Văn phòng Công trình bộ.
“Đừng căng thẳng.” Người lên tiếng là Tần lão, “Đây là quyết định của toàn bộ Công trình bộ.”
Đỗ Tam Thất và Phí Vũ Thành nhìn nhau, không nhịn được mà hỏi, “Quyết định từ lúc nào vậy ạ?”
Vị lão giả họ Đàm bên cạnh đáp, “Hôm qua.”
Hai người: “……”
Phí Vũ Thành chợt nhớ ra, hôm qua trước khi về, anh đã đóng gói toàn bộ bản vẽ và tài liệu mà hai người đã chỉnh sửa gửi lên cấp trên rồi.
Hơi bất ngờ một chút, anh ngẩng mắt lên, gặp ngay ánh mắt đầy vẻ tán thưởng của Đàm lão.
“Nghiên cứu của hai cháu về việc kết hợp dị năng và vũ khí, đối với Công trình bộ chúng tôi mà nói, là một hướng khám phá hoàn toàn mới.”
“Viên đạn dị năng các cháu làm lần trước, sau mấy tháng cải tiến, giờ đã bắt đầu được đưa vào ứng dụng ở tuyến đầu chiến trường rồi.” Tống lão, người trông nghiêm nghị nhất, nói thẳng, “Hiệu quả thực sự mạnh hơn nhiều so với việc dị năng giả trực tiếp xuất chiêu, hơn nữa còn giảm bớt phần nào rủi ro chiến đấu cho các chiến sĩ dị năng.”
Dị năng giả chiến đấu chỉ có thể sử dụng năng lực của mình trong phạm vi cho phép, điều này đòi hỏi họ khi xung trận ở tiền tuyến phải áp sát đám thây ma.
Những dị năng giả hệ Hỏa, hệ Thủy thì còn đỡ, chứ như Đỗ Ngộ - một dị năng giả hệ Lực Lượng, khi chiến đấu còn phải tấn công cận chiến… mức độ nguy hiểm cực kỳ cao.
Triệu lão ngồi giữa cười hề hề nói, “Vì vậy, chúng tôi đã xin cấp trên thành lập nhóm nghiên cứu phát triển vũ khí dị năng, do hai cháu đảm nhận vị trí kỹ sư chính trong nhóm.”
Hai người: “……”
Phải biết rằng, toàn bộ Công trình bộ chỉ có năm kỹ sư, giờ tất cả đều có mặt ở đây rồi.
Nhìn năm vị lão giả đáng tuổi ông nội, Đỗ Tam Thất cũng không tự ti nghĩ mình không làm nổi chức kỹ sư này, cô chỉ cảm thấy xúc động.
Để đưa ra quyết định này, chắc hẳn các cụ đã chịu rất nhiều áp lực!
Bởi vì hai đứa họ, tháng Năm năm ngoái mới được vớt vào trại huấn luyện của Công trình bộ, tháng Chín vượt qua kỳ sát hạch trở thành trợ lý công trình, sau đó lại đi Đặc khu 1 tham gia cuộc thi, về đến đây thì lại chuẩn bị thăng chức làm kỹ sư rồi—
Đi cửa sau cũng không ai dám đi một cách lộ liễu đến thế!
Nghĩ đến đây, Đỗ Tam Thất lập tức bày tỏ thái độ, “Chúng cháu nhất định sẽ vượt qua kỳ sát hạch kỹ sư ạ!”
Phí Vũ Thành: “Đúng vậy!”
Quyết không thể phụ lòng kỳ vọng của năm vị lão tiền bối!
Hai người tin chắc rằng chỉ có thực lực mới có thể biến sự nghi ngờ thành ủng hộ, thế là hùng hổ khí thế ngất trời quay về chuẩn bị cho kỳ sát hạch kỹ sư.
Năm người: “……”
Dương lão chậm một nhịp mới lên tiếng, “Chúng ta hình như… chưa nói rõ là bọn trẻ không cần thi sát hạch nhỉ?”
Buổi phát trực tiếp cuộc thi Tân Nhân toàn đặc khu đều xem rồi, chỉ riêng tốc độ phản ứng và khả năng hành động bình tĩnh trước nguy nan của Đỗ Tam Thất và Phí Vũ Thành, đừng nói người trong Công trình bộ, ngay cả những người ngoại đạo ở trại huấn luyện cũng nhận ra được chút mánh khóe.
Còn mấy cái pháo kết hợp dị năng kia nữa… Mấy ngày nay họ còn nghe Lục đội nói, các đặc khu khác đã bắt đầu dò hỏi tin tức về hai đứa trẻ này rồi, thậm chí còn moi người moi tận chỗ Mai Quân.
Còn việc người trong nội bộ Công trình bộ có nghi ngờ hay không?
Đương nhiên là không rồi!
Hiện giờ họ coi ảnh của Đỗ Tam Thất và Phí Vũ Thành như thần thi cử mà thờ, nhiều người lúc áp lực quá lớn lại lật ra xem đoạn cut thao tác của hai người trong cuộc thi.
Càng xem càng sôi sục! Càng xem càng muốn học hỏi!
Hơn nữa, nhóm phát triển này là do Lục đội trực tiếp phê chuẩn, thành viên trong nhóm đã được lựa chọn từ trước khi Đỗ Tam Thất bọn họ trở về, còn phần tài nguyên thuộc về nguyên vật liệu trong số phần thưởng giành được từ việc đoạt giải nhất cuộc thi Tân Nhân cũng đã được cấp hết cho nhóm phát triển này.
Vì vậy, lùi một vạn bước mà nói, dù có người nghi ngờ cũng vô dụng.
“Nhưng mà…” Triệu lão bật cười, “Tham gia thì cứ tham gia vậy.”
“Trước đây chúng ta không còn lo lắng hai đứa trẻ này đi lệch hướng rồi càng lúc càng lệch hay sao? Giờ đúng dịp xem thử chúng có phải chỉ chăm chăm vào dị năng hay không.”
Kết hợp dị năng và vũ khí, nghiên cứu dị năng tuy quan trọng, nhưng nền tảng chế tạo vũ khí cũng không thể bỏ qua.
…
Văn phòng cấp cao.
“Kỳ sát hạch kỹ sư?” Thành Thật xoa xoa cằm, mắt bỗng sáng lên, “Hay quá! Quả nhiên vẫn là đội trưởng có cách!”
Lục đội ngả người ra sau, bất đắc dĩ nói, “Tôi vốn định để hai đứa nó trực tiếp đến nhóm phát triển báo đáo, nhưng chúng nó tự yêu cầu thi sát hạch.”
Thành Thật không nhịn được cười.
“Có lẽ là sợ các lão kỹ sư kia làm khó đó.” Anh khẽ mỉm cười, thong thả thở ra một hơi, “Tôi thì tin tưởng hai đứa nó.”
Phí Vũ Thành là đứa lớn lên trong đống sách vở về nguyên vật liệu, Mai Quân còn bày hẳn một phòng thí nghiệm cho nó ở nhà, tiền kiếm được mỗi năm không tiêu vào nguyên liệu thì cũng tiêu vào máy móc thiết bị.
Nghĩa là, bề ngoài Phí Vũ Thành ở Công trình bộ dường như chỉ có thâm niên chưa đầy một năm, nhưng thực tế thời gian làm thí nghiệm của nó còn nhiều hơn nhiều trợ lý công trình khác.
Còn Đỗ Tam Thất thì khỏi phải nói.
Đầu óc nhanh nhạy, khả năng thực hành mạnh, lại còn có dị năng hỗ trợ, ngoài cô ấy ra, Công trình bộ không tìm được người thứ hai cùng lứa tuổi có thể phối hợp với Phí Vũ Thành.
Tương tự, cũng không tìm được người thứ hai nào có sự ăn ý với Đỗ Tam Thất như Phí Vũ Thành.
“Tốt quá, sau này hai đứa nó chỉ cần ở trong phòng thí nghiệm không ngừng sáng chế là được.” Thành Thật thở phào nhẹ nhõm.
Trước đây, khi Triệu lão thêm tên Đỗ Tam Thất vào danh sách cuộc thi Tân Nhân, Lục đội và Thành Thật tuy cảm thấy mạo hiểm, nhưng sau khi cân nhắc tổng hợp vẫn đồng ý.
Thứ nhất, cô ấy thực sự có năng lực đó, họ không tìm được lý do để ngăn cản.
Thứ hai, dù có thực sự tìm được lý do đi nữa, thì bên phía Triệu lão lại khó giải thích, người ta tuổi tác cao rồi, đâu thể thẳng thừng nói “hậu bối mà cụ coi trọng là thây ma” được chứ?
Thứ ba, lúc đó sự thức tỉnh dị năng của Đỗ Tam Thất vẫn còn trong phạm vi kiểm soát, Thành Thật đã thức trắng đêm lật tung bên Nghiêm Đình tìm thiết bị che chắn để trang bị cho cô, trong điều kiện thi đấu bình thường, cô đi Đặc khu 1 hẳn là không sao.
Kết quả… năm nay cuộc thi toàn là chuyện bất ngờ.
Mà bây giờ, sự thức tỉnh dị năng của Đỗ Tam Thất cũng sắp vượt ra khỏi tầm kiểm soát của họ.
Họ không tìm ra thứ gì đang thúc đẩy cô ấy thức tỉnh, cũng không muốn cô ấy tiếp tục thức tỉnh nữa…
Vì vậy, sau khi nhận được báo cáo kiểm tra của Đỗ Tam Thất, Lục đội thẳng thừng đưa ra quyết định, “Không thể để cô ấy ra ngoài nữa.”
Trực tiếp giữ người lại trước mắt mà canh giữ, cũng không phải lúc nào cũng lo lắng thân phận cô bị lộ.
Nhưng Thành Thật nghe xong lại thấy khó xử.
Là cấp trên, Lục đội đương nhiên có quyền này… nhưng nếu cưỡng chế thi hành, vậy chẳng phải biến thành giam giữ trá hình sao?
Thành Thật cảm thấy điều đó thật tàn nhẫn.
Thế nhưng ngày hôm sau, Đỗ Tam Thất đã nhắn tin cho anh nói cô ấy sắp ôn thi, dạo gần đây sẽ không đến bệnh viện nữa.
Hỏi dò thêm, Thành Thật mới tìm đến Lục đội, biết được sự sắp xếp của anh.
Phải nói rằng, để Đỗ Tam Thất đảm nhận kỹ sư chính nhóm phát triển, thực sự là một phương án lưỡng toàn.
“Vậy tôi nhắn tin cho cô ấy ngay.” Thành Thật trong lòng nhẹ bớt đi một hòn đá, “Nói với cô ấy, những dị thường của cô ấy đều là do thanh sô cô la của Việt Lâm gây ra.”
Lục đội méo miệng, “Việt Lâm có biết anh bôi nhọ hắn như vậy không?”
Đó rõ ràng chỉ là một thanh sô cô la bình thường không thể bình thường hơn.
Thành Thật nhún vai tỏ vẻ không quan tâm.
Điều không biết mới là thứ khiến người ta bất an nhất… Hiện giờ anh không có khả năng tìm ra nguyên nhân thực sự, chỉ có thể nói dối một chút để cô ấy tạm thời yên tâm mà thôi.
