Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Về Thập Niên 70, Tôi Có Chung Một Không Gian Với Chính Mình - Diêu Đông Tuyết > Chương 100

Chương 100

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 100: Nguy cơ - Thu hoạch

 

Khi Diêu Đông Tuyết đang lao tới, con lợn rừng to lớn bị hòn đá to bằng nửa vòng tay đánh gục cũng đã đứng dậy.

Nó chẳng còn tâm trạng kiếm chuyện với Bạch Tú Tú - cái sinh vật hai chân kia nữa,

quay ngoắt người lại, lao thẳng về phía Diêu Đông Tuyết.

Thân hình đồ sộ, sức lao mạnh mẽ khiến Đoàn Xảo Lan vừa chạy tới và Bạch Tú Tú vừa thoát nạn đều biến sắc.

Đặc biệt là Bạch Tú Tú, cô thấy Diêu Đông Tuyết vì để dụ con lợn rừng đi chỗ khác mà đặt mình vào nguy hiểm.

Nghiến răng, Bạch Tú Tú cũng xoay người lao về chỗ con lợn rừng vừa bị đánh ngã,

cúi xuống nhặt hòn đá mà Diêu Đông Tuyết vừa ném tới,

định học theo Diêu Đông Tuyết, giúp thu hút sự chú ý của con lợn rừng.

Đoàn Xảo Lan chạy vội chạy vàng cuối cùng cũng tới nơi, một tay giữ chặt tay Bạch Tú Tú đã giơ quá đầu, cướp lấy hòn đá mới thở phào.

“Chị thêm loạn gì thế! Mau cầm cái sọt của chị mà tránh xa ra!” Kẻo lát nữa con lợn rừng bị đập một phát không chết, nó húc chị mất!

Đoàn Xảo Lan vừa nói vừa kéo Bạch Tú Tú cùng sọt của cô, lao về hướng ba người vừa tới.

Lúc này, Diêu Đông Tuyết đã ôm một hòn đá, nhắm thẳng con lợn rừng đang lao tới, lại ném mạnh ra.

Lần này, hòn đá rõ ràng lớn hơn hòn đá vội vàng kiếm lúc nãy không chỉ gấp đôi.

Ném xong, Diêu Đông Tuyết nhanh nhẹn xoay người, trốn sau một gốc cây lớn.

Quay đầu lại nhìn, hòn đá cứng đã va chạm trực diện với đầu con lợn rừng.

Nhưng không biết là do sức ném của Diêu Đông Tuyết quá mạnh, hay lòng báo thù của con lợn rừng quá kiên định,

hai thứ vừa chạm nhau, đá vụn và máu bay tứ tung.

Diêu Đông Tuyết vội rụt đầu lại, và sau gốc cây ôm sẵn một hòn đá không quá lớn để chuẩn bị, rồi mới lại thò đầu ra.

Không cần Diêu Đông Tuyết nhìn rõ, khi cô thò đầu ra, thân hình đồ sộ của con lợn rừng ‘ầm’ một tiếng đổ xuống đất.

Tiếng ‘hừ… hừ…’ đầy phẫn nộ lúc trước,

biến thành tiếng ‘hừ hừ hừ…’ vừa đau đớn vừa gấp gáp.

Và còn có xu hướng yếu dần.

Đoàn Xảo Lan và Bạch Tú Tú không tránh xa lắm thấy cảnh này.

Liền đặt sọt xuống đất, mỗi người tìm một hòn đá cỡ vừa, ôm lấy từ từ tiến lại gần.

Khi hai người tới gần đủ để thấy rõ con lợn rừng, không khỏi tặc lưỡi.

Xương sọ đã vỡ, chắc con lợn này chỉ còn biết hừ hừ vài tiếng nữa thôi.

Hai người không khỏi nhìn Diêu Đông Tuyết thêm vài lần,

Bạch Tú Tú lần đầu thấy nên càng rung động hơn,

còn Đoàn Xảo Lan coi như lần thứ hai thấy, nhưng vẫn chưa quen chút nào.

Tiếng kêu thảm thiết của con lợn rừng càng lúc càng nhỏ, bốn chân to khỏe giật giật hết lần này tới lần khác nhưng không thể lật người dậy.

Diêu Đông Tuyết tìm quanh một cành cây khô to, từ xa đập vào con lợn rừng hai cái, thấy nó không còn động tĩnh nữa mới thở phào.

Đoàn Xảo Lan và Bạch Tú Tú vội đặt hòn đá đang ôm xuống.

Sau khi thoát nguy hiểm, Bạch Tú Tú mới phát hiện, cô không chỉ chân mềm nhũn, mà vì ôm đá quá lâu, tay cũng yếu đi.

Và bây giờ ba người còn phải đối mặt với vấn đề mới:

Xác lợn rừng to thế này, làm sao vác xuống núi?

Diêu Đông Tuyết và Đoàn Xảo Lan trao đổi ánh mắt, Diêu Đông Tuyết suy nghĩ một lát, khẽ lắc đầu.

Cô không phải không có cách mang con lợn rừng này ra ngoài,

nhưng vì một con lợn rừng thôi, có đáng không?

Không nói đến việc vác xuống rồi còn phải tìm cách tránh người xử lý, chỉ riêng việc làm sao vác ra mà không bị nghi ngờ thôi cũng đã là rắc rối.

Lần trước họ lên núi không sâu như vậy, mà còn có Giang Chính Dương thực sự có thể giúp đỡ.

Còn lần này…

Hai người nhìn về phía Bạch Tú Tú đang dựa lưng vào gốc cây thở dốc,

không gây thêm phiền phức đã là tốt lắm rồi!

Quyết định xong, Diêu Đông Tuyết và Đoàn Xảo Lan bắt tay vào việc.

Tay họ không có dụng cụ thích hợp, liền dùng sọt đi kiếm quanh đó ít lá khô và cành khô mang về,

trước hết dùng bùn ướt bịt vết thương của con lợn rừng lại, kẻo máu chảy mãi thu hút các động vật khác.

Sau đó dùng lá khô phủ kín con lợn rừng, rồi phủ cành khô lên trên.

Làm xong hết, Diêu Đông Tuyết có chút áy náy nói với Bạch Tú Tú:

“Tú Tú, chắc chúng ta phải về làng nhờ đại đội trưởng sai người tới kéo con lợn rừng về thôi…”

Bạch Tú Tú nghỉ ngơi một lúc, đã có thể đi lại miễn cưỡng.

Cô gắng gượng nở một nụ cười, giục hai người: “Vậy chúng ta mau về thôi!”

Chỗ này đáng sợ quá!

Sau này cô không bao giờ nghĩ tới việc chạy vào núi này nữa!

Tuy nhiên, khi đi, ánh mắt Bạch Tú Tú nhìn con lợn rừng đầy tiếc nuối.

Đáng lẽ đây là con do một mình Diêu Đông Tuyết đánh chết, nhưng vì nó quá to, họ không thể vác về, đành để lợi cho dân làng.

Còn việc tìm thanh niên trí thức khác tới vận con lợn rừng này về, Bạch Tú Tú chưa đến mức mất tỉnh táo.

Ở đây đã gặp một con lợn rừng, nói không chừng còn có con thứ hai,

huwng mà, Bạch Tú Tú cũng có tự biết mình,

cô cho rằng dù cả điểm thanh niên trí thức cộng lại, chắc cũng không đủ sức vác nổi xác lợn rừng to như vậy về.

Huống chi còn phải hoàn toàn tránh mặt dân làng!

Đường về dù sao cũng quen hơn, tốc độ của ba người cũng nhanh hơn một chút.

Ngay cả Bạch Tú Tú cũng cố gắng không nghỉ.

Cho tới khi từ trong rừng có thể nhìn thấy chân núi, Đoàn Xảo Lan liền nói với Diêu Đông Tuyết:

“Cậu mau đi gọi người đi! Đoạn đường còn lại chúng tôi tự đi được.”

Suốt dọc đường họ cũng thấy, ngoài thỉnh thoảng có vài con thú nhỏ, không có nguy hiểm như lợn rừng nữa.

Diêu Đông Tuyết trước hết lắng nghe kỹ động tĩnh xung quanh, rồi mới gật đầu.

Nhưng cô không vội đi, vẫn đi cùng hai người thêm nửa đoạn đường, mới nhanh chóng lao về làng.

Ủy ban thôn cách hướng này thực ra cũng không xa, khi Diêu Đông Tuyết vội vã tìm tới, chỉ thấy kế toán đại đội.

Kế toán đại đội là người khá nghiêm túc, thấy Diêu Đông Tuyết tới ủy ban thôn trong giờ lao động, theo phản xạ nhíu mày.

Sau đó ông nhận ra, hình như đây là thanh niên trí thức họ Diêu mới tới, thái độ lập tức hòa hoãn hơn nhiều:

“Đồng chí Diêu tới có việc gì thế?”

Diêu Đông Tuyết không quen kế toán thôn, lịch sự gật đầu chào hỏi, rồi hỏi:

“Đại đội trưởng đi đâu rồi ạ? Cháu có chút việc cần gặp ông ấy!”

Kế toán thôn nhìn ra ngoài trời, đáp:

“Chắc là ra đồng rồi? Nếu không gấp thì lát nữa ông ấy về, cũng sắp tan ca rồi.”

“Thế bác biết ở chỗ nào không ạ? Cháu gấp lắm…” Diêu Đông Tuyết cắn răng hỏi tiếp.

Kế toán thôn hơi nhíu mày, ông tin rằng thanh niên trí thức thông minh này hiểu ý mình,

nhưng còn hỏi dồn…

Cảm giác đồng chí Diêu này có vẻ không biết điều lắm!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn