Chương 36: Ai là bàn đạp cho ai 18
Đến nơi, Lục Tinh Tồn vẫn không chịu nói chuyện. Tô Âm trong lòng cũng hơi lo lắng, cẩn thận liếc nhìn biểu cảm của anh rồi mới lên tiếng: “Anh giận rồi à?”
Lục Tinh Tồn hít một hơi thật sâu, tự nhủ Tô Âm vô tội, cô cũng là nạn nhân, chuyện này xảy ra chắc cô cũng đang sợ hãi.
Anh ôm chặt lấy Tô Âm, giọng trầm thấp: “Tô Âm, có lẽ em vẫn chưa biết anh yêu em nhiều thế nào. Tại sao lại gặp riêng Ân Dĩnh Dĩnh? Tại sao lại làm chuyện nguy hiểm như vậy?”
Tô Âm cảm nhận được anh đang run rẩy, cô cũng ôm lại anh: “Em xin lỗi, khiến anh lo lắng rồi. Sau này sẽ không thế nữa, em thề.”
Lục Tinh Tồn thở dài, nhìn Tô Âm đầy nghiêm túc: “Tô Âm, chỉ cần em mở miệng, chỉ cần em nói với anh một tiếng, bất kể em muốn làm gì, bất kể em có mục đích gì, anh đều sẽ giúp em hoàn thành, đều sẽ... Cho nên, đừng làm chuyện nguy hiểm như vậy nữa, được không?”
Tô Âm gật đầu: “Được.”
Tô Âm vùi đầu vào hõm cổ Lục Tinh Tồn, giọng nghèn nghẹn: “Lục Tinh Tồn, có lẽ anh cũng không biết, em yêu anh nhiều hơn những gì anh tưởng tượng. Em cũng sẽ lo lắng cho anh, nên anh cũng phải bảo vệ bản thân thật tốt, em cũng sẽ bảo vệ anh, nhất định!”
Vai anh ướt lạnh, Lục Tinh Tồn sững người, như có chút bàng hoàng. Anh nâng mặt cô lên, thấy trong mắt cô vẫn còn ngấn lệ, liền khẽ hôn lên đôi mày của cô.
Anh gấp gáp muốn xác nhận điều gì đó, muốn giữ người con gái này bên cạnh mãi mãi.
“Tô Âm, hôm nay ở lại đây nhé.”
----------o----------
Hôm sau, Lục Tinh Tồn tỉnh dậy thì phát hiện Tô Âm đã không còn ở bên cạnh.
Anh ngáp dài, tìm thấy Tô Âm trong bếp, cô đang chuẩn bị bữa sáng.
Khóe miệng Lục Tinh Tồn giật giật, anh ôm lấy Tô Âm từ phía sau: “Em dậy sớm tinh tươm thế này, anh cảm thấy lòng tự trọng bị tổn thương rồi đấy...”
Tô Âm suýt bật cười: “Em sai rồi, lần sau còn dám. Em chỉ sợ anh dậy đói bụng thôi.”
Lục Tinh Tồn nghiến răng: “Chẳng phải lẽ ra em nên nằm trên giường không dậy nổi, còn anh chuẩn bị bữa sáng cho em sao? Đừng làm nữa, chúng ta quay lại tiếp!”
Tô Âm ngăn anh lại: “Ăn chút gì đã, không ăn sáng có hại cho dạ dày.”
Lục Tinh Tồn giận dỗi: “Không ăn! Anh muốn ngay bây giờ!”
----------o----------
Buổi chiều, Lục Tinh Tồn cho người mang một cây đàn piano tới, dỗ dành Tô Âm ở nhà mình tập đàn, còn hớn hở giúp Tô Âm chuyển hành lý sang luôn.
Quản lý của Lục Tinh Tồn cả ngày không tìm thấy anh, mãi mới đợi được anh tới công ty, liền nghe anh bảo hãy hủy hết những công việc có thể hủy!
Quản lý đau đầu hết cả, mặt mày nhăn nhó: “Anh làm gì thế!”
Lục Tinh Tồn liếc xéo anh ta: “Vợ tôi tham gia Lạc Già Nạp Âm Nhạc Tiết vào tháng 9, tôi phải đi cùng cô ấy.”
Quản lý sửng sốt, rồi phản ứng lại Lục Tinh Tồn nói là Tô Âm: “Đại gia, anh là đại gia của tôi được chưa? Lạc Già Nạp còn 4 tháng nữa! Bây giờ hủy việc làm gì?”
Lục Tinh Tồn: “Tôi phải đi cùng cô ấy tập luyện.”
Quản lý muốn đánh người: “Tập đàn cần yên tĩnh! Anh đi cùng cô ấy à? Anh đang quấy rầy cô ấy đấy!”
Lục Tinh Tồn nghĩ một lát, thấy anh ta nói có lý: “Cũng phải, vậy thì tùy tiện xếp mấy việc nhẹ nhàng thôi. Nói trước là gần đây tôi không vào đoàn phim đâu, bây giờ một ngày không thấy cô ấy là tôi khó chịu cả người.”
Quản lý bất lực nổi khùng: Trai cô đơn không có quyền, còn người yêu nhau IQ giảm mạnh là thật!
“À đúng rồi! Thôi không nhận việc nữa, anh sắp xếp giúp tôi, đăng ký thêm một công ty con, tên là Tinh Âm. Sau này Tô Âm chắc chắn sẽ còn tham gia các buổi hòa nhạc, lễ hội âm nhạc khác, lát nữa tôi sẽ tự chọn quản lý và trợ lý cho cô ấy, treo dưới danh nghĩa Tinh Âm.”
Quản lý trợn mắt, còn “Tinh Âm” nữa, thằng ngốc cũng biết anh có ý gì! Vừa ngốc vừa quê, coi chừng bị đá đấy!
Tô Âm vẫn đang tập đàn ở “nhà”, tuy có trí nhớ của nguyên chủ, nhưng Tô Âm thấy hoàn toàn chưa đủ. Tham vọng của cô lớn hơn nguyên chủ nhiều, đã làm thì phải làm cho mọi người phải kinh ngạc.
Cô tập cả những bản nhạc mà nguyên chủ không giỏi, lại tìm thêm mấy bản khó nổi tiếng để luyện. Cho đến khi Tăng Thi Tình tìm tới, nhà cô ấy kinh doanh mỹ phẩm, Tô Âm liền đưa công thức kem chống nắng phục hồi lần trước và một loại kem dưỡng da khác cho cô ấy, nếu thử nghiệm thành công, Tô Âm sẽ góp vốn kỹ thuật 40%.
Vốn định rủ Tô Âm chơi cùng, nhưng nghe Tô Âm nói đi tham gia Lạc Già Nạp, Tăng Thi Tình liền không dám quấy rầy, ngoan ngoãn về trước, chỉ bảo đến lúc đó cô ấy cũng sẽ tới cổ vũ.
Buổi tối, Lục Tinh Tồn ngồi bên cạnh Tô Âm, nghe cô đàn xong một bản liền lấy ra một chiếc nhẫn đeo vào tay cô. Không có nghi thức xa hoa, long trọng, nhưng anh vô cùng nghiêm túc và trịnh trọng mở lời: “Không kịp chuẩn bị gì cả, nhưng anh không muốn đợi thêm một ngày nào nữa. Tô Âm, kết hôn với anh, chúng ta cưới nhé!”
Tô Âm nhìn chiếc nhẫn trên tay: “Vâng.”
Lục Tinh Tồn lập tức hôn cô, động tác không còn dịu dàng như hôm qua, mang theo chút dữ dội.
Lục Tinh Tồn: “Ngày mai anh đưa em đi gặp anh cả.”
“Vâng.”
[Đinh! Độ hảo cảm của mục tiêu đạt 100! Đã nhận được mảnh vỡ Chủ Thần!]
Lục Tinh Tồn trực tiếp kéo Tô Âm vào phòng, lần này còn không cho cô cơ hội nói “vâng”.
Tô Âm…!
Ngày mai phải tẩm bổ cho người này mới được…
Hệ thống lặng lẽ làm mờ ảnh.
----------o----------
Ngày hôm sau, Tô Âm theo Lục Tinh Tồn về nhà chính của anh. Cha mẹ anh đều đã qua đời, chỉ còn một người anh cả.
Nhưng vừa gặp người anh cả này, Tô Âm liền ngẩn ra.
Người này lớn lên giống hệt Hạ Gia Hứ, khiến cô nhớ tới chuyện thế giới trước.
Thực ra Hạ Gia Hứ và cô không có nhiều giao thiệp, nhưng anh ấy thật lòng coi cô như em gái ruột mà chăm sóc.
Giờ gặp lại, người này đã không còn ký ức trước kia, nhưng lại dần trùng khớp với hình ảnh trong ấn tượng của Tô Âm.
Hạ Gia Hứ của kiếp này tên là Lục Gia Tồn.
Lục Gia Tồn gật đầu với Tô Âm, đưa cho cô một phong bao lì xì: “Thằng nhóc Tinh Tồn này tính tình cổ quái, anh cứ tưởng nó sẽ cô đơn cả đời, không ngờ cũng có ngày hôm nay. Hai đứa sống tốt, đợi em tham gia Lạc Già Nạp xong, anh nhất định sẽ tổ chức cho hai đứa một đám cưới thịnh đại nhất.”
Lục Tinh Tồn vốn định trừng mắt, nhưng nghe câu cuối lại hí hửng nuốt lại.
Tô Âm ngoan ngoãn gật đầu.
Hiện tại Lục Gia Tồn đã kết hôn, có một cô con gái sáu tuổi. Mọi người chào hỏi nhau xong, Tô Âm liền bị cô bé sáu tuổi ôm lấy chân. Lục Dao tràn đầy ngưỡng mộ: “Chị ơi chị đẹp quá, đẹp hơn búp bê mẹ mua cho con.”
Vợ Lục Gia Tồn ngượng ngùng vỗ đầu cô bé: “Dao Dao, phải gọi là thím nhỏ.”
Lục Dao lập tức sửa lời: “Thím nhỏ ơi thím đẹp quá, đẹp hơn búp bê mẹ mua cho con. Sau này con cũng sẽ đẹp như thím à?”
Lục Dao có khuôn mặt bánh bao, mềm mại đáng yêu, Tô Âm nhìn cũng thấy lòng mềm nhũn, liền bế cô bé lên hôn một cái: “Sẽ thế.”
