Chương 20: Có muốn tôi giúp em trả thù không?
Chương 20: Có muốn tôi giúp em trả thù không?
“Chỗ tôi ngủ là do Lê Tiểu Á tự tay sắp xếp, anh tìm chỗ khác mà ngủ.”
“Hy vọng anh không ngu đến mức coi ông nội của Lê Tiểu Á là người tốt, đừng để lão già đó moi lợi từ Lê Tiểu Á.”
“Không có việc gì thì tránh xa Lê Tiểu Á ra, đừng lây cái khí người ghét ma sợ của anh sang em ấy.”
……
“Tôi sẽ về sớm.”
Vô số tin nhắn dài dòng.
Chứng tỏ Thịnh Ngọc Tiêu đang sốt ruột.
Tần Toại không chớp mắt, xóa sạch.
Đột nhiên anh thấy Thịnh Ngọc Tiêu không về cũng tốt.
Tần Toại ném điện thoại lại cho đạo diễn chính.
Đạo diễn hỏi: “Thế thôi ạ? Anh không nhắn lại à?”
“Không có gì để nhắn.” Tần Toại lạnh nhạt nói xong, quay vào trong nhà.
Đêm hôm trước Tần Toại đúng là ngủ chỗ khác, vì anh không muốn nằm gần một đứa trẻ xa lạ.
Nhưng tối nay, anh nhất định phải ngủ chỗ của Thịnh Ngọc Tiêu.
Lê Tiểu Á để ý thấy anh cuộn chăn, liền nhào tới, ấn chặt góc chăn: “Đó là của Thịnh Ngọc Tiêu, anh không được động vào.”
[Chết rồi, càng ngày càng thấy Lê Tiểu Á đáng yêu quá]
[Tần Toại đứng cạnh bé cứ như đại ma vương]
“Em có biết tối nay nhiệt độ sẽ xuống bao nhiêu không?” Tần Toại ngồi xổm xuống cạnh bé, hỏi.
Lê Tiểu Á lắc đầu.
“Tôi vừa xem trên điện thoại, 8 độ. Nếu tôi vẫn ngủ như tối qua, sẽ chết cóng mất.” Tần Toại nhìn vào mắt Lê Tiểu Á, giọng có vẻ dụ dỗ: “Em muốn nhìn tôi chết cóng à?”
Lê Tiểu Á do dự.
Bé chầm chậm bò dậy, nhỏ giọng: “Vậy anh đừng làm bẩn giường của Thịnh Ngọc Tiêu.”
Ánh mắt Tần Toại lóe lên, đại khái đã hiểu… tại sao Thịnh Ngọc Tiêu lại bảo vệ bé như vậy.
Bé vừa kiên cường, vừa mềm mại, lại còn giữ được sự ngây thơ không nhiễm thế tục.
Họ nhanh chóng rửa mặt xong, chui vào chăn của mình.
Tần Toại nằm trên mặt đất gồ ghề, ngước lên nhìn trần nhà tối om, nói: “Trước khi đến tôi có xem một chút chương trình.”
Lê Tiểu Á nghe thấy tiếng, tai khẽ động, nhưng không để ý đến Tần Toại.
Tần Toại nói tiếp: “Tôi nghe em hát cho Thịnh Ngọc Tiêu.”
Lê Tiểu Á cảnh giác nhìn anh.
Bé mới không hát cho anh nghe.
“Em hát bài ‘Lupin’, em nhớ mẹ à?” Tần Toại lại hỏi.
Thịnh Ngọc Tiêu chưa bao giờ hỏi những câu như thế.
Bề ngoài hắn có vẻ ngông nghênh, tính khí rất tệ, nhưng bên trong lại ôn hòa hơn nhiều.
Còn Tần Toại thì hoàn toàn trái ngược, bề ngoài ít nói, thái độ ôn hòa, nhưng âm thầm lại lộ ra sự công kích. Để đạt được mục đích, anh hoàn toàn có thể coi thường cảm xúc của người khác.
Lê Tiểu Á cắn môi, không nói gì.
Tần Toại lại hỏi: “Không nhớ à? Tôi cứ tưởng mỗi ngày ở trường, nhìn thấy bạn khác có bố mẹ đến đón, em sẽ đặc biệt nhớ chứ.”
[WTF, Tần Toại nói chuyện đau thế]
[Nên mới không hòa hợp được với cậu Thịnh]
Lê Tiểu Á trở mình, kéo chăn trùm lên mặt: “Không nhớ. … Mẹ bảo con không cần nhớ mẹ. Sau khi mẹ chết, mẹ là sương, là mặt trời, là gió. Ngày nào con cũng gặp mẹ, con không cần nhớ mẹ.”
[Aaaa, đoạn này xúc động quá]
[Mẹ của Lê Tiểu Á chắc là người rất dịu dàng nhỉ]
[Chắc cũng có học thức? Không thì sao nói được những lời như vậy?]
[Mẹ bé là người địa phương à? Nhìn Lê Tiểu Á, chắc mẹ cũng là mỹ nhân, sao lại gả đến chỗ nghèo thế này]
Đạn mạch không ngừng bàn tán sôi nổi.
“Thế bố em thì sao?” Tần Toại lại hỏi.
Lê Tiểu Á nói: “Không nhớ!” Lần này giọng hơi dữ, thật sự không hề nhớ.
“Em không muốn bố về à?”
Lê Tiểu Á kéo chăn xuống, ánh trăng lờ mờ chiếu lên mặt bé, hình như bé khóc.
Một lúc lâu sau, bé kiên quyết nói: “Không muốn!”
Tần Toại đổi câu hỏi: “Mẹ em dạy em nói tiếng phổ thông à?”
“Ừm.” Lê Tiểu Á ủ rũ đáp.
“Mẹ em là người thành phố?”
“Cháu không biết.”
[Định đóng giả họ hàng nhà mẹ Lê Tiểu Á thật à? Hỏi cho lắm vào.]
Sau đó Tần Toại không nói gì nữa.
Anh chỉ cảm thấy một sự bất thường mạnh mẽ, rằng Lê Tiểu Á không nên xuất hiện ở nơi như thế này.
Chớp mắt, mặt trời lại lên, tiếng gà gáy từ xa vọng lại, đặc biệt chói tai.
Tần Toại đứng dậy đi ra ngoài, thì thấy một người đàn ông gần năm mươi tuổi đang lén la lén lút quanh quẩn bên ngoài.
“Ăn trộm à? Nhà này chẳng còn gì để trộm đâu.” Giọng Tần Toại lạnh tanh.
Người đàn ông nghe tiếng giật mình, vội quay lại, lắp bắp: “Tôi, tôi là trưởng thôn.”
Tần Toại nheo mắt đánh giá ông ta hai lần, hỏi: “Làm gì? Đến phát trợ cấp nghèo à?”
Trưởng thôn nghẹn họng, vội xua tay: “Không phải, tôi đến tìm anh. Anh có biết không? Đứa được đổi lên thành phố ghi hình, là con nhà tôi, tên là Lê Tịnh Tịnh…”
Người này bị bệnh à?
Tần Toại nhìn ông ta, lạnh lùng thốt ra ba chữ: “Không quen.”
Cái thứ gì mà cũng dám lên cửa đòi anh quen?
Dù sao cũng là người thừa kế hào môn, dù chưa thành niên, khí thế trên người đã không thể coi thường.
Trưởng thôn bị ba chữ của Tần Toại làm cho ngây người, nửa phút sau mới tìm lại được giọng: “Nhưng, nhưng theo quy tắc chương trình, đáng lẽ anh phải đến nhà tôi ghi hình mới đúng chứ!”
“Quy tắc?” Tần Toại quay đầu nhìn ra ngoài ống kính, “Đạo diễn.”
Đạo diễn chính nhanh nhảu chạy tới.
Tần Toại hỏi: “Có quy tắc đó không?”
Đạo diễn: “Có… ạ, hay là không ạ?”
Tần Toại: “Anh hỏi tôi?”
Đạo diễn lập tức kiên định: “Không có quy tắc nào như vậy.”
Trưởng thôn ngây người: “Cái này, cái này… sao lại thế được? Trước kia cậu Thịnh đã không làm theo, sao đến người mới lại cũng không làm theo?”
Giọng Tần Toại vẫn lạnh tanh: “Thịnh Ngọc Tiêu còn không làm, anh bảo tôi làm?”
Đạo diễn vội ngăn trưởng thôn lại: “Phải phải, ông đi trước đi.”
Trưởng thôn nào chịu?
Trước chạy mất một cây tiền, sau này cái chậu vàng này ông ta nhất định phải giữ lại, không thể để thằng nhóc Lê Tiểu Á chiếm hết chỗ tốt được!
“Anh không biết, môi trường ở đây tệ lắm, nhà tôi thì khác, nếu anh đến nhà tôi, nệm lò xo! Nước nóng 24/24! Còn có mạng cáp nữa!”
Tần Toại nhìn ông ta, thong thả hỏi: “Lê Gia Thôn nghèo thế này, ông một trưởng thôn mà điều kiện tốt vậy? Ông không nuốt ngân sách nhà nước đấy chứ?”
Mặt trưởng thôn lập tức đỏ như gan lợn: “Tôi, tôi, tôi đương nhiên không có! Anh nói gì vậy? Chỉ là thằng con tôi làm việc ở thị trấn, nên mới, mới…”
“Thôi thôi, đủ rồi.” Đạo diễn đẩy trưởng thôn ra ngoài, hạ giọng cảnh cáo: “Đừng tưởng tôi không biết các người động tay động chân gì sau lưng.”
Mặt trưởng thôn tái mét, miệng vẫn lắp bắp biện minh: “Động, động tay chân gì? Tôi không hiểu…”
Đạo diễn khẽ cười khẩy, chỉ nói một câu: “Thực ra tôi thấy đứa nhỏ Lê Tiểu Á cũng rất đáng yêu.”
Trưởng thôn lập tức ngậm miệng.
Còn bên này, Tần Toại trở vào nhà, Lê Tiểu Á vừa ngồi dậy, hỏi: “Ai đến thế? Có phải Thịnh Ngọc Tiêu về không?”
Tần Toại lắc đầu: “Tiếc là không. … Là trưởng thôn của các em.”
“Ồ.” Ánh sáng trên mặt Lê Tiểu Á lại vụt tắt.
Tần Toại hỏi: “Họ có thường xuyên bắt nạt em không?”
Lê Tiểu Á ngơ ngác nhìn anh: “Ai?”
“Gia đình trưởng thôn.”
“…”
“Sao không nói? Ông ta từng dọa em à?”
Lê Tiểu Á nhỏ giọng: “Ông nội nghe lời họ, ông nội bảo cháu cũng phải nghe lời họ.”
Tần Toại biết ống kính đang quay, anh tháo mic và camera mini, ghé sát lại, nhìn chăm chú vào mắt cô bé.
Anh khẽ hỏi: “Có muốn tôi giúp em trả thù không?”
Anh nói: “Phương diện này, tôi cũng giỏi hơn Thịnh Ngọc Tiêu đấy.”
