Chương 30: Có những kẻ thích tự chuốc lấy phiền phức
Mọi người đang sôi sục, ai nấy đều xoa tay hăng hái, tưởng tượng ra cảnh mình có được năng lực siêu phàm.
Hạ Linh Linh nhìn quanh một lượt, lạnh lùng nói: “Các người muốn đi giết biến dị thể thì không ai ngăn cản, nhưng tôi sẽ không đi cùng.”
“Tại sao? Cô giỏi như vậy, không có cô giúp thì chúng tôi sẽ chết mất!” Một nam sinh vội la lên.
Hạ Linh Linh bật cười: “Tôi có phải người nhà của anh đâu, sao tôi phải giúp anh?”
“Bởi vì… tất cả chúng ta đều là người sống sót, trong tình huống này chúng ta nên đoàn kết lại.” Nam sinh đáp đầy tự tin.
“Ồ, lúc này anh mới nghĩ đến chuyện đoàn kết à? Trước đó ở thư viện, tôi nhớ anh là người đầu tiên nhảy ra chê bai đám con gái vướng chân vướn tay.” Hạ Linh Linh nhìn anh ta từ trên xuống dưới, “Nếu tôi không đoán sai, sau khi anh tìm được thức ăn ở nhà ăn, anh căn bản không có ý định quay lại mang thức ăn cho thầy cô và mấy bạn nữ.”
Nam sinh bị Hạ Linh Linh nói trúng tim đen, đỏ mặt tía tai, gắt lên: “Cô có năng lực tự bảo vệ thì mới nói được mấy lời gió bay. Ở nhà ăn này đầy biến dị thể, tôi vất vả lắm mới lẻn vào được, nếu lúc ra ngoài bị biến dị thể phát hiện, chẳng phải tôi chết oan uổng sao?”
“Anh vừa nãy còn nói người sống sót phải đoàn kết, chẳng lẽ đó là đánh rắm à?”
“Cô…” Nam sinh đổi sắc mặt, “Cô có gan nói lại lần nữa xem.”
Vừa nói, anh ta vừa xắn tay áo, có vẻ như sắp sửa “dạy dỗ” Hạ Linh Linh.
Hạ Linh Linh ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo lên nhìn anh ta, chẳng hề sợ hãi: “Sao, anh nhanh quên vậy sao? Lúc nãy còn bị biến dị thể đuổi chạy khắp nơi bò lê bò càng kìa?”
Nam sinh nghẹn họng đứng im.
Anh ta đương nhiên không quên được. Vừa rồi cô gái hồ ly kia chỉ dùng hai đòn đẹp mắt và sắc bén đã giải quyết xong biến dị thể, thân thủ như vậy, anh ta nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
Biến dị thể có sức mạnh lớn đến đâu, anh ta hiểu rõ.
Để ngăn biến dị thể xông vào phòng, bọn họ từng cùng nhau chặn cửa, mười mấy người mới chống đỡ được một con biến dị thể xô đẩy bên ngoài.
Anh ta trừng mắt nhìn Hạ Linh Linh: “Cô cứ chờ đó, chờ đến khi tôi trở thành tiến hóa thể, tôi sẽ…”
Lời còn chưa dứt, trên cổ đã bị một cây thước sắt lạnh lẽo đè lên.
“Cánh còn chưa mọc mà đã tưởng mình bay được rồi à?” Hạ Linh Linh không biết từ lúc nào đã xoay ra sau lưng nam sinh, cây thước sắt trong tay đang kề vào cổ anh ta, đè lên động mạch chủ. “Nếu là anh, đối mặt với một người sau này sẽ lấy mạng mình, anh sẽ làm gì?”
Nói rồi, cô hạ thước xuống một chút.
Nam sinh mặt mày tái mét, không dám nhúc nhích, nhưng anh ta vẫn không tin đối phương sẽ thật sự giết mình, hơn nữa còn trước mặt nhiều người như vậy.
“Có gan thì động thủ đi, tin không, tụi tôi mà cùng lên thì cô có giỏi đến mấy cũng không địch nổi đông.”
“Đông thì đã sao? Các người chỉ là những kẻ tầm thường, anh có biết khoảng cách giữa người có năng lực và anh lớn đến mức nào không?” Hạ Linh Linh giơ cao cây thước sắt khống chế đối phương, vẻ mặt thản nhiên tự tại.
“Để anh thấy hiện thực tàn khốc.” Hạ Linh Linh chuyển ánh mắt sang chiếc kệ sắt bên cạnh, cô thả nam sinh ra, vung cây thước sắt chém về phía kệ.
Chỉ nghe một tiếng “keng” giòn tan, chiếc kệ sắt đã bị chém đứt.
Mọi người đồng loạt hít một hơi lạnh.
Thượng Ngôn Tảo càng kinh ngạc, đưa Con Mắt Động Sát nhìn chăm chú vào cây thước sắt trong tay Hạ Linh Linh.
Sắc bén như vậy, chẳng lẽ là thần binh gì đó? Nhưng kết quả từ Con Mắt Động Sát lại cho anh biết, đó chỉ là một cây thước sắt bình thường, không có gì khác lạ.
“Thấy chưa?” Hạ Linh Linh tiến về phía nam sinh, “Anh còn nghĩ tôi sẽ để lại một kẻ thù tương lai như anh sao?”
Nam sinh bị dọa đến mức lùi từng bước, “Này, các người… các người cứ để cô ta ngang ngược ở đây thế sao? Cô ta chỉ có một mình, chúng ta đông người… chúng ta có thể…”
Nhưng dù anh ta có xúi giục thế nào, lần này không còn ai hùa theo nữa.
Mọi người đều thấy rõ, cổ của họ không chắc bằng cái kệ sắt, nên tốt nhất là ngoan ngoãn một chút.
Nam sinh thấy cô gái hồ ly ngày càng đến gần, cây thước sắt trong tay cô lóe lên ánh lạnh, anh ta không thể kiềm chế cảm xúc của mình nữa, hét lên một tiếng, quay người lao ra khỏi nhà kho.
Hạ Linh Linh không đuổi theo.
Thật ra nếu anh ta chịu nhún nhường một chút, Hạ Linh Linh sẽ không làm gì anh ta.
Loại người nhát gan chỉ biết xúi giục người khác như vậy, cô thấy nhiều rồi, ngay cả biến dị thể cũng không dám giết, thì làm sao có thể sống sót trong thời tận thế.
Thượng Ngôn Tảo nhìn cảnh tượng trước mắt, dường như đã hiểu ra điều gì: “Xem ra chỉ có thể tự chúng ta đi giết biến dị thể thôi.”
Mọi người nhìn nhau, không ai nói gì.
Đúng lúc này, bên ngoài nhà kho vang lên một tiếng thét thảm thiết, nghe giọng có vẻ là nam sinh vừa chạy ra ngoài.
“Cứu mạng… mau cứu tôi…”
Bầu không khí trong nhà kho trở nên vô cùng nặng nề, mọi người đều nghe thấy tiếng kêu cứu bên ngoài, nhưng không ai có ý định ra ngoài cứu người.
Khẩu hiệu đoàn kết nhất trí vào lúc này trở nên yếu ớt đến lạ thường.
Ra ngoài cứu người mà chết thì sao? Bị biến dị thể làm bị thương thì sao? Dù có cứu được người, đối phương cũng chưa chắc biết ơn, chi bằng giả vờ như không nghe thấy…
Thế là mọi người cùng nhau giả vờ như tượng đá.
Hạ Linh Linh cũng không có ý định ra ngoài cứu người, nhưng cô lại chuẩn bị rời khỏi đây, quay về thư viện.
“Cô muốn đi đâu?” Thượng Ngôn Tảo thấy cô muốn đi, liền hỏi với theo.
“Tôi muốn về thư viện, ở đó còn có bạn tôi đang đợi.” Hạ Linh Linh kiểm tra bình Klein của mình xem có còn nguyên vẹn không, lúc rời đi, cô không định biến thành hồ ly nhỏ.
Lúc vào cô lo sẽ thu hút biến dị thể, liên lụy đến những người thường đang trốn trong nhà ăn, còn khi ra ngoài thì không cần lo lắng nữa, chỉ cần cô đủ nhanh là có thể xông thẳng ra ngoài.
“Cô muốn về thư viện?” Thượng Ngôn Tảo sửng sốt, “Khoan đã, người đăng bài tìm người trên diễn đàn trường có phải là cô không? Cốc Tiểu Mễ cũng ở thư viện đúng không, tôi là bạn trai của cô ấy.”
“Anh là bạn trai của Cốc Tiểu Mễ?” Hạ Linh Linh vô cùng kinh ngạc, trùng hợp đến vậy sao.
“Tôi vốn định đến đón cô ấy đến đây, nhưng biến dị thể trong nhà ăn nhiều quá, tôi không ra được… Bây giờ cô ấy thế nào rồi, có bị thương không?”
“Cô ấy rất khỏe, đang ở cùng bạn cùng phòng, giờ đang nghỉ ngơi trong thư viện.” Hạ Linh Linh suy nghĩ một lát, “Đưa anh ra ngoài cũng không khó, lát nữa tôi sẽ dụ biến dị thể đi chỗ khác, anh nhân cơ hội đó chuồn ra ngoài là được, đến bên ngoài rồi chúng ta sẽ gặp lại.”
“Như vậy có nguy hiểm cho cô không? Cô vẫn còn là… một đứa trẻ.” Nói được nửa câu, Thượng Ngôn Tảo tự nhiên thấy ngại.
Kiểu khách sáo này quá giả tạo, anh ta đâu phải không biết đối phương lợi hại đến mức nào.
“Được, vậy phiền cô dụ biến dị thể đi chỗ khác.” Anh ta cảm ơn Hạ Linh Linh.
“Khoan đã, anh bạn, anh đi rồi bọn tôi biết làm sao?” Bốn người bạn của Thượng Ngôn Tảo vây quanh lại.
“Mấy cậu có muốn đi cùng tôi không?” Thượng Ngôn Tảo hỏi họ.
Bốn người có chút do dự.
Bọn họ vẫn luôn trốn trong nhà ăn, nhờ có Thượng Ngôn Tảo mà họ mới bình an vô sự, nếu Thượng Ngôn Tảo đi rồi thì họ phải làm sao? Sớm muộn gì lương thực trong nhà ăn cũng sẽ bị ăn hết, đến lúc đó họ sẽ phải chịu đói, còn nếu đi theo Thượng Ngôn Tảo thì phải ra ngoài, bên ngoài nguy hiểm như vậy…
“Trên mạng có tin nói người của tập đoàn An thị đang dọn dẹp biến dị thể, họ còn phái lực lượng vũ trang đến hướng trường đại học T, tôi nghĩ chậm nhất là trưa mai họ sẽ đến. Tôi sẽ đi tìm Cốc Tiểu Mễ trước, đến lúc đó chúng ta cùng nhau chờ đội cứu viện của tập đoàn An thị đến.”
Kế hoạch của Thượng Ngôn Tảo nghe có vẻ hoàn hảo, nhưng Hạ Linh Linh biết hiện thực lại rất phũ phàng.
Cho dù tập đoàn An thị có thật sự phái người đến trường đại học T, cô cũng không tin họ sẽ cứu những sinh viên này.
Từ hơn một nghìn Hạch Tâm mà cô trộm được từ kho bảo hiểm của tập đoàn An thị, có thể thấy tập đoàn An thị chắc chắn biết điều gì đó, nhưng họ lại không muốn công bố bí mật này.
Mỗi ngày cập nhật lúc 9 giờ sáng.
