### Chương 58: Gọi Cậu Ấy Đến Cùng Đi
Khóe môi Tắc Hy hiếm khi cong lên thành một nụ cười dịu dàng.
Anh đưa tay, khẽ vuốt đôi tai lông xù của Noah.
Mềm mại.
Ấm áp.
"Đúng là một bé thú lông xù đáng yêu, miệng lại ngọt như vậy, quả thật rất xứng với Tư Thu."
Noah bị hành động thân mật bất ngờ ấy làm cho đỏ bừng mặt, chóp tai cũng nhuộm một màu hồng nhạt.
Cậu ngượng ngùng cúi đầu.
"Cảm... cảm ơn. Tôi... tôi đi nấu cơm."
Nói xong, như bị bỏng, cậu xoay người chạy nhanh vào bếp.
Ngay cả bước chân cũng mang theo chút hoảng loạn.
Đầu ngón tay Tắc Hy vẫn còn lưu lại cảm giác mềm mại ấy.
Anh quay đầu nhìn Tư Thu.
Đôi mắt xanh thẳm thấp thoáng vẻ hâm mộ khó nhận ra.
"Trước đây ngày nào em cũng được sờ bé thú lông xù đáng yêu như vậy sao?"
Tư Thu nhướng mày.
"Ừ."
"Sau này tôi cũng muốn sờ."
Tắc Hy nói như thể đó là chuyện hiển nhiên.
Sau đó, anh đi đến ghế sofa ngồi xuống, dáng vẻ như chủ nhân căn nhà.
"Đồ của em cũng là đồ của bổn vương."
Tư Thu liếc anh một cái.
"Vậy anh định ngủ luôn với bé thỏ à?"
"..."
Tắc Hy nghẹn họng.
Anh quay mặt đi, trừng cô một cái rồi đổi chủ đề.
"Sắp xếp cho bổn vương một căn phòng. Từ nay tôi sẽ ở đây."
Tư Thu liếc nhìn anh.
Tên này đúng là rất biết sai khiến người khác.
Nhưng nghĩ đến thân phận của anh thì cũng chẳng có gì lạ.
"Lầu hai còn nhiều phòng trống, thích phòng nào thì ở phòng đó."
Cô ngồi xuống ghế sofa đối diện.
"Sao anh không về biển xử lý công việc, cứ theo tôi mãi làm gì?"
Tắc Hy nhìn thẳng vào cô.
Giọng điệu mang theo sự chiếm hữu không cho phép nghi ngờ.
"Tôi là thú phu của em, đương nhiên phải ở cạnh em. Kẻo em lại dây dưa với mấy tên chẳng ra gì."
Tư Thu khẽ nhíu mày.
Tên này nói chuyện lúc nào cũng như đang châm chọc người khác.
"Tôi chọc gì anh à?"
Tắc Hy nghiêng người lại gần.
Ngón tay khẽ vuốt vành tai cô.
Đầu ngón tay hơi lạnh.
"Người cùng em trở về hôm đó... em với hắn có phải..."
Thấy dáng vẻ dò xét của anh, Tư Thu bỗng bật cười.
Giọng điệu vô cùng thản nhiên.
"Hai bên tự nguyện. Chỉ là hưởng thụ đúng lúc thôi."
Vừa nghe vậy, sắc mặt Tắc Hy lập tức trầm xuống.
Mày nhíu chặt.
"Em không được như thế! Có tôi và Noah là đủ rồi!"
"Anh không có quyền quyết định tôi lựa chọn ai."
Tư Thu gạt tay anh ra.
Giọng nói cũng lạnh đi vài phần.
Tắc Hy bị chặn họng.
Lửa giận trong lòng lập tức bốc lên.
Trong cơn bốc đồng, anh cúi người về phía trước, trực tiếp hôn chặn đôi môi cô.
Nụ hôn bá đạo.
Mang theo sự chiếm hữu không cho phép từ chối.
Tư Thu đưa tay ôm lấy sau gáy anh.
Chỉ hơi dùng sức.
Đã dễ dàng ép người xuống sofa.
Thuận thế khiến nụ hôn càng thêm sâu.
Hơi thở hòa quyện.
Đầy vẻ áp đảo.
Như muốn cướp sạch từng hơi thở của đối phương.
Tắc Hy theo bản năng muốn giãy giụa.
Nhưng rất nhanh phát hiện sức mình hoàn toàn không bằng Tư Thu.
Bị cô áp chế đến mức không thể động đậy.
Trong lòng anh không khỏi kinh ngạc.
Sức mạnh của Tư Thu...
Sao có thể đáng sợ đến vậy?
Rõ ràng thân hình mảnh mai.
Thế mà sức bộc phát lại kinh người.
Tư Thu dùng một tay giữ chặt hai cổ tay anh xuống hai bên sofa.
Tay còn lại vẫn ôm sau gáy.
Nụ hôn không hề dừng lại.
Nóng bỏng.
Mạnh mẽ.
Tựa như muốn khiến người ta tan chảy.
"Ưm..."
"Tư Thu... đợi đã..."
Bị hôn đến mức hơi thở rối loạn, Tắc Hy bất giác ngẩng đầu đón nhận.
Giọng nói cũng trở nên đứt quãng.
"Em... chắc là muốn ở đây sao?"
"Nếu bé thú lông xù nhìn thấy sẽ buồn lắm..."
"Hay là..."
"Gọi cậu ấy đến cùng?"
Động tác của Tư Thu khựng lại.
Cô nhìn anh.
Đáy mắt mang theo vài phần thích thú.
"Không ngờ anh còn biết nghĩ cho cậu ấy."
Nói xong.
Cô buông tay.
Đứng dậy.
Thuận tiện chỉnh lại cổ áo và mái tóc đã bị mình làm rối cho anh.
Tắc Hy thở hổn hển.
Hai má ửng đỏ.
Đôi mắt xanh thẳm vẫn còn lưu lại chút mê ly.
Anh trừng Tư Thu.
Giọng điệu pha chút trách móc.
"Em không thể bớt gây chuyện một chút sao?"
Tư Thu chỉ nhướng mày.
Không đáp.
Xoay người đi về phía cửa sổ.
Chỉ để lại cho anh một bóng lưng.
Hơi thở nóng bỏng trên chiếc sofa dường như vẫn còn lưu lại.
Tắc Hy đưa tay chạm lên đôi môi còn nóng rực.
Vừa tức.
Lại vừa bất lực.
Mỗi lần đối mặt với Tư Thu.
Hình như anh chưa từng chiếm được chút lợi thế nào.
...
Tư Thu đứng bên cửa sổ.
Tùy ý chống tay lên bệ cửa, nhìn ra bên ngoài.
Sự thân mật vừa rồi với Tắc Hy.
Đối với cô.
Chỉ như một cơn gió thoảng qua.
Điều cô quan tâm lúc này không phải ai được cưng chiều hơn.
Mà là...
Con đường phía trước nên đi thế nào.
Một người.
Cho dù mạnh đến đâu.
Cuối cùng cũng không thể mãi đơn độc.
Giống như những ngày ở mạt thế.
Hai nắm đấm khó địch bốn tay.
Tài nguyên cần được tập hợp.
Rủi ro cần có người chia sẻ.
Muốn đứng vững trong thế giới luôn biến động.
Nhất định phải xây dựng thế lực và nền móng của riêng mình.
Có lẽ...
Đã đến lúc dùng lại cách làm ở mạt thế.
Xây dựng căn cứ.
Chiêu mộ nhân tài.
Thiết lập quy tắc.
Tạo nên một hệ thống vận hành hoàn chỉnh.
Thế giới này tuy khác mạt thế.
Không có đàn tang thi vây thành.
Nhưng vẫn có dị thú biến dị.
Có các thế lực tranh đấu lẫn nhau.
Bản chất...
Không khác là bao.
Cô cần đồng đội đáng tin.
Cần nguồn tài nguyên ổn định.
Quan trọng hơn.
Cần một "pháo đài" đủ an toàn để bản thân yên tâm.
Thế lực biển cả của Tắc Hy.
Sự tin tưởng tuyệt đối của Noah.
Sức chiến đấu của Lệ Thương...
Tất cả đều có thể trở thành những quân cờ trong kế hoạch của cô.
Điều quan trọng là...
Phải bố trí chúng như thế nào.
Nhìn bầu trời đang dần tối đi ngoài cửa sổ.
Đáy mắt Tư Thu lóe lên một tia sắc bén.
...
Buổi tối sau khi ăn cơm xong.
Tư Thu không vào phòng của bất kỳ ai.
Cô trở về phòng mình.
Vừa nằm xuống giường đã ngủ thiếp đi.
Quả nhiên...
Vẫn là giường của mình thoải mái nhất.
...
Sau khi chiến sự kết thúc.
Không còn việc gì cần Tư Thu đích thân ra mặt nữa.
Giấc ngủ này.
Cô ngủ một mạch đến tận trưa hôm sau.
Vừa tỉnh dậy.
Theo thói quen, cô mở quang não kiểm tra.
Một tin nhắn chưa đọc.
Dãy số phía sau khiến cô thoáng sững người.
Trong tài khoản...
Đột nhiên có thêm năm mươi triệu.
Rửa tiền?
Lừa đảo?
Ý nghĩ vừa lóe lên đã bị cô bác bỏ.
Lịch sử giao dịch hiển thị rõ.
Nguồn tiền đến từ tài khoản chính thức của chính phủ.
Tư Thu nhanh chóng hiểu ra.
Đây hẳn là phần thưởng sau khi giải quyết cuộc khủng hoảng lần này.
Khoản tiền này đến thật dễ dàng.
Cô chỉ bỏ ra chút sức lực.
Vậy mà kiếm được còn nhiều hơn mấy tháng liều mạng ở mạt thế.
Thuận tay mở mạng tinh tế.
Một thông báo ghim đầu bảng lập tức hiện lên.
Tiêu đề...
Có liên quan trực tiếp đến cô.
Chính phủ chính thức ban hành lệnh khen thưởng.
Phong cho cô chức danh đặc biệt...
**Chiến Tướng Tinh Vực.**
Đây là chức vụ hoàn toàn mới.
Trước nay chưa từng tồn tại.
Thông báo giải thích.
Người mang chức danh này sẽ có quyền trực tiếp tham gia chiến đấu nơi tiền tuyến.
Tuy nhiên.
Về bản chất.
Vẫn phải tuân theo sự điều động thống nhất của Liên bang.
Quyền hạn chưa đến mức tách khỏi hệ thống quản lý.
Nhưng đối với Tư Thu.
Điều có giá trị nhất...
Là quyền lợi đi kèm.
Theo quy định.
Thú cái chỉ được phép hoạt động trong nội thành.
Ngoại thành và khu vực hoang dã đều là vùng cấm.
Thế nhưng.
Danh hiệu **Chiến Tướng Tinh Vực** đã phá bỏ mọi hạn chế ấy.
Từ nay.
Cô có thể tự do ra vào bất cứ khu vực nào.
Kể cả vùng ngoại vi nguy hiểm nhất.
Tư Thu khẽ nhíu mày.
Danh hiệu này quá lớn.
Quá phô trương.
Rất dễ khiến bản thân trở thành tâm điểm chú ý.
Giống như bị đẩy thẳng lên đầu sóng ngọn gió.
Nhưng nghĩ kỹ lại.
Chủ nhân cũ của thân thể này vốn đã nổi tiếng khắp nơi vì đủ loại hành động khác người.
Có thêm chút chú ý...
Hình như cũng chẳng sao.
Chỉ là sau này.
Mọi việc đều phải cẩn thận hơn.
Không thể để người khác nắm được sơ hở.
Cô tắt trang thông báo.
Đầu ngón tay khẽ gõ lên quang não.
Cao điệu cũng được.
Khiêm tốn cũng chẳng sao.
Chỉ cần đổi lại được quyền tự do hành động.
Và lợi ích thực tế.
Thì...
Chút ánh nhìn ấy.
Cô gánh nổi.
