Chương 97: Chẳng qua là yêu phi họa quốc mà thôi (11)
Hôm nay, triều sớ bầu không khí kỳ quặc. Lục Tinh Tồn ngồi trên long ỵ, thần sắc âm trầm lạ thường.
Tuy rằng bình thường hắn cũng rất u ám, nhưng hôm nay hắn không rút đao! Ngược lại, mỗi khi nghe thấy điều không vừa ý, giọng điệu liền có chút châm chọc, khó nghe.
Ví dụ như lúc này, một vị đại tướng bẩm báo rằng Đông Man lại cướp bóc một ngôi làng vùng biên, bắt đi phụ nữ và trẻ em. Kỵ binh Đông Man tuy số lượng ít nhưng đặc biệt cơ động. Ý của đại tướng là chúng ta không có cách nào đối phó tốt, nhưng chúng ta vẫn chịu áp lực mà xông lên! Giành lại được phụ nữ và trẻ em bị bắt!
Lục Tinh Tồn liếc mắt: “Ồ, thế à? Vậy trẫm còn phải cảm ơn các ngươi sao?”
Câu nói nghe như khen nhưng lại kỳ quặc, đại tướng gãi đầu không dám nói gì.
Triều sớ kết thúc trong bầu không khí quái dị ấy. Ai cũng nhìn ra Lục Tinh Tồn tâm trạng không tốt, không dám chạm vào họa của hắn.
Lục Tinh Tồn trở về Dưỡng Tâm Điện, nhận lấy mật hàm do ám vệ trình lên, trên đó viết chi chít thân phận và trải qua của Tô Âm.
“Tô Âm...” Lục Tinh Tồn lẩm bẩm, hắn luôn cảm thấy cái tên này rất quen tai, cũng rất dễ nghe.
Nhưng rồi hắn lại thấy bốn chữ lớn phía sau: “Vĩnh Lạc Hầu phủ.”
Lục Tinh Tồn nhíu mày, thần sắc có chút âm trầm.
Ám vệ liếc nhìn Lục Tinh Tồn, cung kính nói: “Bệ hạ, có cần mời Khổ Thiền đại sư đến một chuyến không?”
Hôm qua Lục Tinh Tồn khắp nơi đều lộ ra sự bất thường, đến cả hắn là ám vệ cũng có chút lo lắng, không biết Lục Tinh Tồn có thật bị tà ma nhập hay không.
Lục Tinh Tồn cười lạnh: “Long Nhất, ngươi cũng cho rằng trẫm điên rồi sao? Nhưng trẫm biết rất rõ, trẫm bây giờ tỉnh táo biết bao, tỉnh táo hơn bất cứ lúc nào.”
“Vĩnh Lạc Hầu phủ... Minh Hoài huyện Phi Hồng Quán... mệnh cách sát tinh cô độc, khắc cha mẹ, anh em. Vĩnh Lạc Hầu phủ hiện giờ ra sao?” Lục Tinh Tồn xoa ấn đường.
Long Nhất lập tức dâng lên một phần mật hàm khác, giải thích: “Vĩnh Lạc Hầu, Dân Bộ Thượng Thư Lưu Lương Tuấn vẫn đang tiếp xúc với Vệ Vương, e rằng không bao lâu nữa sẽ có hành động.”
Lục Tinh Tồn mở mật hàm, hừ lạnh: “Hừ, hoàng thúc của trẫm đúng là còn ngây thơ, nghĩ rằng dựa vào mười vạn đại quân cùng sự ủng hộ tài lực của Vĩnh Lạc Hầu và Dân Bộ Thượng Thư, thực sự có thể kéo trẫm xuống ngựa? Lại dám câu kết với Đông Man, tàn hại bá tánh Đại Dạ, xem ra là sống sung sướng quá lâu, đã quên những hoàng huynh và hoàng thúc của trẫm đã chết thế nào! Trẫm sớm muộn cũng sẽ thiên đao vạn quả, nghiền xương thành tro!”
“Vậy Vĩnh Lạc Hầu nên xử lý thế nào?” Long Nhất trầm ngâm.
“Thôi, cứ xem thái độ của Tô Âm đã. Nàng ấy nếu không muốn Vĩnh Lạc Hầu phủ bị diệt tộc, trẫm đành phải nghĩ cách khác để đẩy Vĩnh Lạc Hầu phủ ra khỏi cuộc chơi trước.”
Long Nhất giật khóe miệng: Bệ hạ, nguyên tắc của ngài đâu?
Ngài đã giáng chức Vĩnh Lạc Hầu mãi, đến giờ hắn chẳng còn thực quyền, đã sinh lòng phản nghịch, vậy mà ngài còn muốn buông tha hắn? Long Nhất còn tưởng Lục Tinh Tồn sẽ đề phòng cả Tô Âm, ai ngờ...
Thế nên hắn thực sự nên mời Khổ Thiền đại sư đến chăng? Lỡ đâu bị bệ hạ đánh chết thì sao?
***
Lục Tinh Tồn xử lý xong công vụ thì về Gia Hòa Cung, vừa thấy Tô Âm đang viết thư.
“Nàng viết gì thế?”
Tô Âm ngẩng đầu thấy hắn, tươi cười đưa tờ thư trong tay qua, nói: “Viết thư, gửi cho Cung Thiệu Nguyên.”
“Trung thư lệnh Cung Thiệu Nguyên? Nàng có quan hệ gì với hắn?” Lục Tinh Tồn nhíu chặt mày, trừng mắt nhìn nàng: Trước mặt trẫm mà viết thư cho nam nhân khác, lá gan cũng lớn thật!
Tô Âm chẳng thèm để ý ánh mắt đao của hắn, lười biếng nói: “Hắn à, ta chữa khỏi bệnh lao cho hắn, nên hắn phải giúp ta làm vài việc thôi.”
“Sao? Cái tật thích chữa bệnh hiểm nghèo của nàng lại phát tác rồi hả?”
Câu này nghe thế nào cũng thấy châm chọc, Tô Âm nhịn cười: “Trọng điểm của bệ hạ sai rồi, đáng lẽ bệ hạ phải kinh ngạc vì ta còn có thể chữa được cả lao chứ!”
“Nàng chẳng phải thích chữa bệnh hiểm nghèo sao? Chữa được lao thì có gì mà kinh ngạc.” Lục Tinh Tồn như vô tình hỏi: “Hôm qua nàng gọi trẫm lại ở đại điện, còn hỏi trẫm có thực sự không giữ nàng lại, đều là vì nhìn ra trẫm có bệnh, muốn chữa cho trẫm chứng mất ngủ?”
Tô Âm thấy hắn mặt mày nghiêm chỉnh, nhưng tay phải lại vô thức nắm chặt ống tay áo rộng, liền vội ôm chặt hắn, cười thành tiếng: “Ngốc à, đương nhiên là đùa thôi! Chàng sao lại tin thế?”
Lục Tinh Tồn thở phào, giọng nói mềm mại không còn chút uy hiếp: “Lớn mật - nàng dám đùa trẫm!”
Tô Âm chớp mắt: “Vậy chàng phạt ta đi.”
Lục Tinh Tồn nắm lấy tay nàng, kéo một phát vào lòng, ôm nàng vào trước ngực, vuốt ve mái tóc mềm mại cùng vòng eo nhỏ nhắn của nàng.
Một lát sau vẫn thấy chưa đủ, liền bế nàng lên đặt trên án thư, nhờ vậy hai người mới có thể nhìn thẳng nhau.
Tô Âm cười tinh quái, liền dí mặt tới gần Lục Tinh Tồn, trong khoảnh khắc hắn ngẩn ngơ thì hôn lên khóe miệng hắn.
Hơi thở Lục Tinh Tồn dần trở nên nặng nề, trong mắt tối sầm, liền bế thốc nàng đi thẳng về phòng ngủ bên cạnh.
Văn công công đã nhanh nhẹn tự động biến mất.
“Ai còn nói không đúng quy củ nữa thì ta là đồ rùa đen rắn nước.”
***
Trời tối dần, hai người mới xuất hiện trở lại. Sau chuyện tối qua, Lục Tinh Tồn liền sai người mang một ít đồ dùng nhà bếp đến thiên điện của Gia Hòa Cung, cấm bất kỳ ai ra vào. Từ nay Tô Âm muốn xuống bếp thì đến đó, khỏi lo thực phẩm bất thường bị người khác phát hiện.
Phía bên kia, kho lương cũng đã an bài xong, ngay cạnh Dưỡng Tâm Điện. Tô Âm lại dùng 1000 tích phân để nâng cấp linh điền lên cấp 3, tăng tốc năng lượng cấp 2, thời gian gia tốc biến thành 1:20, nhờ vậy cây trồng sinh trưởng càng nhanh, sẽ có lương thực không ngừng được thu vào kho trong không gian hệ thống, rồi Tô Âm định kỳ chuyển lương thực đến kho trong cung.
Những thứ ấy lại được ám vệ liên tục chuyển đến những nơi cần đến.
Như vậy tích phân của Tô Âm cũng cạn đáy, chỉ còn lại 100 tích phân và 15500 công đức thảm thương.
Ăn cơm, Tô Âm nhớ tới Vĩnh Lạc Hầu phủ, liền nói: “Ngày mai ta về Vĩnh Lạc Hầu phủ một chuyến, coi như tỉnh thân.”
Lục Tinh Tồn sửng sốt, rồi mới nhận ra mình quên hỏi thái độ của Tô Âm với Vĩnh Lạc Hầu phủ. Giờ nghe nàng nói muốn tỉnh thân, trong lòng trĩu nặng.
Chẳng lẽ Tô Âm thực sự rất coi trọng Vĩnh Lạc Hầu phủ? Xem ra kế hoạch đối phó Vĩnh Lạc Hầu phủ quả thực có thể sửa lại một chút.
“Nàng và Vĩnh Lạc Hầu phủ quan hệ thân thiết lắm sao? Trẫm nghe nói di nương của nàng đã bị đuổi khỏi hầu phủ, tung tích không rõ. Chẳng lẽ nàng muốn về thăm Vĩnh Lạc Hầu và Vĩnh Lạc Hầu phu nhân?”
Tô Âm trợn mắt trắng: “Sao có thể? Mà di nương của ta ở chỗ Cung Thiệu Nguyên, có phải chàng không xem kỹ thư ta viết không?”
Lục Tinh Tồn ngượng ngùng xoa mũi, lúc ấy hắn đang bận nghĩ chuyện khác nên quả thực không xem kỹ.
“Ta về chỉ để khoe mẽ một chút, đạp bọn họ dưới chân, rồi xem có thể thuận tiện tức chết luôn cái lão già Tô Minh Triết kia không.”
Lục Tinh Tồn á khẩu.
Văn công công bất lực nhìn trời.
Hắn thực sự chưa từng thấy yêu tinh nhỏ nào như Tô Âm, thẳng thắn không chút giả tạo, nói ra ác ý một cách đường hoàng như vậy!
