Chương 20: Mèo Lớn Nổi Trận Lôi Đình
Hạ Linh Linh và Dương Triêu Dương đi qua sân thượng của tòa nhà để vào thư viện đối diện.
Các học sinh và giáo viên trong tòa nhà đều giật mình khi thấy hai người từ trên trời rơi xuống, đặc biệt là đôi tai hồ ly trên đầu Hạ Linh Linh...
Hạ Linh Linh bước đến trước mặt một giáo viên trong ánh nhìn của mọi người, ngẩng mặt lên hỏi một cách lanh lảnh: "Trong tòa nhà này có biến dị thể không?"
"Biến dị thể... là gì?" Ánh mắt của giáo viên dán chặt vào đôi tai hồ ly của đối phương, không thể rời đi.
Ông không nhìn nhầm chứ, làm sao trên đầu con người lại mọc ra tai hồ ly được? Hay là nắp quan tài của Darwin sắp bật ra rồi?
"Biến dị thể có sọc xanh trên người, biểu cảm cứng đờ, hành động chậm chạp... giống như xác chết biết cử động vậy."
Mọi người nhìn nhau, bỗng một học sinh kêu lên: "Cô ấy nói đến những kẻ điên đó! Thấy ai cũng cắn, bọn em chỉ có thể nhốt họ trong cầu thang bộ... Nhưng cửa dưới lầu đã bị chặn, tất cả cửa sổ đều bị nhét đầy cành cây, bọn em không có cách nào ra ngoài, anh chị có thể giúp bọn em rời khỏi đây không?"
Mọi người nhìn Hạ Linh Linh với ánh mắt đầy hy vọng.
Hạ Linh Linh không có phản ứng gì đặc biệt. Đối với cô, người đã trải qua một đời, đã thấy quá nhiều cảnh tượng trong ngày tận thế, mạng người trong thời khắc đó cũng trở nên không đáng giá.
Cô đến trường đại học T để tìm lại thân xác thật của mình, chỉ cần có một tia hy vọng, cô cũng muốn tìm lại cơ thể của mình. Hơn nữa, những học sinh này hiện tại không có nguy hiểm đến tính mạng, sau khi ngày tận thế ập đến, số người cần được cứu giúp là vô số, cô không có ý định làm cứu tinh của thế giới.
"Tôi đến đây để tìm một người." Hạ Linh Linh nói với mọi người: "Ai có thể cho tôi biết tung tích của cô ấy, tôi sẽ hậu tạ."
Giáo viên cau mày: "Cô là ai, chẳng lẽ không phải đến để cứu chúng tôi?"
"Tôi sẽ chỉ cho các người cách thoát thân, nhưng tôi không thể mang tất cả mọi người đi được, hơn nữa bên ngoài thực ra nguy hiểm hơn nhiều so với trong thư viện... Người tôi muốn tìm tên là Hạ Linh Linh, có ai biết cô ấy ở đâu không?" Lời nói của Hạ Linh Linh gây ra một trận xôn xao.
Có vài nam sinh thậm chí còn bất mãn chỉ trích cô.
"Cô sao có thể thấy chết mà không cứu chứ, bọn tôi bị mắc kẹt ở đây đã một ngày một đêm, chẳng có gì để ăn, các người có khả năng cứu bọn tôi thì nên giúp một tay."
"Đúng vậy, thời điểm này rồi, người với người nên giúp đỡ lẫn nhau."
"... Thôi đi, cô không thấy cái tai thú trên đầu cô ta à, cô ta căn bản không phải người, làm sao có thể giúp chúng ta."
"Đồng bọn của cô ta chắc là con người nhỉ..."
"Này, anh bạn kia, anh nói một câu đi, đừng ích kỷ như vậy, cứu bọn tôi ra ngoài cũng không tốn công gì, thấy lúc các người vào khá nhẹ nhàng, chắc chắn anh có cách ra ngoài mà."
Mọi người cảm thấy không thể nói lý lẽ với Hạ Linh Linh, nên tất cả đều dồn ánh mắt về phía Dương Triêu Dương.
Dương Triêu Dương bất lực xua tay, "Chúng tôi từ tòa nhà bên cạnh nhảy sang đây, các bạn muốn rời đi thì chỉ có thể nghĩ cách khác thôi."
"Cái gì, các người nhảy từ nóc tòa nhà bên cạnh sang à, đùa à, anh đang sỉ nhục trí thông minh của bọn tôi sao?"
"Tòa nhà đối diện cách đây ít nhất cũng vài mét, anh nhảy thử tôi xem nào..."
"Ích kỷ, không muốn cứu thì nói thẳng."
"Quá đáng thật..."
Học sinh sôi máu, giáo viên cảm thấy không khí không ổn, vội vàng ngăn mọi người lại: "Mọi người đừng nói nữa, để tôi nói chuyện với họ."
Học sinh miễn cưỡng ngậm miệng, nhưng vẫn tức giận trừng mắt nhìn Dương Triêu Dương và Hạ Linh Linh.
Giáo viên bước riêng đến trước mặt Dương Triêu Dương, thành khẩn nói: "Ở đây có rất nhiều học sinh bị mắc kẹt, nếu không được cứu giúp, mọi người sẽ chết ở đây mất. Các anh có khả năng, tại sao không giúp chúng tôi? Thời điểm này mọi người nên giúp đỡ lẫn nhau."
Dương Triêu Dương không phản bác lời giáo viên, mà đưa ra điều kiện của mình: "Dù có giúp các người, cũng phải tìm được học sinh tên là Hạ Linh Linh trước đã."
"Chỉ cần tìm được cô ấy, các anh sẽ giúp chúng tôi rời khỏi đây?"
"Đúng vậy."
Giáo viên xúc động quay lại chỗ học sinh, bàn bạc chuyện tìm người với họ.
Hạ Linh Linh lẩm bẩm một câu: "Không ngờ anh còn tốt bụng đấy."
"Chỉ là giúp họ rời khỏi đây thôi, có gì khó đâu."
Hạ Linh Linh bĩu môi, "Hy vọng anh sẽ không hối hận."
"Có gì phải hối hận?"
"Anh thật sự nghĩ rằng giúp họ rời khỏi đây, họ sẽ biết ơn anh sao?" Hạ Linh Linh cười lạnh. Chuyện này cô thấy nhiều rồi, trong ngày tận thế, giúp đỡ người khác phải trả giá rất lớn, có khi người mình từng giúp lại quay ra hại mình, hoặc bán đứng mình lúc nguy cấp cũng nên.
Nhưng những điều này cô không thể nói với Dương Triêu Dương, cô tin bây giờ anh cũng không thể hiểu được.
Vẻ mặt bĩu môi của cô khiến Dương Triêu Dương thấy rất thú vị, anh không nhịn được đưa tay véo nhẹ cằm cô, "Đừng làm vẻ mặt đó, chẳng đáng yêu chút nào."
"Đáng yêu có thể ăn được à?" Hạ Linh Linh chẳng thèm để ý đến "đáng yêu".
"Anh thích dáng vẻ đáng yêu của Đát Kỷ." Dương Triêu Dương cúi đầu mỉm cười với cô, khuôn mặt ôn hòa như mặt hồ tĩnh lặng dưới ánh hoàng hôn.
Hạ Linh Linh nhìn đến ngẩn người.
Nhưng câu nói tiếp theo của Dương Triêu Dương đã trực tiếp phá vỡ khung cảnh hài hòa này.
"Em là thú cưng của anh, ai lại không muốn thú cưng của mình đáng yêu một chút, ngoan ngoãn một chút, cả ngày cười nhăn nhở không ngoan là không được, cần phải được huấn luyện tử tế."
Huấn... huấn luyện cái đầu anh ấy! Hạ Linh Linh khóe miệng co giật, không biết nên lộ ra biểu cảm gì để diễn tả sự sụp đổ trong lòng.
Cô nhất định phải tìm được thân xác thật, cô không muốn làm thú cưng gì cả! Giáo viên và học sinh bàn bạc một lúc, lại đi tới: "Ở đây không ai quen Hạ Linh Linh, nhưng có người từng thấy mấy cô gái chạy vào phòng tự học, vì lúc đó xuất hiện mấy con biến dị thể mà các người nói, chúng chiếm giữ cầu thang bộ, chúng tôi không thể đến phòng tự học được."
"Cầu thang bộ à, biết rồi." Dương Triêu Dương quay người ra khỏi cửa, đi thẳng về phía cầu thang.
Học sinh lo lắng không thôi: "Này, anh định làm gì?"
"Không được mở cửa cầu thang, bọn tôi vất vả lắm mới chặn được cửa."
"Anh có nghe bọn tôi nói không vậy!"
Dương Triêu Dương không thèm để ý đến họ, anh thử đẩy đống đồ đạc chặn cầu thang, Hạ Linh Linh cũng đến giúp.
"Các người không được mở cánh cửa đó!" Hai nam sinh chạy tới định ngăn Dương Triêu Dương.
Đột nhiên một bóng dáng màu nâu đỏ nhảy đến trước mặt hai nam sinh, "Đừng cản trở bọn ta, không thì lão tử không khách khí đâu."
Hai nam sinh giật mình.
Bóng dáng màu nâu đỏ trước mặt mặc một chiếc áo bông nhỏ màu đỏ, phía sau còn kéo theo một cái đuôi to lông xù.
"... Gấu mèo biết nói?" Tất cả mọi người đều kinh ngạc, đặc biệt là hai nam sinh, họ nghiêng người về phía trước, cố gắng nhìn rõ hơn.
Đột nhiên tóc của họ bị "gấu mèo" túm lấy, móng vuốt lông lá vung loạn xạ vào mặt họ, đánh tới tấp, khiến họ hoa mắt.
"Lão tử là gấu trúc nhỏ! Gấu trúc nhỏ! Lão tử phải nói bao nhiêu lần thì tụi bay mới nhớ, còn dám gọi lão tử là gấu mèo nữa thì lão tử đánh chết tụi bay!" Mèo Lớn nổi trận lôi đình.
Thời gian cập nhật mỗi ngày là 9 giờ sáng, tuần này mỗi ngày một chương, nếu có thêm chương sẽ thông báo ở đây~~
