Chương 48: Thịnh Tuấn Kinh Ngạc
Chương 48: Thịnh Tuấn Kinh Ngạc
Khi Hứa Như Anh đến, nhà họ Lê đang tỏa ra mùi thơm phức.
“Mùi gì thế?” Hứa Như Anh thò đầu vào, “Mấy người lén tôi ăn ngon hả?”
Thịnh Ngọc Tiêu chớp mắt, lười nhác đáp: “Cần gì phải lén?”
Hứa Như Anh ghét cái giọng của thằng em họ này đến ngứa răng, nghiến răng một lúc mới bước lại gần xem.
Lê Tiểu Á đang đứng trên ghế nhỏ xào cơm.
Chỉ một chút gạo, mỡ heo với trứng và mộc nhĩ, nấm thái nhỏ, thế mà thơm lạ thường.
Thậm chí còn thơm hơn cả thịt mà Hứa Như Anh mang đến!
Hứa Như Anh lập tức cảm thấy mình bị thua, đảo mắt nhìn quanh, thấy Thịnh Ngọc Tiêu và Ninh Hành đứng hai bên, y hệt hai hộ pháp.
Nhưng cũng chỉ có tác dụng làm hộ pháp mà thôi.
Hứa Như Anh khinh thường: “Ra cái gì thế này? Hai người đàn ông con trai, lại để một bé gái đứng trên ghế xào cơm cho ăn à!”
Lúc này chương trình vẫn đang phát trực tiếp.
Bình luận trầm trồ:
【Sốc, người đầu tiên đứng ra bênh vực lại là Hứa Như Anh!】
【+1, lúc nãy thấy chị ấy bước vào khung hình, tôi cứ tưởng chị ấy ghét Lê Tiểu Á.】
【Thế rốt cuộc Hứa Như Anh là ai? Chỉ mỗi tôi không biết thôi à?】
【Là chị họ của Thịnh Ngọc Tiêu, nhà chị ấy hình như bình thường.】
【Bình thường mà mặc Chanel và LV à?】
Trong lúc bình luận tranh cãi xem nhà Hứa Như Anh giàu thật hay không, có tính là rich kid không, thì Thịnh Ngọc Tiêu trả lời câu hỏi của Hứa Như Anh: “Chị tưởng bọn em không muốn à?”
Ninh Hành bên cạnh thở dài: “Lê Tiểu Á chê bọn em phí nguyên liệu.”
Hứa Như Anh: “…”
Hứa Như Anh mắng: “Ai bảo trước giờ mấy người không học mấy kỹ năng sống cơ bản?” Cô nhìn Thịnh Ngọc Tiêu: “Không phải trước em còn đi leo núi cắm trại à? Cắm trại không cần tự nấu ăn hả?”
Thịnh Ngọc Tiêu cũng rất bất lực: “Mấy người đó bao giờ để em tự làm tay?”
Hứa Như Anh: “…” Thì ra là hậu quả thảm khốc của quá nhiều người nịnh hót.
Ninh Hành hỏi ngay: “Chị Như Anh biết nấu không?”
Hứa Như Anh cười gượng: “Chị… nhà chị toàn bố nấu, con gái không phải làm.”
“Thế à? Cậu cả biết nấu?” Thịnh Ngọc Tiêu lập tức nảy ra ý, “Về em học ổng.”
“Ra lò rồi.” Lê Tiểu Á chen vào.
“Để em, để em.” Ninh Hành cuối cùng cũng có việc để làm.
Cậu ta khỏe, thậm chí có thể nhấc cả cái chảo gang to.
Cơm rang trứng nhanh chóng được cho vào tô, đúng vậy, tô.
Rồi Thịnh Ngọc Tiêu thành thạo lấy ra hai cái ghế cao suýt soát nhau đặt trong sân, cuối cùng đặt lên một tấm ván dài.
Thế là bàn ăn thành hình.
Họ quây quần ngồi lại.
Ghế không đủ, Thịnh Ngọc Tiêu và Ninh Hành phải ngồi đá.
Thêm mấy món Hứa Như Anh mang đến.
Bữa cơm thế là khá thịnh soạn.
【Hứa Như Anh đúng là hên, mấy hôm nay Lê Tiểu Á hào phóng lắm, còn cho ăn trứng chiên.】
【Giờ Tần Toại có đang ở nhà, nhìn màn hình TV, ghen tị nghiến răng không? Sao chỉ mỗi tao ăn khoai lang!】
Không ai biết Tần Toại có nghiến răng ở nhà hay không.
Nhưng lúc này Lê Tùng đang nghiến răng thật.
… Vị đại tiểu thư đó mang hết đồ ăn đi rồi, cậu ta ăn gì? Ăn cơm trắng không à?
Lê Tùng không biết, lúc này Hứa Như Anh đang nhìn món cơm rang trứng không nhiều lắm nhưng cực kỳ hấp dẫn, không nhịn được thốt lên: “Biết thế hốt luôn cả nồi cơm đó đi.”
“Cơm gì?” Ninh Hành hỏi.
“Nhà trưởng thôn, có thằng tên Lê Tùng gì đó, để lấy lòng tôi, nó làm đủ thứ đồ ăn, còn có một nồi cơm. Mấy món này là lấy từ chỗ nó đấy.”
“…”
Mọi người đều khựng lại.
Hứa Như Anh không hiểu: “Sao không gắp nữa?”
Thịnh Ngọc Tiêu cười lạnh: “Sợ nó bỏ độc.”
“Hả?” Hứa Như Anh lộ vẻ mặt khó hiểu.
Thịnh Ngọc Tiêu nghĩ cô chị họ mới về nước, nhịn cái xung động muốn châm chọc cô chị không được thông minh lắm, đạp Ninh Hành một cái: “Anh giải thích cho chị ấy đi.”
Ninh Hành liền đảm nhận vai trò giải thích.
Hứa Như Anh nghe xong, cả người đứng phắt dậy: “Thật hay giả?”
Bình luận cũng cảm thán:
【Đến giờ mới thực sự nghe được toàn bộ quá trình Lê Tiểu Á bị bắt cóc đến trúng độc! Nhà trưởng thôn đúng là tội không thể tha!】
【Chán chết, còn muốn lấy lòng Hứa Như Anh, đúng là mặt tiểu nhân.】
“Thật giả tự lên mạng xem thông báo của cảnh sát.” Thịnh Ngọc Tiêu giơ tay ấn mặt bàn, “Đừng có lật bàn, không thì lát nữa chị không đền một bàn yến tiệc đừng hòng đi.”
Hứa Như Anh bình tĩnh lại một chút, ngồi xuống: “Thằng Lê Tùng đó còn lấy lòng tôi làm gì? Không biết tôi là chị họ của em à?”
Thịnh Ngọc Tiêu gắp một miếng thịt kho tàu cho Hứa Như Anh: “Chị thử độc trước đi.”
“Thịnh Ngọc Tiêu!” Hứa Như Anh trừng mắt nhìn em họ, nhưng vẫn gắp lên ăn, rồi bình tĩnh nói: “Trừ phi Lê Tùng điên, mới bỏ độc vào đồ ăn của tôi.”
Thịnh Ngọc Tiêu gật đầu, rồi mới gắp thức ăn cho Lê Tiểu Á.
Hứa Như Anh hết nói nổi.
Nhưng nghĩ mình cũng ăn cơm rang trứng của Lê Tiểu Á, ăn rồi còn muốn ăn nữa, đúng là ăn của người ta thì mềm miệng, nên cũng không thể nói gì Lê Tiểu Á.
“Vậy chỉ có trưởng thôn bị bắt?” Hứa Như Anh hỏi.
“Ừ.”
“Cháu gái trưởng thôn còn đang ở nhà tôi.” Thịnh Ngọc Tiêu nhẹ nhàng ném thêm một quả bom.
“Gì cơ? Đứa bé tôi gặp lần trước là cháu gái trưởng thôn?” Hứa Như Anh lại muốn đứng lên, nhưng cố nhịn.
“Ồ, chị gặp rồi à.” Ánh mắt Thịnh Ngọc Tiêu hơi lạnh, “Không phải nó gợi ý chị đến đây tìm tôi và Lê Tiểu Á đấy chứ?”
“Ồ, nó có bắt chuyện với tôi, nhưng tôi đang vội đi gặp dì, nên không nói nhiều.” Hứa Như Anh cau chặt mày, “Người như thế, đoàn làm phim chọn lọc kiểu gì thế?”
Đoàn làm phim hơi ngượng, chen vào giải thích: “Người lớn xấu, nhưng trẻ con thì vẫn có tấm lòng ngây thơ mà. Chuyện không liên quan.”
“Thế à?”
“Cây xấu cũng có quả tốt mà.”
Hứa Như Anh ăn vội bữa cơm, nói: “Tôi về đây, tôi xem thằng Lê Tùng đó định giở trò gì với tôi.”
Vị đại tiểu thư này bỗng nhiên hứng thú.
【Woa? Hứa Như Anh định đứng ra làm chính nghĩa à?】
【Chắc chỉ xem vui thôi.】
【A a, ai gắn camera cho Hứa Như Anh đi! Tôi tò mò quá!】
【Mà Lê Tịnh Tịnh bên đó thế nào rồi?】
Bệnh của Lê Tịnh Tịnh cuối cùng cũng đỡ hơn một chút.
Cô ta hoàn toàn từ bỏ việc lấy lòng Hứa Thu Lai, cũng không trông chờ gì ở Hứa Như Anh nữa.
Vì ngay vừa nãy, cô ta lướt web thấy tin tức liên quan đến tập đoàn dược Thiên Kim.
Cái khoản đầu tư như đùa của Thịnh Ngọc Tiêu, vậy mà lại thành công!
Lê Tịnh Tịnh cố nén ghen tị trong lòng, thò đầu ra khỏi chăn, hỏi: “Quản gia ơi, cháu muốn gặp chú một lát, cháu có chuyện rất quan trọng muốn nói với chú.”
Quản gia âm thầm cau mày, nhưng vẫn khách khí đáp: “Vâng, khi nào ông chủ về, tôi sẽ chuyển lời.”
Lê Tịnh Tịnh biết giờ họ đều coi thường mình, trong lòng căm hận, nhưng ngoài mặt không lộ ra, ngược lại còn nặn ra một nụ cười, đáng thương nói: “Mấy hôm nay may nhờ chú bao dung, với cả quản gia chăm sóc cháu.”
Cứ chờ đi, chẳng mấy chốc, họ sẽ hối hận không kịp mà đến lấy lòng cô ta.
Mười một giờ tối.
Thịnh Tuấn mới về đến biệt thự, anh cởi áo khoác đưa cho người làm, hỏi: “Phu nhân chưa về à?”
Người làm đáp: “Chưa ạ.” Rồi nói Lê Tịnh Tịnh vẫn còn đèn chờ anh, muốn nói chuyện với anh.
Thịnh Tuấn nghe vậy, cũng cau mày.
Anh mong có một đứa con gái, nhưng Lê Tịnh Tịnh bây giờ đã không còn phù hợp với kỳ vọng của anh về “con gái” nữa.
Dù sao anh cũng là người lớn, còn Lê Tịnh Tịnh chỉ là một bé gái, không cần thiết phải lộ rõ sự kiêu ngạo và chán ghét như vậy.
Thịnh Tuấn bước lên lầu, Lê Tịnh Tịnh cố tình chỉ mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh bước ra, rồi co vai lại, dụi mắt, làm ra vẻ đã đợi rất lâu rất mệt mỏi.
“Chú, chú làm việc vất vả quá.”
“Ai làm việc mà chẳng vất vả?” Thịnh Tuấn lướt qua, hỏi: “Cháu có chuyện gì muốn nói với chú?”
Lê Tịnh Tịnh lộ vẻ mặt đáng yêu: “Là chuyện bí mật ạ.”
Thịnh Tuấn thấy buồn cười, nhưng vẫn bước vào cửa: “Ừ, cháu nói đi, chú nghe đây.”
Lê Tịnh Tịnh hơi nghiêm mặt lại, cô ta nói: “Chú ơi, cháu chỉ nói với một mình chú thôi… Thực ra cháu có năng lực dự tri. Ba ngày nữa, chú sẽ ký một hợp đồng rất lớn với công ty bán dẫn Hùng Quan.”
Biểu cảm của Thịnh Tuấn từ buồn cười, hoang đường, cuối cùng dừng lại ở vẻ ngưng trọng và kinh ngạc.
