Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Mạt Thế: Trọng Sinh Tích Trữ, Đại Sát Tứ Phương Tự Mình Làm Chủ > Chương 81

Chương 81

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 81 có bản audio.

Chương 81: Gặp gỡ

 

Chương 81: Gặp gỡ

 

Còn rất nhiều chuyện Mục Khinh Vũ chưa hiểu rõ, nhưng cũng đâu nhất thiết chỉ có thể hỏi mình Mục Tiểu Tiểu, chẳng phải còn có Mục Nghiên đó sao?

 

Thế là Mục Khinh Vũ lại đi tìm Mục Nghiên. Cô hỏi về những chuyện xảy ra với nhà họ Mục sau tận thế. Những chuyện này không cần tránh mặt ai, nên cũng không cần thanh trường.

 

Mục Khinh Vũ đi tìm Mục Nghiên, Mục Khinh Dung thấy vậy, lặng lẽ đi theo.

 

Lúc này Mục Nghiên cũng đã bình tĩnh lại, nhưng nhìn thấy Mục Khinh Vũ vẫn còn rất sợ hãi.

 

Sợ hãi cũng có cái lợi của sợ hãi, gần như Mục Khinh Vũ hỏi gì cậu ta đáp nấy, đúng kiểu có hỏi là có đáp.

 

“Lúc đó chúng tôi xuất phát từ nhà cũ nhà họ Mục, chị Tiểu Tiểu vốn không muốn mang theo tôi và mẹ tôi. Nhưng sau đó không biết vì sao, đột nhiên lại đổi ý.” Mục Nghiên lén liếc Mục Khinh Vũ vài cái, khẽ run rẩy nói.

 

Từ chỗ Mục Nghiên, Mục Khinh Vũ biết được những chuyện xảy ra sau đó của Mục Tiểu Tiểu và những người khác.

 

Trong hai ngày cuối trước tận thế, Mục Tiểu Tiểu đã thuyết phục cha mẹ Mục Hướng Nam lấy ra một khoản tiền, tích trữ một lượng vật tư. Không nhiều không ít, khoảng một xe tải, chủ yếu là đồ ăn thức uống.

 

Chủ yếu là vì lúc đó, những người dân vốn luôn có ý thức nguy cơ và thói quen tích trữ như người Tung Của bọn họ đều lần lượt đổ xô đi tích trữ, giá cả các loại thực phẩm, đồ dùng sinh hoạt tăng vọt.

 

Còn vì mưa lớn liên miên, khắp nơi ngập lụt, vận chuyển vật tư khó khăn, nên tốn không biết bao nhiêu công sức và tiền bạc, Mục Tiểu Tiểu mới tích trữ được một xe vật tư.

 

Sau tận thế, người nhà họ Mục loạn cả lên mấy ngày, nhờ con mắt nhìn xa trông rộng của Mục Tiểu Tiểu, cô ta dần dần có được tiếng nói trong nhà họ Mục.

 

Vì vậy khi cô ta quyết định rời khỏi nhà, ra khỏi thành rồi đi về phía bắc, cả nhà chỉ còn cách đi theo cô ta — nếu không thì cứ ở mãi trong nhà cũ nhà họ Mục, không bị chết đói thì cũng sớm muộn bị lưu dân phá cửa xông vào.

 

Đúng như Mục Nghiên nói, ban đầu Mục Tiểu Tiểu nhất quyết không muốn mang theo Mục Nghiên và mẹ cậu ta, nhưng trước khi xuất phát, lại đột nhiên đổi ý.

 

Vốn dĩ Mục Tiểu Tiểu định lái xe kéo luôn xe vật tư đó đi, nhưng Hoắc Tư Ngọc thức tỉnh dị năng không gian, cuối cùng vẫn thuyết phục được Mục Tiểu Tiểu, để vật tư vào không gian của anh ta mang đi.

 

Dù sao thì mục tiêu của chiếc xe vật tư đó quá lớn, Mục Tiểu Tiểu phải mang theo cả nhà họ Mục, tuy có hai vệ sĩ đi cùng, nhưng tận thế đã đến rồi, lỡ như ngay cả vệ sĩ cũng muốn cướp vật tư thì sao?

 

Vì vậy, dù Mục Tiểu Tiểu không tình nguyện, nhưng cuối cùng vẫn để vật tư vào không gian của Hoắc Tư Ngọc.

 

Việc Hoắc Tư Ngọc có dị năng không gian thì Mục Khinh Vũ biết. Nhưng đó là sau khi gặp bọn họ ở căn cứ Hy Vọng.

 

Lúc đó dị năng không gian của Mục Tiểu Tiểu nghịch thiên, trong mắt người khác gần như không có giới hạn dung lượng, còn bản thân cô ta lại sở hữu rất nhiều vật tư.

 

Cho nên lúc đó, dù Hoắc Tư Ngọc có dị năng không gian, nhưng dưới hào quang của Mục Tiểu Tiểu, anh ta hoàn toàn không thể hiện được sự tồn tại của mình.

 

Ngược lại đến kiếp này, Mục Tiểu Tiểu mất đi không gian khiến Hoắc Tư Ngọc ngay từ đầu đã tỏa sáng rực rỡ.

 

Có được không gian và vật tư, Hoắc Tư Ngọc trên đường đi ưỡn thẳng lưng lên gấp trăm lần. Như thể đột nhiên có được tiếng nói trong nhà họ Mục vậy.

 

Đối với Hoắc Tư Ngọc, Mục Tiểu Tiểu cũng trở nên dịu dàng, ân cần hơn trước rất nhiều.

 

Người nhà họ Mục ra khỏi thành thật ra không hề thuận lợi, một xe người ngoài hai vệ sĩ và Hoắc Tư Ngọc ra, những người khác gần như không có năng lực chiến đấu.

 

Thời gian dài, không biết Hoắc Tư Ngọc có thấy phiền hay không, nhưng hai vệ sĩ rõ ràng đã vô cùng sốt ruột.

 

Trong khoảng thời gian này, hai mẹ con Mục Nghiên cuối cùng cũng nếm mùi đau khổ, trở nên vô cùng ngoan ngoãn, dù sao bọn họ cũng dần ý thức được, nếu Hoắc Tư Ngọc muốn vứt bỏ ai, thì cậu ta và mẹ chính là những người đầu tiên bị vứt bỏ.

 

Bọn họ gặp nhóm người của Trình Hi Quân khi qua đêm ở một rạp chiếu phim ngoại ô.

 

Vì là rạp chiếu phim ngoại ô, nên buổi tối không có suất chiếu đêm, ngày tận thế bùng nổ, trong rạp cũng không có khách, chỉ có vài nhân viên công tác.

 

Cho nên lúc đó bọn họ vào khá dễ dàng, giải quyết vài con tang thi do nhân viên biến thành, tạm thời cắm trại ở đó.

 

Nhưng đêm đó trôi qua không hề yên bình.

 

Hoắc Tư Ngọc không muốn mang theo nhà Mục Hướng Bắc nữa. Thật ra trong lòng anh ta, có lẽ ngay cả vợ chồng Mục Hướng Nam cũng không muốn mang, nhưng vì nể Mục Tiểu Tiểu, anh ta chưa bao giờ nói ra câu vợ chồng Mục Hướng Nam cũng là gánh nặng.

 

Đêm đó, Hoắc Tư Ngọc kiên quyết muốn vứt bỏ nhà Mục Hướng Bắc. Hai vệ sĩ đương nhiên hoàn toàn đứng về phía Hoắc Tư Ngọc, Hoắc Tư Ngọc có vật tư trong tay, cũng là chiến lực duy nhất trong nhóm ngoài bọn họ.

 

Không đứng về phía anh ta thì đứng về phía ai?

 

Cũng ngay trong lúc tranh chấp và sự hoảng sợ của nhà Mục Nghiên, nhóm người của Trình Hi Quân đến.

 

Bọn họ lúc đó còn hơn ba mươi người, cũng muốn ra khỏi thành, đi ngang qua rạp chiếu phim, cũng vào để tạm trú qua đêm.

 

Hai nhóm người đụng độ, xung đột thì không xảy ra, nhưng phía Hoắc Tư Ngọc đương nhiên cảm nhận được sự uy hiếp vô cùng lớn. Cho nên chuyện vứt bỏ nhà Mục Nghiên tạm thời bỏ qua.

 

Mục Nghiên cũng không hiểu vì sao, ban đầu vốn không muốn mang theo cậu ta và mẹ, vậy mà Mục Tiểu Tiểu lại tranh luận gay gắt với Hoắc Tư Ngọc, lúc đó cậu ta còn khá cảm động, lần đầu tiên cảm thấy chị gái mãi mãi là chị gái của mình.

 

Mục Khinh Vũ lại cười lạnh trong lòng, Mục Nghiên không hiểu vì sao, nhưng cô thì biết.

 

Thứ Mục Tiểu Tiểu và Hoắc Tư Ngọc tranh chấp căn bản không phải là chuyện đi hay ở của nhà Mục Hướng Bắc, mà là tiếng nói của chính cô ta.

 

Về bản chất, vật tư trong không gian của Hoắc Tư Ngọc đều là của cô ta, nhưng đồ đã vào túi Hoắc Tư Ngọc thì không còn nằm trong tầm kiểm soát của cô ta nữa.

 

Dần dần không nằm trong tầm kiểm soát của cô ta còn có cả bản thân Hoắc Tư Ngọc. Tất cả những điều này đều là thứ Mục Tiểu Tiểu khó có thể chấp nhận. Nếu cô ta ở đây, theo ý Hoắc Tư Ngọc mà từ bỏ nhà Mục Hướng Bắc, điều đó có nghĩa là cô ta đã từ bỏ tiếng nói của mình.

 

Có lần thứ nhất thì sẽ có lần thứ hai, Mục Tiểu Tiểu trọng sinh mà đến hiểu rõ đạo lý này. Vì vậy cô ta nhất định phải tranh luận gay gắt với Hoắc Tư Ngọc, ít nhất là trước khi nghĩ ra cách đoạt lại vật tư, cô ta không thể hoàn toàn mất đi tiếng nói trong đội ngũ.

 

Mục Nghiên ban đầu không biết vì sao, sự xuất hiện của Trình Hi Quân khiến Mục Tiểu Tiểu trở nên vô cùng hưng phấn, ngày hôm đó ngay cả ánh mắt Mục Tiểu Tiểu nhìn cậu ta cũng dịu dàng hơn bình thường rất nhiều.

 

Sau này Mục Nghiên mới biết.

 

“Đêm hôm đó, chị tôi tìm tôi. Chị ấy nói với tôi, Hoắc Tư Ngọc muốn vứt bỏ chúng tôi, chúng tôi cũng đã thấy, chị ấy đã rất khó có thể lung lay quyết định của Hoắc Tư Ngọc. Lúc đó tôi rất sợ hãi, cũng không biết phải làm sao…” Mục Nghiên chìm vào hồi ức, dần dần cũng quên đi nỗi sợ hãi đối với Mục Khinh Vũ.

 

“Nhưng chị tôi lại nói, hiện tại nhà chúng ta có một cơ hội… chính là nhóm người mới đến kia. Bọn họ có hơn ba mươi người, đều là thanh niên trai tráng, lái xe, ai nấy đều mang theo vũ khí, trông có vẻ vũ trang đầy đủ. Không nói gì khác, nhìn là biết rất có thể đánh nhau.”

 

“Chị tôi nói, nếu bọn họ có thể mang theo cả nhà chúng ta, thì chúng ta không cần phải lo bị Hoắc Tư Ngọc vứt bỏ nữa. Nhưng, lúc đó tôi nghĩ, tại sao bọn họ lại phải mang theo cả nhà chúng ta?” Mục Nghiên lộ ra một nụ cười khổ sở.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi