Chương 69: Đầu chó đẫm máu
Tuy Diệp Tu chỉ là con nuôi của Diệp Trường Phong, nhưng lúc đó Diệp Phàm không ở bên cạnh, ông đã đổ không ít tâm huyết vào nó!
Vốn dĩ, Diệp Phàm định nói ra sự thật với Diệp Trường Phong, nhưng nhìn ánh mắt của ông, cậu vẫn không nỡ lòng. “Ồ! Anh trai nói anh ấy cảm thấy thực lực chưa đủ, muốn ra nước ngoài tu nghiệp một thời gian, nên công ty tạm thời giao cho con quản lý.”
Diệp Phàm tiện thể bịa một lý do, mục đích chỉ để Diệp Trường Phong yên lòng!
Không bao lâu nữa, chờ khi Diệp Phàm và nhà họ Lâm khai chiến toàn diện, mọi chân tướng sẽ phơi bày, thân phận của Diệp Tu tự khắc sẽ bị lộ.
“Vậy à?” Diệp Trường Phong nhướng mày. Thật ra, với đầu óc tinh minh như vậy, ông đã đoán ra được đại khái mọi chuyện, nhưng Diệp Phàm đã không nói toạc ra thì ông cũng không vạch trần làm gì.
Diệp Phàm ra tay thanh lọc Tập đoàn Diệp Thị rầm rộ như vậy, chắc chắn là do Diệp Tu cấu kết với nhà họ Lâm. Diệp Phàm làm việc không bao giờ hành động bừa bãi; đã ra tay thì ắt hẳn có lý do của cậu ấy.
Chỉ có điều, nghĩ đến đứa con mình nuôi suốt mười tám năm, hóa ra lại là một con sói mắt trắng, lòng Diệp Trường Phong vẫn không khỏi chua xót.
“Diệp Phàm, tôi đói rồi! Dẫn tôi đi ăn đi!” Triệu Linh Lung, người đi cùng Giang Duyệt Nhiên, mặt đầy oán trách lên tiếng.
Cái đồ Diệp Phàm chết tiệt này, một mình vui vẻ khắp nơi, lại còn bắt mình khuân đồ cho Giang Duyệt Nhiên, đúng là đáng ghét!
“Được! Vậy cùng đi ăn, lão Vương, đi cùng!” Diệp Phàm gọi Vương Phú Quý một tiếng. Vốn định rủ ông nội luôn, nhưng Diệp Trường Phong rất biết ý: “Các cháu đi đi, ông về nhà trước!”
Chuyện tập đoàn tạm khép lại, một mối lo canh cánh trong lòng Diệp Trường Phong cũng xem như được trút bỏ.
Về sau, chỉ đợi Diệp Phàm trưởng thành thêm một chút nữa, rồi giao toàn bộ Thiên Long Quân vào tay cậu ấy.
Chờ khi Diệp Phàm hoàn toàn nắm giữ Thiên Long Quân, rồi sinh thêm vài đứa nhóc nữa, thì bất kỳ kẻ nào muốn đụng vào nhà họ Diệp cũng phải tự cân nhắc cho kỹ!
Ngay khi Diệp Phàm, Triệu Linh Lung và Vương Phú Quý rời khỏi cổng Tập đoàn Diệp Thị, thì trong một con hẻm gần đó, một người đàn ông trung niên mặc áo sơ mi đen, đeo kính râm, nhìn chằm chằm Diệp Phàm với ánh mắt đầy căm hận: “Đồ khốn nạn! Cuối cùng cũng để tao tìm được mày! Mày giết con tao, cướp bảo bối của tao, hôm nay là ngày mày chết!”
Người đàn ông này không phải ai khác, chính là sư phụ của Chung Hoa, đồng thời là cha ruột của hắn – Long Trung!
Tam trưởng lão của Giáo Cổ!
Từ đêm qua, khi bản mệnh cổ của Chung Hoa chết, Long Trung đã điều tra không ngừng xem rốt cuộc ai đã giết Chung Hoa.
Đến sáng nay, Long Trung cuối cùng cũng tra ra: chính Diệp Phàm đã giết Chung Hoa, còn lấy đi món đồ vô giá trên người hắn.
Long Trung đuổi theo Diệp Phàm suốt cả quãng đường, cuối cùng đuổi kịp ở Tập đoàn Diệp Thị. Hắn một mực chờ cơ hội giết Diệp Phàm để báo thù, mà điều then chốt là phải cướp lại món đồ kia!
…
“Cái gì? Kế hoạch chúng ta tính toán kỹ lưỡng như vậy, vậy mà lại thất bại? Cái thằng vô dụng Giang Hà đó làm ăn kiểu gì vậy?”
Trong đại viện nhà họ Lâm, Lâm Hoa nghe thuộc hạ báo cáo tình hình của Tập đoàn Diệp Thị xong, tức đến mức nhảy dựng lên.
Nhà họ Lâm muốn kết thông gia với Hiên gia thì bị Diệp Phàm phá hoại, Lâm Đông và Lâm Dương lại chết, nên Lâm Hoa dồn hết hy vọng vào việc khống chế Tập đoàn Diệp Thị.
Bấy nhiêu năm qua, tập đoàn Lâm Thị đã dựa vào các mối quan hệ để lôi kéo một lượng lớn quản lý cấp trung, cấp cao ngay trong nội bộ Tập đoàn Diệp Thị. Nếu Diệp Tu không gặp chuyện, chỉ trong vòng một tháng, bọn chúng đã hoàn toàn khống chế được Tập đoàn Diệp Thị.
Nhưng Diệp Tu bị bắt, Lâm Hoa lập tức đưa Giang Hà lên nắm quyền, thậm chí còn lộ ra toàn bộ quân cờ ngầm của nhà họ Lâm trong Tập đoàn Diệp Thị.
Vậy mà Giang Hà vẫn thất bại!
“Còn Dương Đào thì sao? Bọn họ thế nào? Chỉ cần giám đốc tài chính nằm trong tay chúng ta thì vẫn còn cơ hội lật ngược thế cờ!” – Lâm Hoa vẫn chưa chịu từ bỏ, lên tiếng hỏi.
“Gia chủ, vừa nhận được tin! Dương Đào bị Diệp Phàm đuổi thẳng khỏi công ty... Hơn nữa, toàn bộ cổ phần của Giang Hà cũng đã chuyển nhượng cho Diệp Phàm...”
Hết tin đen đủi này đến tin đen đủi khác ập tới, khiến Lâm Hoa gần như phát điên.
“A! Diệp Phàm, sao mày không chết quách đi! Số cổ phần trị giá cả trăm tỷ trong tay Giang Hà đều là nhà họ Lâm bỏ tiền thật ra mua đấy! Mày là khắc tinh do trời phái xuống để đối đầu với tao à? A! Đám người Huyết Y Môn làm ăn kiểu gì mà vẫn chưa thấy bóng dáng ai vậy?” – Lâm Hoa rất muốn gọi điện giục môn chủ Huyết Y Môn, nhưng vừa nghĩ đến lời uy hiếp lần trước của gã, hắn lại chùn bước.
“Bên Huyết Y Môn nói người của họ đã xuất phát, rất nhanh sẽ đến Vân Thành!”
Lâm Hoa thu lại vẻ bực bội, lên tiếng ra lệnh: “Lập tức bảo Dương Đào và Hứa Siêu đến gặp tôi! Một lũ phế vật... Chúng ta nhất định phải phản kích, nếu không thì quá nhục nhã...”
“Lão Tam, cái tay thần cổ phiếu Lạc Phi Đặc ở Mỹ mà mày nhờ liên hệ, hắn có chịu giúp chúng ta đối phó với nhà họ Diệp không?” – Lâm Hoa tức đến giậm chân. Giờ kế hoạch khống chế nhà họ Diệp từ bên trong đã thất bại, thì chỉ còn cách đánh úp nhà họ Diệp trên thị trường chứng khoán.
Vì vậy, nhà họ Lâm định mời thần cổ phiếu Lạc Phi Đặc ở Mỹ ra tay!
“Anh cả! Lạc Phi Đặc đại lão đã đồng ý, ngày mai sẽ bay sang, chậm nhất là ngày kia sẽ có mặt tại Vân Thành!”
“Rất tốt! Đến lúc đó, chính là ngày nhà họ Diệp diệt vong! Đúng rồi, mày đi liên hệ với nhà họ Triệu đi... Hiện tại thái độ của Hiên gia không rõ ràng, chúng ta nhất định phải kéo thêm nhiều người trợ giúp rồi mới cùng ra tay!”
“Vâng! Anh cả!”
…
Trong hầm gửi xe của Tập đoàn Diệp Thị, Hứa Siêu cũng chuẩn bị lái xe ra ngoài tìm Lâm Hoa, đúng lúc nhận được điện thoại của Lâm Hoa, vội vàng đáp: “Tôi đến ngay!”
Cúp máy, Hứa Siêu ngồi vào trong xe, chưa kịp nổ máy thì bỗng cảm thấy đỉnh đầu có gì đó ướt sũng, một chất lỏng nhỏ xuống má.
Hứa Siêu tưởng là nước, nhưng vừa lấy tay sờ lên thì chất lỏng vẫn cứ nhỏ xuống liên tục.
Hứa Siêu nổ máy, lại đưa tay lau lần nữa, rồi đưa lên trước mắt xem thử, lập tức sững sờ: “Máu? Trong xe sao lại có máu?”
Tim Hứa Siêu thắt lại, ngẩng đầu nhìn lên, liền hét lên một tiếng kinh hoàng.
“Á... mẹ ơi...”
Trên trần xe ngay phía trên đầu Hứa Siêu, một con dao găm ghim chặt một cái đầu chó đẫm máu vào lớp trần! Da đầu chó bị lột ra, hai con mắt đã bị moi rỗng, để lại hai hốc mắt đen ngòm, máu tươi chảy xuống theo hốc mắt!
Đặc biệt là trong hầm gửi xe, mấy bóng đèn đã hỏng, chập chờn lúc sáng lúc tối. Dưới ánh đèn, cái đầu chó bị lột da đẫm máu trông tựa ác quỷ từ địa ngục bước ra, đôi hốc mắt đen ngòm như đang nhìn chằm chằm vào Hứa Siêu...
Hứa Siêu thét lên thảm thiết, cuống cuồng mở cửa xe bỏ chạy. Nhưng vì quá sợ hãi, chân hắn mềm nhũn, chỉ biết bò dưới đất.
Bò được hơn chục mét, Hứa Siêu vừa đúng lúc gặp Dương Đào – người cũng vừa nhận được điện thoại – đang bước ra từ thang máy. Nhìn thấy bộ dạng của Hứa Siêu, Dương Đào sửng sốt: “Hứa tổng, anh bị làm sao vậy? Sao... lại bò dưới đất, thấy mát mẻ à?”
Tuy Dương Đào hiểu rằng việc Hứa Siêu bán đứng mình lần trước là phương án tối ưu, cũng là cách tốt nhất để bảo toàn thực lực, nhưng tận tai nghe đồng đội bán đứng mình, trong lòng hắn vẫn không dễ chịu chút nào.
“Nhanh... cứu tôi...” – Hứa Siêu đưa tay về phía Dương Đào cầu cứu. Khi nhìn thấy máu trên tay Hứa Siêu, sắc mặt Dương Đào trở nên ngưng trọng, vội đưa tay đỡ hắn dậy: “Hứa tổng, xảy ra chuyện gì vậy?”
Hiện tại, Giang Hà và bản thân hắn đều đã bị Diệp Phàm đuổi khỏi Tập đoàn Diệp Thị, Hứa Siêu chính là hy vọng duy nhất của bọn họ. Cho nên lúc này, Dương Đào không hề muốn Hứa Siêu gặp chuyện gì.
“Đầu chó đẫm máu... trong xe tôi... mẹ ơi... đáng sợ quá...”
Có lẽ vì gặp được người quen, cảm xúc của Hứa Siêu lúc này đã khá hơn nhiều, hắn kể lại toàn bộ sự việc cho Dương Đào nghe.
“Đầu chó đẫm máu? Nhất định là có kẻ trêu chọc rồi. Đi... qua xem thử!” – Dương Đào dìu Hứa Siêu quay lại chiếc xe. Xe vẫn đang nổ máy, cửa ghế lái vẫn mở.
Dương Đào bước lên nhìn vào trong xe một cái, mặt đầy khó hiểu: “Hứa tổng, đâu có gì? Trong xe vẫn bình thường mà? Làm gì có đầu chó nào? Anh tự dọa mình đấy à?”
“Không có? Rõ ràng tôi vừa nhìn thấy rất rõ, là đầu chó, treo ngay trên đầu tôi! Sao lại không có?” – Hứa Siêu vốn không dám lại gần, nhưng nghe Dương Đào nói không có thì cũng thấy lạ, vội bước lên mở cửa xe nhìn lên trần phía ghế lái, lập tức sững sờ.
“Ơ? Đầu chó đâu? Vừa nãy vẫn còn mà? Sao có thể... không thể nào...” – Sau khi vào trong xe, Hứa Siêu cũng không thấy đầu chó trên trần xe. Nói cho cùng, dao găm cắm vào trần xe thì ít nhất cũng phải có lỗ hổng gì đó chứ.
Nhưng khi Hứa Siêu kiểm tra kỹ lưỡng một phen, trên trần xe chẳng có một vết lỗ nào, hoàn toàn bình thường!
“Chẳng lẽ vừa rồi là ảo giác của tôi? Nhưng rõ ràng tay tôi dính đầy máu mà?”
Dương Đào đứng bên cạnh cũng gật đầu: “Ừ, tôi vừa rồi cũng nhìn thấy!”
Thế nhưng, khi hai người một lần nữa nhìn xuống tay Hứa Siêu, một cảnh tượng càng quỷ dị hơn hiện ra.
Hứa Siêu vừa nãy còn đầy máu trên tay, giờ đây bàn tay lại sạch sẽ, không một chút vết máu.
“Vãi!”
Lần này, không chỉ Hứa Siêu mà ngay cả Dương Đào cũng kinh ngạc: “Giữa ban ngày ban mặt, chúng ta gặp ma rồi sao?”
