Chương 13: Con thỏ hiền cũng biết cắn người 13
Người vừa phát động tấn công tầm xa còn lại định phối hợp với đồng đội vây công Lục Tinh Tồn, nhưng đã bị Lục Tinh Tồn đoán trước, biểu diễn một màn dùng mặt hứng đạn, vì trúng đúng chỗ bắn lúc nãy, lập tức bị bắn nốt 50% độ bền còn lại.
Đến lúc này, Liên bang chỉ còn một người sống sót.
Chuyển từ súng bắn tỉa tầm xa sang súng quét tầm gần cần thời gian chuyển đổi, Lục Tinh Tồn bỏ qua vũ khí nóng, lao vào cận chiến. Thanh đao cơ khí vừa xuất hiện đã đỡ được mấy phát đạn của đối phương, trong tích tắc bổ thẳng vào người hắn.
Đối phương bất đắc dĩ cũng phải bỏ vũ khí nóng, rút đao cơ khí chống đỡ. Lục Tinh Tồn lại quỷ dị nhanh chóng lùi ra ngoài tầm bắn của đối phương, liên tiếp bắn ba phát đạn "bằng bằng bằng", đối phương chưa kịp chuyển vũ khí đã trúng đòn liên hoàn, độ bền trừ thẳng về 0.
Chênh lệch thực lực quá lớn, lúc này Lục Tinh Tồn vẫn còn 75% độ bền, trận đấu kết thúc!
Các thí sinh và khán giả Đế quốc reo hò vang dội!
Đây là chiến thắng đầu tiên trong lịch sử giao lưu của Đế quốc!
Trái lại, khu vực khán giả Liên bang sắc mặt chẳng mấy dễ coi, không ai ngờ kết quả lại thế này.
Tô Âm cũng xem đến nhiệt huyết sôi trào, trên đài Dịch Thượng phấn khích vỗ vai Lục Tinh Tồn, các thí sinh khác cũng khoác vai nhau hò hét, niềm vui hiện rõ trên từng khuôn mặt.
Lục Tinh Tồn lấy điện thoại gửi tin nhắn cho Tô Âm: "Đâu rồi? Chờ tôi cùng về."
Tô Âm nhìn khán đài hỗn loạn, nghĩ ngợi rồi trả lời: "Đông quá, em ra ngoài trước. Em chờ anh ở cổng sân vận động nhé."
Người ra về sớm không nhiều, cửa chỉ lác đác vài người đi ra ngoài. Tô Âm đứng trên bậc thang xi măng ở cổng, ngước nhìn những vì sao lấp lánh trên trời rồi khẽ cười.
Nghe thấy tiếng bánh xe lăn, Tô Âm quay lại, thấy một người ngồi xe lăn đang điều khiển nó tiến về phía mình.
"Tô Âm đồng học? Tôi là Lôi Khải."
Tô Âm nhướng mày, ấn tượng về khuôn mặt người này vẫn còn. Lôi Khải chẳng phải là cái tên sinh viên Đông y bị gãy chân không thể thi đấu sao?
"Lôi học trưởng, em biết anh. Anh sao lại ở đây?"
"Tôi đến xem một chút. Cảm ơn em, tôi đã xem trận thi đấu của em, em thật lợi hại. Nếu là tôi tham gia chắc chắn không có thành tích như vậy."
Tô Âm nhất thời không đoán được thái độ của hắn, đành lịch sự đáp: "Học trưởng quá khen rồi."
Lôi Khải cười, rồi đột nhiên đứng dậy lao tới!
"Cẩn thận!" Giọng hệ thống vang lên, Tô Âm đã cảnh giác nhưng căn bản không kịp phản ứng. Người này không phải cấp 1, ít nhất là năng lực giả cấp 5!
Trước khi hôn mê, Tô Âm còn nghĩ sao có thể! Đây là sân đấu mấy vạn khán giả, dù bây giờ cổng không có mấy người nhưng cũng không phải không có ai, bên cạnh còn có vệ binh…
Khi tỉnh dậy, Tô Âm phát hiện mình đang ở trong một không gian chật hẹp, tay chân bị trói, cũng không thể mở miệng. Cảm giác rung lắc xung quanh khiến cô nhận ra mình đang được vận chuyển đến nơi khác.
Hệ thống vì Tô Âm hôn mê nên cũng mất cảm ứng với bên ngoài, lúc này mới cẩn thận mở lời: {Chủ nhân, cô không sao chứ? Chúng ta đang đi về phía bến tàu.}
Tô Âm cảm nhận đồ đạc trên người vẫn còn, e rằng đối phương chưa kịp làm gì cô đã phải lên đường. Sắc mặt cô tối sầm: {Tôi sơ suất rồi, không ngờ có người dám ra tay ở chỗ này. Mục đích của họ là gì?}
Hệ thống: {Không rõ, tôi tra không ra. Lôi Khải trong sinh hoạt thường ngày và trên mạng không có bất cứ điều gì bất thường. Tôi không nghĩ ra tại sao hắn làm vậy.}
Tô Âm trầm giọng: {Ngay cả chuyện gãy chân cũng là giả, thực lực cũng giả. Mức độ này không còn là đùa giỡn nữa. Hắn là nội gián của Liên bang.}
Hệ thống: {Nhưng Lôi Khải hôm nay không khác gì Lôi Khải khi lên đường từ Đế quốc, là cùng một người.}
Tô Âm trầm ngâm: {Vậy hắn ngay từ đầu đã là nội gián. Chỉ là nếu thi đấu Đông y thất bại, đối phương không lý do gì dùng lực lượng ẩn nấp như vậy, trừ khi nghiên cứu của tôi bị lộ.}
Nhưng sao có thể? Người biết chuyện này chỉ đếm trên đầu ngón tay, không ai có khả năng…
Chưa kịp suy nghĩ nhiều, sự rung lắc đã dừng lại. Tô Âm nhanh chóng bị kéo ra ngoài và đưa đến một nơi khác. Một lúc sau mới có người kéo tấm vải đen che mắt cô xuống.
Tô Âm ngước mắt, thị lực vừa hồi phục còn hơi mờ. Người trước mặt là Lôi Khải, bên cạnh còn có một người đàn ông mặc vest đen.
Tô Âm chớp mắt: "Anh không phải Lôi Khải? Anh là ai? Có mục đích gì?"
‘Lôi Khải’ ngồi xuống đối diện Tô Âm, mở miệng: "Cô bình tĩnh thật đấy, tôi đã coi thường cô rồi. Nếu muốn sống thì ngoan ngoãn một chút. Nói đi, công thức Lam dược là gì? Cô còn điều chế thuốc gì nữa?"
Tô Âm lòng trầm xuống, quả nhiên!
"Không cởi trói cho tôi trước sao? Để tôi quay đầu sang Liên bang làm việc cho các người cũng không phải không được, nhưng thái độ này không ổn chút nào nha."
‘Lôi Khải’ cười: "Lúc đầu tôi không tin thứ một cô gái nhỏ làm ra có gì đặc biệt, bây giờ thì tôi hơi tin rồi."
Tô Âm nhìn đối phương: "Anh giả vờ gãy chân, cố ý để tôi thay anh thi đấu?"
Đối phương hiển nhiên không cho rằng Tô Âm còn có thể gây ra sóng gió gì, giọng giễu cợt đáp: "Đúng, tôi cố ý đấy. Dựa vào biểu hiện của cô tôi mới quyết định bước tiếp theo, nhưng không ngờ lại tặng cho Đế quốc một chiến thắng, thật là… Bây giờ kiên nhẫn của tôi có hạn, ngoan ngoãn nói hết những gì cô biết, có lợi cho cả cô và tôi."
Tô Âm ngoan ngoãn gật đầu: "Được, anh đừng kích động. Em là gà con cấp 1, không chịu nổi bất ngờ đâu. Vậy em nói về thành quả nghiên cứu của em trước nhé? Em rảnh rỗi phát hiện ra một loại độc tố, sau khi tinh luyện chỉ cần hòa vào máu là sẽ tỏa ra một loại khí, có tính gây tê liệt mạnh."
‘Lôi Khải’ đột nhiên phản ứng, lập tức đứng dậy muốn bắt lấy Tô Âm, nhưng cánh tay đưa ra lại không thể khống chế mà hạ xuống, thân thể cũng lập tức mềm nhũn, ngã khỏi ghế xuống đất. Người đàn ông áo vest đen bên cạnh cũng như vậy.
Tô Âm vừa cố gắng thoát khỏi dây trói trên tay vừa tiếp tục nói: "Gần đó người và thú đều không thoát, nhưng thuốc giải cũng rất kỳ lạ. Anh muốn biết không?"
"Kiếp sau nhé."
Cuối cùng cũng thoát được dây thừng, may mà không phải còng tay. Tô Âm bước đến trước mặt ‘Lôi Khải’, ngồi xổm xuống cho hắn xem vết thương trên tay mình: "Anh xem, còn ép em tự ngược mình nữa. Vết thương nhỏ nhưng tội của anh lớn lắm. Bên ngoài còn có canh gác?"
‘Lôi Khải’ hơi sợ hãi trong mắt, nhưng không trả lời. Không phải hắn không muốn kêu người, mà là căn bản không có sức, dùng hết sức gào lên chắc cũng chỉ như tiếng muỗi vo ve.
Tô Âm lấy ra một ống tiêm siêu nhỏ, tiêm vào người ‘Lôi Khải’, lại hỏi một lần: "Bên ngoài còn người không? Thực lực gì?"
"Có hai người. Một cấp 4, một cấp 5." Giọng ‘Lôi Khải’ tuy nhỏ nhưng rõ ràng. Nghe thấy giọng mình, hắn lập tức mở to mắt.
Tô Âm lột bộ vest đen của người kia khoác lên người, thần sắc lạnh lùng nói với hai người: "Tạm biệt." Không có thuốc giải, hai người này trong vòng một giờ sẽ từ từ mất đi hô hấp.
