Chương 26: Tất cả đều đi tìm người
“Thím ơi, cháu sẽ nghe lời, đừng nhốt cháu được không ạ?” Lê Tiểu Á ngước mặt lên, đuôi mắt cụp xuống, vẻ mặt đáng thương.
Người phụ nữ đối diện thoáng mềm lòng, nhưng giọng ông chú họ Lê lạnh tanh vang lên ngay sau đó: “Ông nội nó bảo nó hay giả vờ tội nghiệp, thực ra tính tình bướng lắm.”
Nghe vậy, người phụ nữ lập tức thu lại lòng thương, đẩy Lê Tiểu Á vào căn phòng nhỏ đối diện.
“Thím!” Lê Tiểu Á bị đẩy loạng choạng, đến khi bò dậy thì cửa đã đóng chặt.
Giọng ông chú lại lạnh lùng vọng vào: “Cháu chỉ cần nghe lời vài ngày, là có thể lấy được di vật của mẹ cháu. Cháu không muốn sao?”
Lê Tiểu Á ở bên trong cánh cửa, không nói thêm gì nữa.
Ông chú họ rất hài lòng với kết quả của màn vừa dọa vừa dụ này, liếc vợ một cái rồi bỏ đi trước.
Lê Tiểu Á lùi lại hai bước, cố hết sức với tay lên tìm dây kéo đèn.
Nhưng em chỉ chạm vào bức tường được dán một lớp mút tiêu âm dày cộp. Không có dây kéo đèn, cũng chẳng có công tắc, trơ trọi và tối om, chỉ lờ mờ phản chiếu một chút ánh trăng.
Căn phòng nhỏ này không rộng, cửa sổ bị bịt kín.
Lê Tiểu Á đưa tay ra, chạm vào lớp kính dày, và một chút ánh trăng không thể nắm bắt.
Em chỉ rơi có hai giọt nước mắt, rồi lau mạnh tay.
Em phải lớn thật nhanh.
Em phải đọc thật nhiều sách.
Em phải rời khỏi nơi này, đi thật xa.
Lê Tiểu Á cứ thế ở trong căn phòng nhỏ suốt một đêm.
Người phụ nữ áp tai vào cánh cửa nghe ngóng, ngạc nhiên nói: “Sao bên trong không có tiếng động gì vậy? Nó không khóc à?”
Ông chú họ Lê coi chuyện đó là bình thường: “Tính nó cứng cỏi lắm, mới nhốt có một đêm thì khóc gì? Hồi bố nó bỏ trốn, dân làng đập cửa đòi nợ, nó cũng có khóc đâu.”
Người phụ nữ hơi rúng động.
Lúc này ông chú họ lẩm bẩm: “…Gen tốt thật, đổi bằng tiền cũng không lỗ.”
Người phụ nữ không nghe rõ nửa đầu câu, liền hỏi: “Gì cơ?”
Ông chú không trả lời, chỉnh lại cà vạt rồi ra ngoài đi làm.
Người phụ nữ cũng không hỏi thêm, quay vào gọi con trai dậy, ra hiệu: “Đem bát cháo nóng cho em gái, thế là nó sẽ thân với con đấy.”
Cậu bé im lặng cầm lấy bát, cầm chìa khóa mở cửa.
Ngay giây tiếp theo, cậu bé rống lên: “Mẹ ơi!” “Sao em nó nằm sấp dưới đất không động đậy thế?”
*
Tần Toại không ngủ được cả đêm, vừa hửng sáng đã dậy.
Đoàn làm phim cũng gần như vậy, sợ xảy ra chuyện lớn ảnh hưởng đến quá trình ghi hình bình thường.
“Hỏi ra địa chỉ rồi, chúng ta lái xe đến nhà bà cô họ của Lê Tiểu Á trước.” Đoàn làm phim sắp xếp.
Tần Toại khựng lại một chút, rồi nói: “Báo cảnh sát.”
Đoàn làm phim trợn mắt: “Nhưng bây giờ vẫn chưa xác nhận Lê Tiểu Á có mất tích hay không…”
“Nó là trẻ vị thành niên, thậm chí chưa đến mười tuổi.” Tần Toại ngừng lại, giọng trở nên nặng nề hơn, “Báo cảnh sát.”
“Nếu chỉ là hiểu lầm thì sao?”
“Tôi chịu trách nhiệm.”
“Không phải vấn đề trách nhiệm, biết đâu Lê Tiểu Á sẽ thấy ngại…”
“Kẻ ngu luôn nghĩ nhiều hơn làm.” Tần Toại thốt ra câu này.
Đoàn làm phim: “…”
[Lời này kiêu ngạo thật, nhưng lúc này cần một người có thủ đoạn sắt đá để dẫn dắt!]
[Càng ngày càng hiểu sao cậu Thịnh ghét hắn rồi]
[AAAA, đừng lằng nhằng nữa, mau đi tìm người đi!]
Dưới sự dẫn dắt của Tần Toại, đoàn làm phim không muốn làm kẻ ngu nên lập tức liên hệ cảnh sát địa phương báo án.
Sau đó họ cũng lên xe phóng tới nhà bà cô họ.
Ông Lê chỉ mất chân chứ không mất tai. Ông nghe thấy động tĩnh bên ngoài, không nhịn được mà vươn cổ ra, lẩm bẩm: “Sao mà làm ầm ĩ thế?”
Ông hơi hoảng rồi.
Tần Toại ngồi trong xe, bỗng lên tiếng: “Ông Lê có vấn đề.”
“Gì cơ?”
“Phải có người theo dõi ông ta.”
“Hả?”
Tần Toại đưa tay ra: “Đưa điện thoại tôi.”
Tổng đạo diễn vội vàng đưa lên, Tần Toại lập tức gọi cho vệ sĩ của mình.
Dù sao cũng là thiếu gia nhà hào môn, đến nơi hẻo lánh thế này quay chương trình sao có thể không mang vệ sĩ?
“Đi theo dõi ông nội của Lê Tiểu Á.” Tần Toại ra lệnh cho vệ sĩ.
“Chuyện này… cậu Tần cho rằng có liên quan đến ông Lê ạ?”
“Nếu có chuyện, thì nhất định có liên quan đến ông ta.” Tần Toại nói chắc nịch, rồi lại cau mày, gương mặt càng thêm âm trầm, “Vẫn chưa đủ.”
“Hả?”
“Ở đây kinh tế lạc hậu, cơ sở vật chất địa phương không theo kịp. Đường khó đi, xe cũ, người cũng ít, không thể chỉ dựa vào cảnh sát địa phương để tìm người.”
Đoàn làm phim ngập ngừng: “Thực ra chúng ta vẫn chưa đến nhà bà cô họ của Lê Tiểu Á, không cần gấp thế đâu.”
Giọng Tần Toại nhạt nhẽo: “Anh có biết thời gian vàng là gì không?”
Tần Toại cầm điện thoại gọi về nhà.
Nhưng bố hắn không có nhà, người nghe máy là mẹ.
Mẹ hắn vừa nghe: “Cái gì? Cô bé đó mất tích rồi? Trời ơi!”
Bà mẹ giàu nước mắt, mới nói hai câu đã nước mắt lưng tròng, hỏi lại con trai: “Thế, thế làm sao bây giờ?”
“Tốt nhất có thể mượn người từ tỉnh thành.” Tần Toại bất lực day trán nói.
“Ồ ồ, thế… thế con chờ đấy, mẹ đi tìm bố con, chuyện này phải để bố con lo.”
Điện thoại cúp.
Tần Toại nhìn chằm chằm điện thoại, thầm nghĩ chi bằng tìm Thịnh Ngọc Tiêu còn nhanh hơn.
Thịnh Ngọc Tiêu vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra, đang ngồi trong phòng bệnh, nhìn bố hỏi: “Bố bao giờ về?”
Thịnh Tuấn tức cười: “Đây là thấy bố chẳng có tác dụng gì, nên vội đuổi bố về à?”
“Bố không phải về làm việc sao?”
“Được rồi, chiều ý con.” Thịnh Tuấn lắc đầu, tính tình tốt bụng đứng dậy đi ra ngoài.
Lê Tịnh Tịnh đi theo sau.
Cô ta để ý Lê Tiểu Á hơn tất cả mọi người, nên vừa mới mất tích đã biết.
Cô ta cố tình không nhắc đến chuyện đó.
Nhưng ngay lúc cô ta và Thịnh Tuấn trước sau bước ra khỏi phòng bệnh, điện thoại của Thịnh Ngọc Tiêu reo.
“Điện thoại của Tần Toại?” Thịnh Ngọc Tiêu cau mày, “Nó không bị bệnh chứ? Gọi cho tôi?”
Lê Tịnh Tịnh cảm thấy không ổn, vội quay lại.
Thịnh Ngọc Tiêu mắng thì mắng, nhưng lúc này vẫn bắt máy: “Alo, có phải mày không biết chải tóc cho Lê Tiểu Á không?”
Giọng Thịnh Ngọc Tiêu còn có vẻ đắc ý.
Nhưng giây tiếp theo đã thay đổi hoàn toàn.
“Mày nói cái gì?!” Thịnh Ngọc Tiêu nhảy thẳng từ giường bệnh xuống.
Người vẫn còn mặc bệnh phục chưa thay, cứ thế đi dép lê xông ra ngoài.
Thịnh Tuấn ngơ ngác quay đầu lại, nhưng chỉ thấy bóng lưng con trai khuất xa.
“Thịnh Ngọc Tiêu! Mày đi đâu đấy!”
Thịnh Ngọc Tiêu mặt mày tối sầm, đầy vẻ hung dữ, miệng chửi: “Tao đã bảo rồi, thằng Tần Toại không làm nên trò trống gì! Ngay cả người cũng có thể làm mất!”
“Lái xe! Tao phải đích thân đến sở cảnh sát báo án!”
Thịnh Tuấn nhận ra có chuyện, vội tìm người trong đoàn làm phim hỏi chuyện gì.
“Cái gì? Cô bé đó mất rồi?”
“Không không, vẫn chưa xác định là mất, chỉ là một đêm không về nhà thôi.” Nhân viên công tác ngượng ngùng giải thích.
Lúc này Tần Toại đã cất điện thoại, đang đứng trong sân nhà bà cô họ của Lê Tiểu Á.
Bà cô họ nào đã thấy qua cảnh này, sợ hết hồn, vội xông ra hỏi: “Các người là ai thế?”
Để tiện giao tiếp, Tần Toại ra ngoài còn mang theo một hướng dẫn viên.
Hướng dẫn viên bước lên một bước, lạnh lùng hỏi: “Lê Tiểu Á có ở đây không?”
Bà cô họ thầm nghĩ: Hỏng rồi!
Cái con nhỏ đó hóa ra không nói dối, thật sự có… nhiều, nhiều người đến tìm nó như vậy!
