Chương 32: Gặp phải kẻ cướp
Nhận được tin nhắn nội bộ từ Mặt Đen, Hạ Linh Linh vui đến mức suýt nhảy cẫng lên, nhiệm vụ của cô có hy vọng hoàn thành!
Nhân lúc Dương Triêu Dương vẫn đang lái xe không để ý, cô mở tin nhắn nội bộ.
Nội dung tin nhắn khiến sự phấn khích vừa dâng lên trong cô lập tức tan biến, trên tin chỉ có hai chữ: “Xin chào.”
Hạ Linh Linh cắn môi, thôi, đúng là người thần bí nhất thời tận thế, cô không ngại làm quen với anh ta.
Suy nghĩ một lát, cô soạn một tin nhắn nội bộ mới gửi cho đối phương.
Đại ý là cô muốn gặp mặt anh ta, cô có một thứ muốn đích thân giao cho anh ta.
Một lúc sau, cô nhận được tin hồi âm: “Cô là ai?”
Người đàn ông thật lạnh lùng, mà còn… không có lòng hiếu kỳ.
Hạ Linh Linh đành phải tự giới thiệu: “Tôi tên Đát Kỷ, tôi có một ít Hạch Tâm muốn đích thân giao cho anh, không biết tìm anh ở đâu.” Nghĩ ngợi một chút, cô nói thêm: “Anh biết hệ thống định vị X không?”
Mặt Đen trả lời rất nhanh: “Không biết, tại sao lại đưa Hạch Tâm cho tôi?”
Hạ Linh Linh bực bội gãi đầu.
Cô phải giải thích thế nào đây, nhiệm vụ hệ thống định vị X giao cho cô, bảo cô đem số Hạch Tâm trộm được từ tập đoàn An thị giao cho Mặt Đen, nhưng đối phương căn bản không biết cô là ai, hệ thống định vị X là thứ gì, cô phải làm sao để khiến anh ta tin cô?
Đang lúc cô rối rắm, đối phương lại gửi thêm một tin: “Cô có hứng thú làm quản trị viên của khu giao dịch không?”
Khu giao dịch! Hạ Linh Linh kích động suýt ném văng điện thoại.
Hai mảng lớn hot nhất trên diễn đàn thời tận thế, một là khu giao dịch, một là khu phát hành nhiệm vụ, hai mảng này gần như trở thành mạch sống của rất nhiều người trong thời tận thế.
Mặt Đen vậy mà chủ động mời cô làm quản trị viên khu giao dịch, đây là cơ hội tốt không thể tốt hơn.
Bình tĩnh vài phút, cô giả vờ kín đáo trả lời: “Được thôi.” Gửi tin nhắn nội bộ xong, cô mím môi cười thích thú.
“Cô cười gì thế?” Dương Triêu Dương nhìn thấy biểu cảm trên mặt cô qua gương chiếu hậu.
“Ơ, tôi phát hiện một trang web hữu ích, sau này có thể giao dịch hoặc nhận nhiệm vụ trên đó để kiếm Hạch Tâm, quản trị viên của trang web mời tôi làm quản trị viên.”
“Quản trị viên, cô?” Dương Triêu Dương trong gương chiếu hậu nhướng mày, “Tìm một con hồ ly nhỏ làm quản trị viên?”
“Bây giờ tôi không phải là hồ ly nữa!” Hạ Linh Linh phản đối, “Bây giờ tôi là người!”
“Thú cưng biến thành người rồi, cũng quên gốc gác à?”
Hạ Linh Linh nghẹn họng.
Thật ác, cô không biết nói gì để đáp lại.
May là Dương Triêu Dương không tiếp tục làm khó cô, mà đỗ xe bên lề đường.
Lúc này trời đã tờ mờ sáng, nhiệt độ bắt đầu tăng lên, những biến dị thể lang thang cũng bắt đầu hoạt động nhiều hơn.
“Ở đây có một hiệu thuốc, vào xem thử không?” Dương Triêu Dương mở cửa xe bước xuống trước, “À, Gấu Trúc Nhỏ ở lại trong xe, trông xe giúp chúng ta.”
Dù thời tận thế trên đường đầy những chiếc xe bị bỏ lại, họ cũng không thể chủ quan.
Gấu Trúc Nhỏ ở lại trong xe, Dương Triêu Dương và Hạ Linh Linh đi vào hiệu thuốc.
Trước khi vào hiệu thuốc, Hạ Linh Linh lại nhìn điện thoại, Mặt Đen vẫn chưa hồi âm. Thôi, có lẽ đối phương có việc bận, lát nữa xem lại vậy.
Cô cất điện thoại, đi theo Dương Triêu Dương.
Dương Triêu Dương một tay cầm Sổ Tay Quản Lý Thú, ánh sáng nhạt lấp lánh trên cuốn sổ.
Trong hiệu thuốc không có biến dị thể, cũng không có người, trên mặt đất vương vãi những hộp thuốc, một trong những quầy kính đã bị đập vỡ, mảnh kính vương vãi khắp nơi.
“Cẩn thận kẻo bị đâm.” Dương Triêu Dương đưa tay về phía cô, “Lại đây, cẩn thận.”
Hạ Linh Linh thấy hơi buồn cười, cô đâu phải con nít, cần gì anh phải chăm sóc như vậy?
Nhưng khi Dương Triêu Dương nắm lấy tay cô, rồi trực tiếp bế cô lên, cô không thể bình tĩnh được nữa.
“Này, thả tôi xuống.”
“Đừng ồn, kệ hàng cao như vậy, vừa hay để cô với tay lấy thuốc trên đó.” Dương Triêu Dương mặt không đổi sắc.
Đuôi hồ ly của Hạ Linh Linh cụp xuống, khó chịu ve vẩy.
Cô rất không quen với khoảng cách thân mật như vậy với Dương Triêu Dương, nhưng Dương Triêu Dương đã bắt đầu chăm chú chọn thuốc, cô cảm thấy nếu mình còn đòi anh thả xuống thì có vẻ hơi làm quá.
Có lẽ là cô nghĩ nhiều rồi.
Dương Triêu Dương đưa số thuốc anh đã chọn cho cô, cô bỏ tất cả vào bình Klein.
Hạ Linh Linh chọn phần lớn là thuốc thông dụng hàng ngày, thuốc trị ngoại thương cùng một số vật dụng nhỏ như nhiệt kế, miếng dán hạ sốt.
“Cô không định lấy hết à?” Dương Triêu Dương hỏi.
“Không, gần đây có khu dân cư, phải để lại chút cho những người sống sót khác.”
Dương Triêu Dương có chút bất ngờ, “Không ngờ Đát Kỷ lại là một con hồ ly nhỏ tốt bụng.”
“Tốt bụng cái gì.” Hạ Linh Linh nhổ nước bọt.
Dương Triêu Dương giơ tay đánh vào mông cô một cái, “Không được nói tục.”
Hạ Linh Linh bị đánh giật mình, đang định nổi khùng, thì ngoài cửa hiệu thuốc vang lên tiếng vài người đàn ông chửi bới.
“Đại ca, cửa hàng này nghèo thật…”
“Vật tư ở đây ít quá, đại ca hay là chúng ta đến trung tâm thành phố đi, ở đó còn có tiệm vàng nữa, tiện thể kiếm thêm món hời.”
“Đều đến lúc này rồi, cần vàng bạc có ích gì, chi bằng kiếm súng với đạn dược cho thực tế.”
“Cũng đúng, nhưng mà đi đâu kiếm súng bây giờ.”
“Hay là… chúng ta đến đồn cảnh sát xem thử?”
“Ừ, ý hay, trời sắp sáng rồi, chúng ta ăn no đã, rồi kiếm một chiếc xe.”
“Đại ca, chiếc xe tải kia trông cũng được, chọn nó đi.”
Bốn người đàn ông đi về phía xe tải, người đàn ông gầy nhất quan sát chiếc xe, lẩm bẩm: “Hình như là xe của tập đoàn An thị… chẳng lẽ đội cứu viện của tập đoàn An thị ở gần đây?”
“Đội cứu viện của họ đều có súng, trên xe có thể cũng có súng, chúng ta đỡ tốn công.” Trong bốn người, người đàn ông trông như đại ca ra lệnh, “Cạy cửa xe ra.”
Ba người kia chuẩn bị động thủ.
Đột nhiên từ cửa sổ xe thò ra một cái đầu đầy lông, làm họ giật mình.
“Cái quái gì thế!”
“Đó là xe của chúng tôi, các người muốn làm gì?” Phía sau vang lên giọng nói trong trẻo của con gái, bốn người sững sờ, đồng loạt quay lại, chỉ thấy từ trong hiệu thuốc bước ra một nam một nữ.
Nhìn thấy họ, tên đại ca trong bốn người cười vui vẻ.
“Cô bé trông còn xinh xắn đấy.” Tên đại ca cười như không cười, nhưng khi hắn nhìn rõ đôi tai hồ ly trên đầu cô gái thì nụ cười đông cứng lại, “Dị chủng… thú loại?”
Hạ Linh Linh hơi giật mình.
Có thể liếc mắt một cái đã nhận ra thân phận của cô, chắc cũng không phải người thường.
“Anh cũng là người tiến hóa?” Hạ Linh Linh quan sát bốn người đàn ông đối diện, nhưng nhìn thế nào cũng không thấy họ có gì đặc biệt, họ nhiều lắm chỉ là loại người khỏe mạnh hơn người thường một chút.
“Anh em, chúng ta phát tài rồi.” Ánh mắt tên đại ca lộ vẻ không thiện cảm, “Tập đoàn An thị đang khắp nơi tìm kiếm thú loại tiến hóa, bắt con nhỏ này giao cho tập đoàn An thị, chúng ta giàu to.”
“Thật sự là thú loại tiến hóa thành người à, lần đầu tôi mới thấy đấy.” Thuộc hạ của tên đại ca kinh ngạc.
“Nó còn biết nói tiếng người…”
“Tiền thưởng của tập đoàn An thị không ít đâu, ha ha ha, hôm nay chúng ta bắt được con cá lớn rồi.” Nói rồi bốn người vây quanh Hạ Linh Linh và Dương Triêu Dương.
Hạ Linh Linh không hề sợ những người này, nhưng cô lại hơi để tâm đến lời họ nói, “Tập đoàn An thị đang tìm kiếm thú loại tiến hóa?”
“Đúng vậy, cô bé ngoan ngoãn nghe lời, mấy chú sẽ không làm cô bị thương, đợi đến khi tập đoàn An thị tiếp nhận cô, lúc đó cô sẽ được sống cuộc sống không lo ăn uống.” Nói rồi tên đại ca đưa tay chộp về phía Hạ Linh Linh.
Đột nhiên cổ tay hắn bị người khác nắm lấy.
Dương Triêu Dương nắm chặt cổ tay đối phương, hơi dùng lực, đối phương không thể động đậy.
Hạ Linh Linh bên cạnh mím môi cười.
Năng lực của người tiến hóa và người bị nhiễm tuy khác nhau, nhưng cơ thể họ đã thay đổi, cả về độ mạnh lẫn độ nhạy bén, đều vượt xa người thường.
Hằng ngày cập nhật lúc 9 giờ sáng.
Nhân tiện, xin một phiếu đề cử nha~~~
