Chương 32: Mục Tiểu Tiểu – Giả Thiên Kim
Chương 32
Thành phố A
Màn đêm buông xuống, thành phố chìm trong bóng tối dày đặc. Những ánh đèn neon và ánh sáng rực rỡ trước kia đã hoàn toàn biến mất khỏi thành phố.
Kèm theo bóng tối là tiếng gầm rú của lũ zombie.
Bên trong nhà cũ nhà họ Mục.
“Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu, con xem, trước đây bác đối xử với con cũng không tệ, lần này con dẫn bác đi đi! Con không thể bỏ mặc cả nhà bác ở đây được, đúng không?” Mục Hướng Bắc cúi người trước mặt Mục Tiểu Tiểu, nịnh nọt với vẻ mặt khúm núm, nhưng lời nói vẫn quen thói đạo đức giả.
Đáng tiếc, Mục Tiểu Tiểu không phải hạng người lương thiện gì. Cô nhìn Mục Hướng Bắc, ánh mắt lộ rõ vẻ chế giễu và khinh bỉ: “Bác à, mấy hôm trước cháu bảo bác đưa hết tiền ra để cháu tích trữ vật tư, lúc đó bác cười nhạo cháu thế nào? Bảo cháu mơ mộng hão huyền? Bác không đưa tiền cho cháu cũng được, vậy thì bác tự mình tích trữ chút đồ đi!”
“Kết quả là bác chẳng làm được việc gì ra hồn, còn rước thêm hai cái của nợ về. Cháu nói trước, bác đi theo bọn cháu thì cháu không ý kiến. Nhưng – còn hai cái của nợ đó thì cháu không rước đâu!” Cô không hề có ý định nể mặt Mục Hướng Bắc. Tận thế đến rồi, Mục Hướng Bắc tính là cái thá gì chứ?
Cô đồng ý đưa Mục Hướng Bắc đi không phải vì cô cảm thấy tình nghĩa cũ. Ngay cả con trai mình mà Mục Hướng Bắc còn đối xử tệ bạc, thì sẽ tốt với cháu gái sao? Cô đồng ý đưa ông ta đi là vì cô nhìn trúng khả năng tính toán khôn khéo của Mục Hướng Bắc. Sau này cô sẽ xây dựng căn cứ của riêng mình, giữ Mục Hướng Bắc lại làm quản gia cũng không tồi.
Nếu sau này có người thích hợp hơn, thì đá ông ta ra cũng chưa muộn.
“Đồ khốn… đồ đàn bà khốn kiếp, cô bảo ai là của nợ hả?” Một cậu thiếu niên mười bảy, mười tám tuổi bật dậy trong ánh nến, lời chửi thề suýt bật ra nhưng cuối cùng vẫn kìm lại được.
Mục Tiểu Tiểu càng khinh bỉ nhìn ba người trước mắt: Mục Hướng Bắc, tình nhân của ông ta và đứa con riêng của ông ta.
Mục Khinh Dung đột nhiên mất tích, Mục Hướng Bắc không những không hề lo lắng, mà việc đầu tiên ông ta làm là vào phòng Mục Khinh Dung để tìm di sản của người vợ quá cố.
Kết quả là toàn bộ đồ đạc trong nhà đều biến mất. Buồn cười thay, nhà họ Mục không một ai dám báo cảnh sát vì chuyện này.
Dù họ không hiểu đồ đạc trong nhà biến mất bằng cách nào, dù họ nghi ngờ chuyện này là do Mục Khinh Dung làm ra, nhưng – họ không dám báo cảnh sát!
Đúng, là không dám!
Bất kể là vợ chồng Mục Hướng Nam hay Mục Hướng Bắc, trong tay họ đều có không ít chuyện bẩn thỉu, căn bản không dám dây dưa với cảnh sát.
Chỉ dám lén lút sai người đi tìm hai chị em Mục Khinh Vũ và Mục Khinh Dung. Có ích gì! Chưa tìm được người thì tận thế đã đến!
Không tìm được Mục Khinh Vũ, Mục Tiểu Tiểu đành chuyển sự chú ý sang việc tích trữ vật tư. Nhưng khi cô bắt đầu tích trữ thì chỉ còn hai ngày nữa là tận thế.
Trận mưa không dứt khiến nhiều người vốn cảnh giác cũng bắt đầu tích trữ vật tư. Lúc này giá cả leo thang, giá các mặt hàng thiết yếu tăng chóng mặt.
Cô từng khuyên vợ chồng Mục Hướng Nam và Mục Hướng Bắc, hoặc là đưa tiền cho cô, hoặc là tự mình tích trữ một chút.
Vợ chồng Mục Hướng Nam vì thương cô, dù không tin những gì cô nói về tận thế, nhưng vẫn đưa cho cô một ít tiền. Còn Mục Hướng Bắc thì chỉ biết châm chọc cô, còn rước cả tình nhân và đứa con riêng vô tích sự là Mục Nghiên vào nhà chính.
Nói về đứa con riêng vô tích sự của Mục Hướng Bắc, nó chỉ kém Mục Khinh Dung một tuổi. Kiếp trước nó làm một thằng vô tích sự cả đời, không thức tỉnh dị năng mà còn tự cao tự đại, chẳng ra thể thống gì.
Mục Nghiên đi theo bọn họ chạy nạn thì cứ ăn bám, chưa đầy ba tháng đã hại chết mẹ ruột của mình trên đường chạy nạn. Lại thêm nửa năm sau, nó tự làm mình chết.
Lúc đó Mục Tiểu Tiểu ở căn cứ Long Minh được người ta tôn làm Thánh nữ, Mục Nghiên thì ở khắp nơi tự xưng là em trai của Thánh nữ.
Đã đến tận thế rồi mà vẫn không quên gây chuyện khắp nơi. Không biết lấy đâu ra vốn liếng mà đi đánh bạc với dị năng giả, thua rồi không chịu trả vật tư, bị người ta chặt mất cánh tay.
Đám dị năng giả đó từng tìm đến Mục Tiểu Tiểu, muốn dùng mạng của “em trai” này để đổi lấy chút vật tư. Đáng tiếc, cái “em trai rẻ rúng” này Mục Tiểu Tiểu chẳng thèm để tâm, lười quản sống chết của cái đứa con riêng vô tích sự đó.
Cuối cùng, Mục Nghiên chết vì mất máu quá nhiều.
Mục Hướng Bắc suốt cả quá trình không dám lên tiếng, không dám nói nửa lời với đám dị năng giả đó, hay với Mục Tiểu Tiểu – kẻ thấy chết không cứu. Chỉ đến khi đám dị năng giả vứt xác Mục Nghiên một cách tùy tiện, ông ta mới dám đi thu xác cho đứa con riêng này.
Cả một nhà này Mục Tiểu Tiểu đều coi thường, nên cô chỉ đồng ý mang theo mỗi mình Mục Hướng Bắc.
Cô lười chẳng thèm nhìn Mục Nghiên lấy một cái, vô cùng sốt ruột nói với Mục Hướng Bắc: “Bác à, cháu nói thẳng nhé, nhà bác, cháu cũng chỉ có thể mang theo mỗi mình bác. Nếu Khinh Dung còn ở đây, cháu đương nhiên cũng sẽ mang nó theo, nhưng nó không có ở đây. Thôi… bác tự suy nghĩ kỹ đi!”
Mục Tiểu Tiểu thấy Mục Hướng Bắc còn muốn cố gắng thuyết phục, cô lười phí thời gian với ông ta. Vốn dĩ Mục Hướng Bắc có cũng được, không có cũng xong. Hơn nữa, bây giờ không giống kiếp trước – bây giờ cô không có không gian, cũng không có nhiều vật tư trong không gian như vậy!
Cô không muốn lãng phí vật tư có hạn vào những kẻ vô dụng! Bớt một kẻ vô dụng thì bớt lãng phí một chút vật tư.
“Tư Ngọc, chúng ta đi thôi, xem còn thứ gì chưa lấy.” Mục Tiểu Tiểu dịu dàng nói với Hoắc Tư Ngọc.
Trước đây, cô đối với Hoắc Tư Ngọc vô cùng dịu dàng. Một là vì cô thật sự từng thích anh ta, hai là cô thích cảm giác cướp đi người đàn ông của Mục Khinh Vũ!
Tại sao chứ? Rõ ràng cô đã làm tiểu thư khuê các suốt hai mươi năm, vậy mà Mục Khinh Vũ – cái con nhà quê đó – nói về là về? Cô ấy về là cô phải nhường chỗ? Nhìn thái độ của ông cụ kìa, cứ như muốn lập tức đuổi cô ra khỏi nhà họ Mục vậy.
Tại sao chứ? Mục Khinh Vũ bị đánh tráo, đó đâu phải lỗi của cô!
Mục Tiểu Tiểu ghét Mục Khinh Vũ, ghét từ tận đáy lòng, cứ như là kẻ thù trời sinh vậy. Nhưng cô lại không muốn Mục Khinh Vũ chết. Cô thích nhìn Mục Khinh Vũ sống một cách khốn khổ và bi thảm như kiếp trước!
Nếu không phải vì… cô cũng sẽ không đẩy Mục Khinh Vũ vào đám zombie…
“Còn gì để lấy nữa đâu?” Hoắc Tư Ngọc bực bội nói: “Nhà chính đã bị người ta dọn sạch từ lâu rồi, chỉ bổ sung thêm mấy thứ rách nát, còn gì để lấy? Tôi thật sự không hiểu… đến mức này rồi mà nhà cô vẫn không ai chịu báo cảnh sát…”
Anh ta thật sự không hiểu nổi! Một là không hiểu tại sao ngôi nhà to như vậy bị người ta dọn sạch mà cả hàng xóm lẫn bảo vệ cổng đều không ai phát hiện ra.
Hai là không hiểu tại sao thiệt hại tài sản lớn như vậy mà nhà họ Mục không một ai chịu báo cảnh sát. Họ bị làm sao vậy?
Đáng tiếc, Hoắc Tư Ngọc chỉ là người ngoài, chuyện nhà họ Mục không có chỗ cho anh ta xen vào. May mà căn phòng an toàn dưới lòng đất không bị người ta phát hiện, nếu không thì cả nhà bọn họ có lẽ đã chết trong đợt rét hại ngày hôm đó rồi…
Tận thế mới bắt đầu, Hoắc Tư Ngọc mới vừa có được dị năng không gian, mà đã bắt đầu tỏ thái độ sốt ruột với cô. Mục Tiểu Tiểu cười lạnh trong lòng. Nhưng Hoắc Tư Ngọc là loại người như thế nào, cô đã rõ từ kiếp trước.
Nếu không gian của cô vẫn còn, vật tư của cô vẫn còn, thì lần này rời đi cô có lẽ sẽ tìm cách bỏ rơi Hoắc Tư Ngọc giữa đường. Đáng tiếc, vòng tay máu đã mất, không gian không còn, bây giờ muốn rời đi chỉ có thể dựa vào dị năng không gian của Hoắc Tư Ngọc để mang vật tư cô tích trữ được hai ngày nay đi an toàn!
Cô tạm thời cũng không sợ Hoắc Tư Ngọc nuốt chửng vật tư của cô rồi bỏ đi, bởi vì cô còn có một lá bài tẩy – đứa con trong bụng cô, con của Hoắc Tư Ngọc.
Kiếp trước, một trong hai chiếc vòng tay máu luôn ở trên người Mục Tiểu Tiểu. Chiếc còn lại luôn ở trên người Mục Khinh Dung. Lúc đó Mục Khinh Dung không hề mất tích, cho đến khi tận thế bùng nổ, Mục Khinh Dung vẫn luôn ở trong nhà chính cùng với người nhà họ Mục.
Mục Tiểu Tiểu có được chiếc vòng tay máu còn lại là sau tận thế.
Lúc đó tận thế vừa ập đến, tất cả mọi người trong nhà họ Mục, bao gồm cả Mục Tiểu Tiểu và Hoắc Tư Ngọc đều ở trong nhà chính của nhà họ Mục. Thậm chí là hai mẹ con kia, Mục Hướng Bắc cũng đã đón về từ mấy ngày trước.
Mục Khinh Dung cũng chính vì chuyện hai mẹ con đó được đón vào nhà họ Mục mà cãi nhau dữ dội với Mục Hướng Bắc. Sau đó, tận thế đột nhiên ập đến.
