Chương 35: Huynh đệ tán tu
Để không lỡ thời điểm bí cảnh mở ra, suốt thời gian sau đó bọn họ luôn phải gấp rút lên đường, cuối cùng sau vài ngày cũng đến được Hựu Thành.
Số lượng tu sĩ trong Hựu Thành đông hơn hẳn mọi khi, nhìn qua y phục bên ngoài, phần lớn là tán tu, số ít còn lại là đệ tử của các môn phái khác.
Hề Huyền Thương vừa tìm được một khách sạn, chuẩn bị vào hỏi thăm tin tức, thì thoáng thấy Hạ Hàn Tinh ôm một đống đặc sản Hựu Thành bước vào, bày ra trước mặt y.
“Đệ à, đại ca đã dò hỏi gần hết rồi.”
“?”
Hề Huyền Thương nghĩ đến tính cách bát diện linh lung của Hạ Hàn Tinh, đúng là rất thích hợp để hỏi chuyện, bèn im lặng chờ hắn nói tiếp.
Kết quả tên này lại bắt đầu thưởng thức đặc sản Hựu Thành.
“Ừm, cái bánh này hơi cứng, không được!”
“Ối dào ~ bánh lạnh này mềm dẻo thơm ngon, lát nữa mua thêm một phần!”
“...”
Mí mắt Hề Huyền Thương giật mạnh một cái: “Nói chính sự đi.”
“À à đúng!”
Hạ Hàn Tinh nhét miếng bánh lạnh vào miệng, vừa nhai vừa nói: “Theo ta ước lượng, cái bí cảnh này có lẽ chỉ là một bí cảnh hoang dã bình thường, nhưng đối với chúng ta lại có lợi, vì bí cảnh sẽ hạn chế tu vi.”
“Hạn chế tu vi?”
Trong mắt Hề Huyền Thương hiện lên một tia nghi hoặc.
Y bước chân vào giới tu tiên còn quá ngắn, chưa kịp bổ sung những kiến thức liên quan đến bí cảnh.
Hạ Hàn Tinh nói: “Đệ cảm nhận linh lực ở chỗ này xem.”
Nghe vậy, Hề Huyền Thương trầm tâm cảm nhận linh lực quanh Hựu Thành, phát hiện những linh lực này đều đổ dồn về một hướng, hướng đó chính là cửa vào bí cảnh.
Hạ Hàn Tinh hỏi y: “Đệ thấy linh lực có dồi dào không?”
Hề Huyền Thương do dự lắc đầu.
Linh lực ở Hựu Thành hiển nhiên không bằng linh lực ở khu vực ngoại môn Ỷ Kiếm Tông, dù sao tổng địa của các đại môn phái đều được xây dựng ở nơi linh lực dồi dào.
“Cho nên, để duy trì sự ổn định của bí cảnh, nhất định nó sẽ hạn chế tu vi của kẻ tiến vào, nếu không có một đại năng Hóa Thần trở lên mà vào, bí cảnh tùy thời có thể sụp đổ.”
“Ta đoán... cái bí cảnh này chỉ cho tu sĩ dưới Nguyên Anh vào thôi.”
Hạ Hàn Tinh vừa phổ cập kiến thức cho y, vừa nhón tay cầm một món ăn khác lên thưởng thức.
“Ừm, đùi gà nướng này ngon đấy, nhị đệ ăn một miếng đi!”
Hề Huyền Thương đang suy tư, bất ngờ bị nhét vào miệng một miếng đùi gà nướng đầy hương thơm cháy xém.
Mặt y hơi đen lại.
“Ăn đi.”
Dưới ánh mắt thúc giục của Hạ Hàn Tinh, Hề Huyền Thương bất đắc dĩ nhận lấy đùi gà nướng.
Nhìn đống thức ăn đang chờ hắn “sủng hạnh” trước mặt Hạ Hàn Tinh, y thở dài một tiếng: “Đại ca đều là Kim Đan tu sĩ rồi, còn chưa tịch cốc sao?”
“Cho dù ta là Độ Kiếp kỳ, cũng không thể nào tịch cốc được!” Hạ Hàn Tinh tuyên bố phải kiên quyết bảo vệ quyền uy của mỹ thực.
Hề Huyền Thương cứng họng.
Bọn họ ở lại khách sạn thêm ba ngày, mắt thấy tu sĩ đến Hựu Thành càng lúc càng nhiều, cuối cùng vào chiều ngày thứ ba, cửa vào bí cảnh xuất hiện.
Tu sĩ Hựu Thành lục tục xuất động.
Hai người hòa vào đội ngũ tán tu, cùng nhau đi đến chỗ cửa vào bí cảnh — dưới chân một ngọn núi ở ngoại ô Hựu Thành.
Xung quanh đã vây kín người.
Bọn họ vây quanh gần cửa vào, cảm nhận tình hình bí cảnh.
Hề Huyền Thương quan sát một lát, phát hiện không chỉ đệ tử các môn phái tự động liên hợp lại, mà ngay cả tán tu cũng bắt đầu tổ đội.
Y và Hạ Hàn Tinh vừa đến nơi, đã có tán tu tới dò hỏi bọn họ.
“Hai vị đạo hữu cũng là tán tu? Có muốn tổ đội không?”
“Tổ đội?”
Hạ Hàn Tinh có chút hiếu kỳ.
Ngay khi hắn chuẩn bị đồng ý thử xem, Hề Huyền Thương kịp thời kéo hắn lại.
Hề Huyền Thương từ chối lời mời của tán tu kia: “Xin lỗi, huynh đệ chúng tôi không thích tổ đội với người khác.”
Tán tu kia thấy vậy cũng không miễn cưỡng, nhanh chóng rời đi.
Hề Huyền Thương quay đầu lại, liền thấy Hạ Hàn Tinh kích động nhìn mình, nhưng vẫn không quên hạ giọng hỏi y: “Huynh đệ?!”
“...”
Hề Huyền Thương bất đắc dĩ xoa xoa ấn đường: “Nhớ kỹ, bây giờ chúng ta là tán tu, ta tên... Phù Huyền.”
Phù Hề: [?]
Trách Trách: [Lại một cái tên giả cùng họ với cô?]
Phù Hề: [Hỏi hay lắm, ta cũng muốn biết.]
“Ta hiểu! Ra ngoài đường, thân phận tự mình đặt.” Hạ Hàn Tinh liếc mắt ra hiệu cho y, sau đó nắm tay đập nhẹ vào lòng bàn tay: “Vậy ta gọi là Hàn Tinh.”
Thế là thân phận huynh đệ tán tu Phù Huyền và Hàn Tinh ra đời.
Hạ Hàn Tinh nhìn về phía cửa vào bí cảnh phía trước.
“...Huyền Linh Động Thiên? Nhị đệ, vận khí của chúng ta không tệ!”
“Huyền Linh Động Thiên?”
Hề Huyền Thương ngạc nhiên nhướng mày, sau đó phát hiện đa số đệ tử môn phái hiển nhiên đã biết tình hình bí cảnh, chỉ có tán tu còn đang mơ hồ.
Đây cũng là bản lĩnh của môn phái sao?
“Đệ đoán không sai.” Hạ Hàn Tinh liếc phản ứng của y liền biết y đang nghĩ gì, “Đa số tông môn môn phái trong nội bộ đều có ghi chép về bí cảnh, đều do các tiền bối trải nghiệm lưu truyền lại.”
Có những ghi chép này, đệ tử tông môn có thể nhanh hơn một bước biết được tình hình bí cảnh, rồi đưa ra đối sách, càng có thể nhanh chân hơn tìm được cơ duyên.
Cho nên, tán tu trong giới tu tiên mới càng ngày càng khó khăn, trừ phi là người thực sự có thiên tư, nếu không chỉ có thể trở thành bàn đạp cho những thiên tài tông môn.
“Cái Huyền Linh Động Thiên này, là bí cảnh hiếm khi không quá nguy hiểm, mà còn hạn chế tu vi, xem ra chí bảo của bí cảnh vẫn chưa bị lấy đi.”
Hạ Hàn Tinh cố gắng phổ cập cho Hề Huyền Thương.
“Mỗi bí cảnh đều ẩn giấu một chí bảo, một khi chí bảo bị lấy đi, có nghĩa là bí cảnh này sẽ không bao giờ xuất hiện nữa.”
Hề Huyền Thương hiểu rõ gật đầu.
Phù Hề: [Thằng nhóc này tuy là thằng ngốc nhà địa chủ, nhưng kiến thức quả thực uyên bác, dù vậy ngươi cũng không được chủ quan, có lúc lòng người còn nguy hiểm hơn bí cảnh.]
Hề Huyền Thương thầm đáp ứng trong lòng.
Đúng lúc này, phía trên đột nhiên vút qua một đạo kiếm khí cường đại, có người ngự kiếm mà đến, ngạo mạn hạ xuống giữa đám đông.
Mọi người còn muốn xem rốt cuộc là ai kiêu ngạo như vậy, vừa nhìn thấy thanh kiếm của đối phương, sắc mặt liền biến.
“...Tật Hỏa Kiếm, hắn là tam đệ tử của Kiếm Tôn!”
“Vậy người phía sau hắn chẳng lẽ là tiểu đệ tử được Kiếm Tôn sủng ái nhất?”
Người đến chính là Trác Tư Bạch và Mộc Tuyết Ninh.
Hề Huyền Thương khẽ cau mày, không động thanh sắc ẩn mình vào đám đông.
Danh hiệu Kiếm Tôn trong giới tu tiên quá vang dội, cho nên khi hai đệ tử của hắn xuất hiện, trong mắt không ít người tại trường đều thêm một phần cảnh giác.
Nhưng Trác Tư Bạch hiển nhiên không biết thu liễm là gì, hoặc có thể nói cả đời hắn quá mức xuôi gió xuôi nước, sau khi Khương Vu chết, hắn càng không kiêng dè.
“Hừ.”
Hắn quét mắt nhìn những người xung quanh, đa số là Trúc Cơ tu sĩ, Kim Đan tu sĩ rất ít, chắc cũng biết rõ bí cảnh này sẽ hạn chế tu vi.
Hắn cất cao giọng nói: “Tiểu sư muội yên tâm, chí bảo của bí cảnh sư ca nhất định sẽ lấy được cho muội.”
“...Không sao đâu sư ca, với tình hình của Tuyết Ninh hiện tại, tạm thời cũng dùng không tới.”
Nụ cười ôn nhu của Mộc Tuyết Ninh hơi cứng lại.
Cảm nhận được những ánh mắt như có như không xung quanh, nàng thầm mắng trong lòng một tiếng “đồ ngu!”
Hắn lấy đâu ra tự tin như vậy?! Dựa vào cảnh giới đã tụt dốc của hắn sao!
Nhưng Trác Tư Bạch hoàn toàn không ý thức được có gì không ổn, trái lại còn nhíu mày nói: “Muội là tiểu sư muội của ta, ta nhất định phải cho muội dùng thứ tốt nhất!”
Hề Huyền Thương và Hạ Hàn Tinh đứng ở vòng ngoài cùng, nhờ việc bây giờ bọn họ đã thay đổi thân phận, Hạ Hàn Tinh không chút khách khí cười nhạo Trác Tư Bạch.
“Ngoài mạnh trong yếu, không chịu nổi một đòn.”
