Chương 48: Chó săn của U Minh Cung
Hề Huyền Thương nhìn phản ứng của Hạ Hàn Tinh liền biết cậu ta đang nghĩ gì, nhưng hắn lắc đầu, tiếng đánh nhau bên ngoài rõ ràng không phải do Trác Tư Bạch và đồng bọn gây ra.
Hai luồng khí tức kia không hề yếu, để cẩn thận hắn cũng không dò xét sâu, kẻo bị bọn họ phát hiện, đánh động địch nhân.
Hắn liếc nhìn mấy loại pháp khí bố trí ở cửa động, khẽ hỏi: "Những pháp khí này, có thể ngăn được tu sĩ Nguyên Anh không?"
"Nguyên Anh?" Hạ Hàn Tinh ngây người gật đầu, giây sau bỗng nhiên phản ứng lại, "Người đánh nhau bên ngoài là tu sĩ Nguyên Anh?"
Hề Huyền Thương nói: "Rất có thể."
Hạ Hàn Tinh nhìn pháp khí lấp lánh ánh sáng ở cửa động, từ từ thở phào nhẹ nhõm: "May mà lúc bố trí pháp khí tôi đã bỏ vốn lớn, bọn họ chắc không phát hiện ra chỗ này."
Hề Huyền Thương liếc cậu ta, muốn nói lại thôi: "...Bọn họ đang đi về hướng này."
Hạ Hàn Tinh: "?!"
Sao lại còn tới đây nữa?
Cái động này nằm ở sườn núi, bốn phía đều bị cây cối rậm rạp che khuất, thêm vào đó Hạ Hàn Tinh đã bố trí pháp khí che giấu khí tức, dù cho tu sĩ Nguyên Anh đến cũng không phát hiện ra được.
Nhưng sợ nhất là... bọn họ đánh nhau lan tới đây, vậy thì khả năng cao bọn họ sẽ bị phát hiện.
Qua khe hở của bụi cây lá, Hề Huyền Thương nhìn thấy hai bóng người cách đó hơn mười dặm.
Một tán tu Kim Đan đỉnh phong đang chạy trốn tứ phía, bộ dạng thảm hại không chịu nổi, nhiều chỗ bị thương, rõ ràng sắp cùng đường.
Còn kẻ truy sát hắn là một tu sĩ Nguyên Anh, toàn thân ẩn trong hắc bào không nhìn rõ hình dáng, đeo mặt nạ nanh vuốt xanh tím.
Thanh kiếm trong tay hắn không nhanh không chậm theo sau tán tu Kim Đan, như đang cho hắn cơ hội, nhưng lại khiến hắn không thể triệt để thoát khỏi.
"Nanh vuốt xanh tím... tên tu sĩ Nguyên Anh kia là người của U Minh Cung!"
Hạ Hàn Tinh bỗng nhiên trợn tròn mắt.
"U Minh Cung?" Đây là lần đầu Hề Huyền Thương nghe nói đến thế lực này, khó hiểu quay đầu nhìn cậu ta.
"Tôi cũng chỉ nghe nói thôi..." Khóe miệng Hạ Hàn Tinh động đậy, "U Minh Cung là thế lực đột nhiên trỗi dậy trong vài năm nay ở giới tu tiên, chỉ là không ai thấy được căn cứ của bọn họ, cũng không ai thấy được chân diện mục của bọn họ, tựa như U Minh không tồn tại."
"Mỗi lần bọn họ ra tay đều nhằm vào những tán tu thành danh, những tán tu này hoặc bị bọn họ chiêu an, hoặc bị bọn họ giết chết."
"Các tán tu trong giới tu tiên cũng vì bọn họ, hoặc là gia nhập tông môn khác, hoặc là trốn tránh khắp nơi, không dám lộ diện."
"Chiêu an..."
Tình huống quen thuộc này khiến Hề Huyền Thương nghĩ đến Thanh Dương Môn bị diệt môn, chuyện của bọn họ có lẽ cũng liên quan đến U Minh Cung.
Hạ Hàn Tinh thở dài: "Tên tán tu bên ngoài kia, có lẽ vì không cam chịu bị U Minh Cung khống chế nên mới bị truy sát, nếu chúng ta có thể giúp hắn..."
"Chúng ta không giúp được hắn."
Hề Huyền Thương liếc cậu ta, với thực lực hiện tại của bọn họ, trước mặt tu sĩ Nguyên Anh kia không chịu nổi một kích.
"Cũng phải."
Hạ Hàn Tinh chán nản cụp mắt xuống, tự lẩm bẩm: "Chúng ta ngay cả đối phó với Trác Tư Bạch còn khó khăn."
Hề Huyền Thương mím môi.
Hắn vốn không thích xen vào chuyện người khác, nhân quả tương sinh, một khi hắn quản một lần, sẽ có vô số lần.
Thế nhưng lần đầu hắn muốn quản, cũng không cứu được Vân Trạch Vũ.
Ngay khi hai người trầm mặc, một tiếng "ầm!" khiến họ hồi thần.
Tên tán tu Kim Đan kia đột nhiên đập mạnh xuống phía trước bọn họ, cách họ chỉ vài mét, hắn dường như biết mình đã đến tuyệt cảnh, tay cầm kiếm, trong mắt lóe lên một tia đánh cược một lần.
Hạ Hàn Tinh mắt sáng lên: "Cậu nói nếu chúng ta đưa hắn vào trong động, tên tu sĩ Nguyên Anh kia có phát hiện được hắn không?"
Hề Huyền Thương trầm tư.
Hạ Hàn Tinh khó khăn nói: "...Huyền Thương, để tôi mắt thấy một người vô tội chết trước mặt, tôi làm không được."
"Được." Hề Huyền Thương đột nhiên đáp ứng.
"Hả?"
Hạ Hàn Tinh sững sờ.
Bởi vì tính cách của Hề Huyền Thương không phải là hay xen vào chuyện người khác, nên cậu ta vạn lần không ngờ hắn sẽ đồng ý.
"Lát nữa cậu dùng Nhược Thủy Linh khống chế tên tu sĩ Nguyên Anh, tôi thừa cơ đưa hắn vào."
Phản ứng của Hề Huyền Thương dần khiến Hạ Hàn Tinh bình tĩnh lại, nói xong câu đó hắn liền nhìn Hạ Hàn Tinh.
"Nhược Thủy Linh chỉ cần khống chế hắn vài hơi, chúng ta là có thể thành công, cậu làm được không?"
"Được!"
Hạ Hàn Tinh lập tức nói.
Không làm được cũng phải làm!
Hề Huyền Thương gật đầu: "Ừ, đợi tên tu sĩ Nguyên Anh xuất hiện, cậu liền ra tay."
Hai người chỉ chờ một lát, tên tu sĩ Nguyên Anh liền xuất hiện.
Hắn đứng trên cao nhìn xuống tán tu đang bò về phía trước dưới đất, dưới mặt nạ chỉ lộ ra một đôi mắt đục ngầu sắc bén.
"Khụ!"
Nhận thấy khí tức của hắn đến gần, tu sĩ Kim Đan kia phun ra một ngụm máu tươi, hắn quay đầu nhìn kiếm tu giữa không trung, chửi ầm lên: "Chó săn của U Minh Cung! Ta Lâm Tật dù có chết cũng sẽ không trở thành con rối của các ngươi!"
Kiếm tu Nguyên Anh không nói một lời, chỉ từ từ giơ kiếm lên.
"Ra tay!"
Lời Hề Huyền Thương vừa dứt, Hạ Hàn Tinh liền chọn đúng thời cơ ném ra Nhược Thủy Linh.
"!" Kiếm tu Nguyên Anh hơi ngước đầu, nhìn Nhược Thủy Linh đang bao phủ trên đỉnh đầu, khẽ nhíu mày.
Bóng dáng hắn như quỷ mị rút đi, Nhược Thủy chỉ nhiễm lên hắn vài phần.
Hạ Hàn Tinh khó tin trợn to mắt: "Không thể nào! Chẳng lẽ hắn không phải tu sĩ Nguyên Anh bình thường?!"
Cậu ta nghiến răng, giơ tay lấy Hàn Sương Kính ném ra, cậu ta không tin tên kiếm tu Nguyên Anh này có thể né hết pháp khí của cậu ta!
Trong lúc Hạ Hàn Tinh kéo chân tên kiếm tu Nguyên Anh, Hề Huyền Thương cũng ra tay.
Mượn sự che chở của cây cối trong rừng, hắn nhanh chóng đến trước mặt Lâm Tật, đối diện với ánh mắt kinh ngạc của hắn, không giải thích, chuẩn bị đưa hắn rời đi.
Ngay lúc này, uy áp nồng đậm đột nhiên giáng xuống——
Tựa như một mũi kiếm sắc bén treo cao trên đỉnh đầu, bất cứ lúc nào cũng có thể lấy mạng hắn.
Cả người Hề Huyền Thương cứng đờ, ngay cả bước chân cũng trở nên chậm chạp, tên Nguyên Anh kia nhanh như vậy đã phá vỡ khống chế của Hạ Hàn Tinh?!
Lâm Tật vừa thấy tình hình này, tia hy vọng vừa mới dâng lên trong mắt nhanh chóng tắt lịm.
Hắn lắc đầu nói: "Tiểu huynh đệ, đa tạ các vị đã chịu cứu ta, nhưng đừng quản ta nữa, các vị mau chạy đi."
Lại là như vậy.
Lần trước hắn không cứu được Vân Trạch Vũ, lần này cũng không cứu được Lâm Tật.
Uất khí trong lòng gần như tràn ngập toàn bộ thức hải.
【......Tĩnh tâm, ngươi suýt nữa đã nhập yểm chướng.】Giọng nói thanh lãnh của Phù Hề đột nhiên vang lên trong đầu.
Yểm chướng là dấu hiệu sản sinh tâm ma.
Tâm ma của tu sĩ, gần như có thể hủy hoại tất cả của bọn họ, là sự tồn tại mà tu sĩ kiêng kỵ sợ hãi nhất.
Khóe môi Hề Huyền Thương run lên: "Phù Hề?"
Hắn biết đa phần thời gian Phù Hề đều 'ngủ say', nên cũng không nghĩ tới việc quấy rầy nàng, cho dù cần đốt cháy tất cả.
Phù Hề thở dài: 【Mới có bao lâu, các ngươi đã chọc phải một Nguyên Anh đỉnh phong.】
Nguyên Anh đỉnh phong?!
Đồng tử Hề Huyền Thương co rút.
Khó trách hắn có thể nhanh như vậy thoát khỏi khống chế của Hạ Hàn Tinh, nhưng nếu người này là Nguyên Anh đỉnh phong, vậy hoàn toàn có thể dễ dàng giết chết tất cả mọi người ở đây.
Vì sao hắn không động thủ?
Phù Hề không hỏi nhiều bọn họ đã xảy ra chuyện gì, vào khoảnh khắc nàng bị cưỡng chế đánh thức, Trách Trách đã lải nhải bên tai nàng hồi lâu.
【Rời đi.】
Hoành Thương Kiếm đột nhiên xuất hiện, cảm nhận được sức mạnh tăng vọt trên kiếm, Hề Huyền Thương không do dự, lập tức mang theo Lâm Tật đang ngơ ngác rút về sơn động.
Hoành Thương Kiếm vô chủ tự động, "vút" một tiếng chớp mắt biến mất tại chỗ, đối diện với tên kiếm tu Nguyên Anh kia.
