quét gãy đầu gối hắn.
A a! Tao biết mày biết dịch chuyển, xem mày dịch chuyển thế nào bây giờ!
Tào Kiên Cường dùng hết sức đấm gãy cổ họng Lão Quang. Đầu hắn lệch sang một bên, da người dịch chuyển tới cửa cầu thang tầng một.
Lão Quang gãy chân ngồi bệt dưới đất, dựa lưng vào kết giới, nhìn Tào Kiên Cường, ôm đầu gối trái vặn vẹo, biết mình chắc chắn phải chết.
Nhìn Tào Kiên Cường lao tới như bay, hắn bật cười.
Hừ, thằng nhóc mày đúng là người mà Hồng Nhan để mắt tới.
Nắm đấm dừng lại trước mặt Lão Quang.
Một tấc Hồng Nhan, rốt cuộc hắn để mắt tới tao ở điểm nào?
Tao sửa!
Tao sửa được không?
Mày không sửa được đâu!
Mày không sửa được!
Giết tao đi!
Mày đã giết số 36!
Bây giờ mày hối hận rồi à?
Chỉ là một kẻ bình thường thấy được quỷ, loại người này ở đâu chả có. Chết một mạng hắn, đưa mày về, có thể bảo vệ được rất nhiều người ở khu 101. Tao chẳng có gì phải hối hận!
Bốp!
Tào Kiên Cường đấm gãy cổ họng Lão Quang.
Lần này, Lão Quang không dịch chuyển, máu ộc ra từ miệng, mắt trợn trừng, chết tại chỗ.
Hừ!
Mày đúng là vĩ đại quá đi!
Xì!
Cùng lúc đó, trong nhà trọ ở khu ổ chuột, công đầu vừa chết, Hồng Nhan lập tức nhận ra, cau mày.
Đồ vô dụng!
Đồ vô dụng!
Đồ vô dụng!
Sau khi Lão Quang chết, Tào Kiên Cường nhìn kết giới trong suốt như làn nước, đấm thử hai cái, phát hiện không thể phá vỡ, độ cứng của thứ này vượt xa vật chất thông thường.
Sau đó, Tào Kiên Cường lục soát người Lão Quang, phát hiện tên này chẳng có gì cả.
Tào Kiên Cường nhíu mày, boss đã chết, cái kết giới này mở thế nào đây?
Tào Kiên Cường lại đi quanh một vòng, lên tầng ba, cầu thang cũng bị chặn, ngay cả tường cũng được bày kết giới, tạo thành một khối hình hộp chữ nhật, căn bản không thoát ra được.
Tào Kiên Cường hít sâu một hơi, nằm dài ra ngủ.
Dù sao sáng mai chắc chắn sẽ có người tới tìm cách, giờ không ra được, nghĩ cũng bằng thừa.
