Chương 92: Đúng là nên khâu miệng hắn lại
Đúng là nên khâu miệng hắn lại.
Lúc này Thịnh Ngọc Tiêu và Tần Toại cũng nghĩ thế.
Hai người ngồi ở hai bên lớp học, lặng lẽ liếc nhìn nhau một cái.
Chẳng ai vui nổi.
Thằng nhóc vừa lên tiếng ấy biết cách làm thế nào để một câu mà đắc tội cả hai người cùng lúc.
Ninh Hành đứng bên cạnh nghe mà ngẩn người, cứ lẩm bẩm mãi: "Hôm qua tìm Tần Toại là con bé Lê Tiểu Á á? Sao lại là Lê Tiểu Á được? Sao có thể là Lê Tiểu Á chứ?"
Mày hắn nhăn tít lại, suýt thì kẹp chết ruồi: "Anh Thịnh, em nghĩ mãi không ra, trên mạng bảo Tần Toại biết yêu thuật, hắn ta biết thật hả?"
Thịnh Ngọc Tiêu không chịu nổi nữa, đứng dậy sải bước đi thẳng ra ngoài. Đến trước mặt Lê Tiểu Á, hắn dừng lại, xách bổng cô bé lên, rồi mới nghiến răng nghiến lợi thốt ra mấy chữ: "Lê Tiểu Á, em, giỏi, thật đấy!"
Với gia thế nhà Châu Hiểu Thù, trước giờ cô bé chưa từng có cơ hội gặp Thịnh Ngọc Tiêu.
Cô bé khó nhọc ngước lên nhìn người đàn ông cao lớn, khí thế hung hãn kia – dữ quá, đáng sợ quá…
Liệu hắn có đánh Lê Tiểu Á không?
Cơ bắp tay Thịnh Ngọc Tiêu căng lên, nhẹ nhàng xốc Lê Tiểu Á lên rồi quay người bước đi.
Chẳng mấy chốc đã thoát khỏi những ánh mắt tò mò, kinh ngạc trong lớp.
Châu Hiểu Thù ngoảnh đầu nhìn Tần Toại ngồi bất động như tượng, lại ngoảnh nhìn cái người hung dữ kia, do dự một lát, cuối cùng vẫn đuổi theo Thịnh Ngọc Tiêu và Lê Tiểu Á.
Đợi cô bé chạy xuống tới lầu, liền thấy –
Tên đáng sợ kia cởi áo khoác đồng phục, phủ lên ghế dài đã ướt đẫm tuyết, rồi lại xách Lê Tiểu Á lên, đặt cô bé ngồi lên đó.
Châu Hiểu Thù: "…Hả?"
Cảnh này, khác hoàn toàn với những gì cô bé đoán.
Châu Hiểu Thù tiến lại gần hơn, lại nghe thấy người đó hừ lạnh một tiếng: "Nghĩ kỹ cách giải thích chưa?"
Vẫn dữ tợn thế.
Lê Tiểu Á lúc này cởi chiếc cặp sau lưng, kéo khóa: "Cho anh."
Thịnh Ngọc Tiêu cúi nhìn: "Quà? Cho tôi à?" Lông mày hắn đang nhíu lại giãn ra đôi chút, nhưng miệng vẫn nói: "Thế này là giải thích xong rồi?"
Lê Tiểu Á khẽ nói: "Tần Toại tặng em một cái túi, em bán nó rồi."
Biểu cảm của Thịnh Ngọc Tiêu lập tức thay đổi.
Lê Tiểu Á nói tiếp: "Tiền bán túi, ừm, em mua quà cho anh."
Lần này biểu cảm của Thịnh Ngọc Tiêu hoàn toàn dịu lại, hắn hỏi: "Chạy sang tìm tôi, chỉ để đưa quà cho tôi thôi à?"
"Ừm."
Khóe miệng Thịnh Ngọc Tiêu lúc này suýt không giữ nổi, hắn cúi xuống mở gói: "Để tôi xem, tặng gì nào."
Cậu thiếu gia có sức tay lớn, động tác cũng thô bạo, xé vài cái là bung ra, lộ ra bên trong một chiếc đồng hồ bạc.
Thịnh Ngọc Tiêu tự mình sưu tập rất nhiều đồng hồ, cơ bản đều do người thân tặng.
Từ Royal Oak của Audemars Piguet, đến Nautilus phổ biến của Patek Philippe, rồi cả đồng hồ khắc vạn niên lịch phiên bản giới hạn, đồng hồ men world timer minute repeater… loại rẻ thì vài chục vạn tệ, loại đắt thì mấy trăm vạn tệ.
Đắt nhất là chiếc Hứa Tế tặng hắn, hai nghìn vạn tệ.
Qua tay hắn quá nhiều đồng hồ danh giá, nên chiếc đồng hồ bạc này so ra, thực sự có vẻ… không được tinh xảo lắm.
Thịnh Ngọc Tiêu không nhịn được hỏi: "Sao lại nghĩ tặng tôi đồng hồ?"
Lê Tiểu Á ngoan ngoãn ngồi đó, giọng bình thản: "Thứ quý giá nhất trên đời là thời gian, nên em muốn tặng anh thứ quý giá nhất."
Thịnh Ngọc Tiêu nghe xong, còn do dự gì nữa?
Hắn không chớp mắt, nhanh như cắt tháo chiếc Richard Mille trên cổ tay mình – đó là một chiếc tourbillon đen trị giá hơn nghìn vạn.
Rồi tiện tay nhét nó vào túi quần.
Thay vào đó, hắn đeo lên chiếc đồng hồ bạc này.
Đường nét bàn tay Thịnh Ngọc Tiêu sinh ra đã mượt mà đẹp đẽ, dù là đồng hồ rẻ tiền đeo lên cũng chẳng làm giảm khí chất của hắn, ngược lại dường như còn mạ lên lớp vỏ bạc ấy một tầng ánh sáng lấp lánh.
Hắn nói: "Không tệ, đẹp, tôi thích."
Lê Tiểu Á đưa tay gõ nhẹ lên mặt đồng hồ, rất hào phóng nói: "Hỏng rồi em mua mới cho anh."
"Được." Thịnh Ngọc Tiêu gật đầu dứt khoát.
Mấy cái đồng hồ danh giá của hắn để bám bụi cũng chẳng sao, dù sao cất ở đó, mai kia món nào tăng giá, lại có thể bán đi.
"Cái này bao nhiêu tiền?" Thịnh Ngọc Tiêu hỏi.
"299 tệ."
Biểu cảm của Thịnh Ngọc Tiêu hơi nứt ra một chút, nhưng nhanh chóng khép lại.
Hắn vỗ vai Lê Tiểu Á nói: "Cần kiệm, là tốt!"
Lê Tiểu Á nhìn hắn, khẽ hỏi: "Tiết kiệm lắm hả?"
Thịnh Ngọc Tiêu chợt nhận ra, đúng nhỉ, với Lê Tiểu Á, 299 tệ đã là một món tiền lớn! Hỏng rồi đổi mới, thậm chí còn là sự hào phóng vô cùng!
Dù sau này cô bé có trở thành người giàu có thế nào, cô bé sẽ mãi nhớ những ngày mình phải vượt núi băng rừng vì ba đồng nấm.
Trong lòng cô bé, một đồng cũng là quý giá.
Và cô bé đã dùng 299 tệ quý giá ấy, đổi cho hắn 'thời gian' quý giá.
Thịnh Ngọc Tiêu vội vàng sửa sai, ôm đầu Lê Tiểu Á xoa mạnh hai cái, cố gắng lờ chuyện này đi: "Ừm, uống trà sữa không? Anh mua cho em."
Châu Hiểu Thù chứng kiến toàn bộ quá trình, người sắp ngốc luôn rồi.
Mẹ cô bé đặc biệt yêu thích các loại hàng hiệu, cô bé ngấm lâu cũng nhận ra chiếc đồng hồ Thịnh Ngọc Tiêu đeo lúc đầu đắt cỡ nào.
Người vốn rất hung dữ với Lê Tiểu Á, lại đeo chiếc đồng hồ rẻ tiền do Lê Tiểu Á tặng.
Châu Hiểu Thù khó nhọc thoát khỏi cơn chấn động, vội chen vào gọi: "Lê Tiểu Á! Tớ…" Các cậu đi mua trà sữa rồi, tớ làm sao đây?
Châu Hiểu Thù chưa kịp nói hết.
Lê Tiểu Á đã hỏi Thịnh Ngọc Tiêu trước: "Mặt mũi của anh có thể cho mượn không?"
Ban đầu cô bé định để Châu Hiểu Thù trực tiếp tìm Tần Toại.
Nhưng giờ bị cái thằng miệng rộng kia la um lên trong lớp…
Thôi đừng tìm Tần Toại nữa.
"Ừm? Em muốn mượn à?" Thịnh Ngọc Tiêu nói xong, cuối cùng mới nhìn về phía Châu Hiểu Thù mà hắn vẫn phớt lờ, "Hay là nó muốn mượn?"
"Mẹ nó ạ." Lê Tiểu Á nói.
Biểu cảm Thịnh Ngọc Tiêu kỳ lạ: "…Mẹ nó?"
Lê Tiểu Á gật đầu: "Ừm."
Châu Hiểu Thù theo bản năng nghĩ rằng Lê Tiểu Á không tìm Tần Toại, mà tìm người này, vậy người này chắc chắn cũng rất lợi hại.
Cô bé sợ bỏ lỡ cơ hội này thì không còn nữa, vội vàng kể đại khái tình hình.
"Cháu nghe bố nói thế, bà Lưu về kể với chồng bà ấy rằng mẹ cháu nói dối, rồi chồng bà ấy hỏi bố cháu, đã quen cậu Tần sao không nói sớm, cái gì mà giấy phép bản quyền game sẽ được cấp…"
"Hóa ra là định tìm Tần Toại?" Thịnh Ngọc Tiêu nhìn cô bé.
Châu Hiểu Thù khó khăn gật đầu, rồi lại lắc đầu, nói: "Là cháu muốn tìm Tần Toại, nhưng cháu nghe lời Lê Tiểu Á."
"Bà Lưu? Chưa nghe. Bố cháu tên gì?" Thịnh Ngọc Tiêu lúc này mới thờ ơ hỏi tiếp.
"Châu Cường."
"Vẫn chưa nghe."
Châu Hiểu Thù ngượng ngùng cố nói tiếp: "Bố cháu có một công ty game, tên là Tập đoàn Tạo Mộng."
Lê Tiểu Á nghe đến đây, nhăn mặt trước: "Kỳ lạ."
"Kỳ lạ gì?" Châu Hiểu Thù nhìn cô bé.
Thịnh Ngọc Tiêu cười lạnh: "Đúng là kỳ lạ thật. Cái ông Lưu tổng kia, ngoài việc mỉa mai mẹ cháu, còn công khai làm nhục bố cháu. Nếu thực sự quen Tần Toại thì cũng chẳng sao, có thể đường hoàng mượn thế để lấy giấy phép game. Còn nếu không chứng minh được là quen, thì bố mẹ cháu chẳng thành trò cười trong giới của các cháu sao?"
Thịnh Ngọc Tiêu dùng chữ "giới của các cháu".
Chủ yếu là bố mẹ Châu Hiểu Thù, đúng là không cùng giới với họ.
"Cho mượn mặt mũi, tức là để các cháu mượn thế lấy được giấy phép game, cái này thuộc phạm trù hành vi thương mại rồi. Nhóc à, chuyện này không đơn giản đâu."
Thịnh Ngọc Tiêu nói xong, xách Lê Tiểu Á xuống khỏi ghế dài, tự mình mặc lại áo khoác, cũng chẳng chê áo bẩn.
"Đi thôi, vẫn đưa em đi uống trà sữa trước đã." Thịnh Ngọc Tiêu nói.
Tuyết rơi trên lông mày hắn, tôn lên vẻ lạnh lùng trong đôi mắt.
Châu Hiểu Thù cuống lên, vội nói: "Cháu, cháu có thể báo đáp chú! Cháu không muốn bố giận, không muốn mẹ ấm ức, không muốn gia đình cháu khó khăn thế này…"
Thịnh Ngọc Tiêu bước không dừng.
Lê Tiểu Á cũng không nói thêm gì. Cô bé hy vọng Châu Hiểu Thù và mẹ bạn ấy được tốt, nhưng cô bé không thể vì họ mà khuyên Thịnh Ngọc Tiêu giúp.
Thấy họ sắp đi thật, Châu Hiểu Thù cuống lên gọi: "Cháu, cháu còn sẽ báo đáp Lê Tiểu Á nữa!"
Lúc này Thịnh Ngọc Tiêu dường như hơi hứng thú, ngoảnh đầu hỏi: "Báo đáp thế nào?"
Châu Hiểu Thù bị hỏi đột ngột, còn hơi lắp bắp: "Đối tốt với bạn ấy, nói chung, cái gì tốt cũng nghĩ cho bạn ấy, làm bạn cả đời với Lê Tiểu Á! Cháu, cháu còn có thể giúp bạn ấy rót trà bưng nước, đúng, còn có thể xách giày cho bạn ấy. Còn piano nữa, cháu có thể cùng bạn ấy luyện piano…"
Châu Hiểu Thù nói lung tung rất nhiều, dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ, suy nghĩ chưa rõ ràng lắm.
Thịnh Ngọc Tiêu quay người lại, giọng vẫn hơi lạnh lùng: "Được rồi, để bố cháu mang bản kế hoạch game đó đến tìm tôi. Nội dung không có vấn đề, chuyện còn lại dễ xử. Nếu nội dung không ổn, tôi sẽ bảo Lê Tiểu Á kết bạn với người khác."
Châu Hiểu Thù luống cuống lôi điện thoại ra: "Cháu gọi điện cho mẹ trước, báo tin."
Nghe câu này, Thịnh Ngọc Tiêu chợt hiểu tại sao Lê Tiểu Á lại dẫn cô bé theo.
Hắn không nhịn được cúi nhìn Lê Tiểu Á, đưa tay xoa nhẹ giữa mày đứa bé.
Cậu thiếu gia Thịnh thở dài, tiếc là hắn không thể làm mẹ cho cô bé được.
Đầu bên kia, Liễu Mộng nhanh chóng bắt máy: "Con lấy được số của cậu Tần từ chỗ Lê Tiểu Á rồi hả?"
"Không ạ."
Liễu Mộng lập tức như quả bóng xì hơi, ngã phịch xuống ghế, nói: "Ừ, mẹ biết rồi, không sao. Con về sớm nhé."
"Nếu… nếu đổi thành mẹ quen Thịnh Ngọc Tiêu thì có được không ạ?" Châu Hiểu Thù khẽ hỏi.
Thịnh Ngọc Tiêu?
Thịnh Ngọc Tiêu nào?
Khoan, Thịnh Ngọc Tiêu đó!
Liễu Mộng bật dậy khỏi ghế sofa như lò xo.
