Chương 58: Vượt ngàn năm đến yêu em 19
“Họ Thôi phải không? Tôi nhớ rồi.” Tô Âm gật gù vẻ đã hiểu, rồi lấy ra một huy hiệu rồng bằng vàng, chậm rãi gài lên cổ áo.
Các huyền học sư đạt đến một thực lực nhất định đều có một huy hiệu huyền học sư khắc rồng do nhà nước cấp. Huy hiệu rất tinh xảo, thường có màu bạc.
Còn màu vàng tượng trưng cho huyền học sư ở cảnh giới Thiên Sư.
Trong thế giới này, địa vị của huyền học sư rất cao. Huyền học sư có huy hiệu bạc đã được xem là đại sư trong mắt người thường.
Còn huyền học sư có huy hiệu vàng – cảnh giới Thiên Sư, trên toàn Tung Của không quá hai mươi vị. Đạo hiệp biết được chỉ có mười vị Thiên Sư cảnh, chưa gia nhập Đạo hiệp cũng chỉ có hai vị. Tất nhiên còn có một số Thiên Sư không được người thường biết đến, nhưng chắc chắn không nhiều!
Mỗi một vị Thiên Sư có huy hiệu rồng vàng đều là tồn tại được kính trọng. Ngay cả người đứng đầu Tung Của gặp mặt cũng phải khách khí, huống chi là loại người thường như bọn họ? Đắc tội thì coi như xong đời!
Hơn nữa, dù là huy hiệu rồng bạc thông thường cũng không ai dám làm giả, huống hồ là huy hiệu rồng vàng!
Tô Âm đã dám lấy ra, thì không ai dám hoài nghi thân phận của cô.
Hiệu trưởng và giáo viên chủ nhiệm bên cạnh kinh hãi, lập tức lùi lại hai bước.
Cao Mẫn thần sắc hơi đờ đẫn. Huy hiệu rồng? Màu vàng?
Cô gái nhỏ trông mới ngoài hai mươi, dung mạo thanh tú trước mắt – là huyền học sư?
Lại còn là huyền học sư cảnh giới Thiên Sư?
Khoan đã!
Cô ấy vừa nói đến họ Thôi phải không?
Khoảnh khắc ấy, Cao Mẫn như thấy trước mắt hiện ra bao cảnh tượng: nào là Thôi thị sụp đổ, nguy ngập, nhà tan cửa nát, không nơi nương tựa…
Tô Âm đeo huy hiệu xong, thấy bọn họ mặt mũi như thấy quỷ, liền chậm rãi lên tiếng: “Mấy người các người, tính hết cả vào, đầu óc toàn tiền và quyền, đã mất hết phải trái rồi. Có tiền có quyền là có lý đúng không?
Không hỏi nguyên nhân, không hỏi sự tình, cũng không hỏi ai ra tay trước, mặc cho một đứa trẻ mắng chửi phỉ báng người đã khuất mà không biết hối cải?
Không sao, tối nay tôi sẽ bảo bà nội của Doãn Thì tự mình đến nói chuyện với các người, để các người biết thế nào là tôn trọng người già! Thế nào là người chết là lớn!”
Ba người lớn và một đứa trẻ suýt khóc. Huyền học sư thực lực cao đều biết thế giới này không có ma quỷ, nhưng người thường thì không biết.
Thường có âm khí quấy phá, việc lạ xảy ra, thường có huyền học sư làm phép thanh tẩy. Trong mắt họ, thế giới này có ma quỷ!
Bây giờ nghe một vị Thiên Sư nói sẽ để bà nội đã khuất của Doãn Thì tối nay đến giảng đạo lý, thật là quá kinh hãi!
Hiệu trưởng Chu lập tức hoảng loạn, vội nói: “Phụ huynh của Doãn Thì, hiểu lầm, đều là hiểu lầm cả thôi!”
Giáo viên chủ nhiệm Quách Anh Tú cũng phụ họa: “Phải đấy, phải đấy! Doãn Thì học giỏi, lần thi trước còn đứng nhất khối, là niềm tự hào của trường chúng tôi!”
Hiệu trưởng Chu: “Đúng đúng đúng! Một đứa trẻ ưu tú như vậy sao có thể đánh người được? Nhất định là do đối phương sai!”
Tô Âm nhướng mày: “Thế à? Lúc nãy các người còn bảo nó nghỉ học cơ mà?”
Hiệu trưởng mồ hôi lạnh chảy ròng, nói: “Sao có thể! Bọn tôi có cho Thôi Lập Hiên nghỉ học cũng không thể cho Doãn Thì nghỉ học!”
Thôi Lập Hiên ngoài việc hiểu được tối nay bà nội Doãn Thì sẽ đến tìm mình, thì chẳng hiểu gì khác. Nhưng giờ nghe hiệu trưởng nói cho mình nghỉ học, liền không vui, la lối: “Sao có thể! Rõ ràng là Doãn Thì phải nghỉ học! Nó dám đánh tôi! Tôi sẽ bảo bố tôi giết nó!”
Cao Mẫn vẫn đang ngẩn ngơ cũng phản ứng lại, lập tức tát Thôi Lập Hiên một cái: “Mày nói bậy bạ gì đấy! Còn không mau xin lỗi Doãn Thì đi! Rõ ràng là mày động tay trước, còn dám gây chuyện!”
Thôi Lập Hiên không dám tin nhìn mẹ mình.
Cao Mẫn trước giờ luôn chiều chuộng cậu ta, có cầu ắt có, chưa từng động tay đánh cậu ta, việc gì cũng thuận theo. Cậu ta không ngờ Cao Mẫn lại vì một Doãn Thì mà đánh mình, liền the thé la lên: “Mẹ! Sao mẹ lại đánh con! Lúc nãy mẹ còn nói con không sai! Còn bảo cho Doãn Thì nghỉ học! Con sẽ tìm bố! Loại hạ đẳng như nó sao dám sánh với con!”
Thôi Lập Hiên vừa khóc vừa lao đi.
Cao Mẫn vừa đau lòng vừa bất lực. Thôi Lập Hiên quả thực bị cô chiều hư mất rồi, đây cũng là lần đầu tiên cô đánh con. Cô muốn dỗ con nhưng không thể…
Cô không dám đắc tội một vị Thiên Sư. Nếu chọc giận đối phương, nói không chừng còn liên lụy cả tập đoàn Thôi Thị.
Tô Âm nhìn cảnh hỗn loạn trước mắt, nghe Thôi Lập Hiên mắng Doãn Thì là hạ đẳng, cười lạnh một tiếng, rồi cúi xuống hỏi Doãn Thì: “Thì Thì, con nhìn tướng mạo của Thôi Lập Hiên kia, thấy gì nào?”
Doãn Thì gật đầu nói: “Dương nhận phùng xung, phùng lưu niên xung nhận, thiên khắc địa xung.”
Tô Âm xoa đầu Doãn Thì: “Ngoan lắm, Thì Thì giỏi quá. Mệnh hung tai, thương tai bệnh tai, sau này nó lại có khả năng trở thành kẻ hạ đẳng như nó từng nói. Con không dạy, lỗi ở mẹ. Con nhìn cô ta, rồi hai người kia nữa?”
Cao Mẫn nghe đến “dương nhận phùng xung, phùng lưu niên xung nhân, thiên khắc địa xung” thì đã đứng ngồi không yên. Doãn Thì nhỏ như vậy cũng biết xem tướng sao?
Lúc nãy cô đã đắc tội Tô Âm, giờ không dám xen vào, nhưng nghe họ nhắc đến mình, liền vểnh tai lên nghe.
Doãn Thì nhìn kỹ ba người, chậm rãi nói: “Tuế vận tịnh lâm, phi lai hoành họa.” “Dụng thần cô lập, thị phi triền thân.” “Kiếp tài đoạt tài, giai vi tị huý.”
Ba câu này lần lượt chỉ Cao Mẫn, hiệu trưởng và giáo viên chủ nhiệm.
Tô Âm gật đầu: “Tốt lắm, đại thể không sai. Cho nên con người ta, thật không thể làm việc trái lương tâm. Chúng ta đi thôi.”
Thấy Tô Âm sắp rời đi, mấy người lập tức hoảng loạn. Những từ Doãn Thì vừa nói nghe không giống điềm tốt! Họ đâu dám để Tô Âm đi như vậy.
Thấy họ vây lại định ngăn cản, Tô Âm lạnh lùng liếc một cái, ba người lập tức đứng sững tại chỗ, mồ hôi lạnh túa ra.
Xong rồi!
Cả ba đồng thời nghĩ thầm.
Tô Âm nắm tay Doãn Thì rời đi. Đến gần sân tập, Doãn Thì hỏi: “Sư phó, con còn có thể đi học không ạ?”
Tô Âm dịu dàng cười: “Tất nhiên là được rồi. Thì Thì muốn đổi trường không? Cô chủ nhiệm và hiệu trưởng ở đây tuy không phải kẻ xấu xa tội ác tày trời, nhưng chỉ thấy lợi trước mắt, bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, cũng chẳng phải người tốt lành gì.”
Doãn Thì lắc đầu: “Con không muốn đổi. Con ở lại đây được không ạ?”
Tô Âm véo má nhỏ của nó: “Tất nhiên được!”
Cùng lắm thì nghĩ cách đổi hai người đó đi!
Trường này bầu không khí, khí vận đều tốt, chứng tỏ đa số giáo viên và trẻ em ở đây đều tốt bụng, dễ gần. Đằng nào lại để Doãn Thì gặp phải một cô chủ nhiệm như vậy, chẳng khác gì chân chó.
Xem ra tối nay phải vẽ cho thằng bé một lá bùa chuyển vận.
Sắp đến giờ tan học rồi, Tô Âm liền dẫn Doãn Thì về nhà. Vừa nấu cơm xong thì Lục Tinh Tồn, người giúp Tô Âm trông tiệm, cũng về tới.
