Chương 66: Thật Biết Thả Thính
Tắc Hy từ từ áp sát, thân thể ấm áp gần như dán hẳn lên người Tư Thu, hơi thở mang theo hơi nước phả vào bên cổ nàng.
“Con sư tử hung hăng đó đến rồi, còn mang hoa đến tặng nàng nữa.”
Hắn đưa đầu ngón tay khẽ chọc vào vai Tư Thu, giọng điệu mang vẻ bá đạo không cho phép nghi ngờ.
“Không được nhận, nếu muốn nhận thì chỉ được nhận hoa của ta tặng.”
Dừng một chút, hắn như chợt nghĩ ra điều gì, bổ sung:
“Đương nhiên, hoa của cái tên nhóc lông xù kia tặng cũng được.”
Tư Thu nhướng mày, nhìn gương mặt gần trong gang tấc của hắn, đáy mắt thoáng hiện vẻ đã hiểu:
“Chàng đang ghen đấy à?”
Tắc Hy hơi nghiêng đầu, như có như không cọ nhẹ vào cằm nàng, giọng điệu thản nhiên lại pha chút đương nhiên:
“Ta là thú phu của nàng, nữ nhân của mình bị kẻ khác để ý, theo đuổi, ta đương nhiên sẽ ghen.”
Hắn cúi đầu, in lên vai Tư Thu một nụ hôn nhẹ nhàng, giọng trầm xuống vài phần:
“Nhưng ta cũng vui, vì nữ nhân của ta đủ mạnh mẽ nên mới bị kẻ khác để mắt tới.
Nhưng đồng thời, ta cũng không vui,” hắn ngước mắt nhìn vào mắt Tư Thu, “nàng phải bù đắp cho ta, khiến ta vui vẻ trở lại.”
Lời còn chưa dứt.
Hắn hơi nghiêng đầu, cắn nhẹ lên xương quai xanh của Tư Thu, lực không nặng, nhưng lại mang ý chiếm hữu rõ ràng.
Tư Thu lười biếng dựa vào thành bồn tắm, khẽ nhướng mắt, giọng nói mang vẻ uể oải của hơi nước:
“Nhưng bây giờ, ta không muốn động đậy.”
“Ta có thể.” Giọng Tắc Hy trầm thấp và kiên định.
Hắn thẳng người, một tay chống vào mép bồn tắm giữ thăng bằng.
Tay kia nhẹ nhàng gạt lớp vây trước ngực sang một bên, để lộ một đường chỉ mảnh màu nhạt bên dưới.
Đầu ngón tay khẽ khàng vạch đường chỉ đó ra một chút, lộ ra lớp da thịt hồng hào mịn màng bên trong, dưới ánh nước phản chiếu ánh sáng ấm áp.
“Ta hầu hạ nàng.” Ánh mắt hắn dừng trên gương mặt Tư Thu, mang vẻ nghiêm túc không hề che giấu.
Đôi mắt dài hẹp của Tư Thu hơi nheo lại, ánh nhìn dừng lại ở nơi đó một thoáng, rồi khẽ nhếch môi cười:
“Cá nhỏ, chàng thật biết thả thính.”
Vành tai Tắc Hy lặng lẽ ửng lên một tầng đỏ mỏng, nhưng vẫn duy trì dáng vẻ kiêu ngạo, hơi nâng cằm:
“Ta muốn, thì nói thẳng. Chúng ta đã kết làm bạn lữ, vốn chẳng cần che giấu. Nàng… không thích như vậy sao?”
Tư Thu đưa tay ra, đầu ngón tay khẽ lướt qua đường chỉ mảnh đó, cảm giác mềm mại ấm áp.
Nàng thè lưỡi liếm khóe môi, giọng nói khàn khàn:
“Thích.”
Vành tai Tắc Hy càng đỏ hơn, như được nhuộm một lớp phấn hồng, lan cả xuống cổ.
Hắn nắm lấy bàn tay Tư Thu vẫn đang đặt ở nơi đó, đầu ngón tay hơi siết lại.
Rồi kéo Tư Thu…
Cơ thể hắn khẽ run lên vì sự tiếp xúc gần gũi này.
“Tư Thu, thế nào? Mềm không?”
Giọng hắn mang theo chút căng thẳng khó nhận ra, đuôi câu hơi run, nhưng lại toát lên vẻ thành thật cố chấp.
Tư Thu không ngờ hắn lại thẳng thắn táo bạo đến vậy, yết hầu không tự chủ được lăn lên xuống một cái.
Ánh mắt nàng dừng trên vành tai ửng đỏ và làn da mịn màng kia, giọng hơi khàn:
“Mềm, muốn hôn.”
Hơi thở Tắc Hy khựng lại một nhịp, đáy mắt thoáng hiện tia sáng, nhưng vẫn cố kìm nén nói:
“Lát nữa hôn, sẽ còn mềm hơn.”
Tư Thu không nhịn được liếm môi, ngước nhìn Tắc Hy đang ở ngay trước mặt.
Ánh đèn trên trần phòng tắm chiếu xuống, dịu dàng bao phủ lấy hắn.
Khoác lên người hắn một tầng quầng sáng mờ ảo lại vừa thiêng liêng, vậy mà ánh mắt lại thoáng hiện vẻ thẹn thùng, thoát khỏi vẻ kiêu ngạo thường ngày, thêm vài phần ngây ngô.
Dáng vẻ này, vừa mang khí chất thiêng liêng thuần khiết, lại vừa mang sự thân mật và thẳng thắn không hề che giấu, mâu thuẫn mà hài hòa.
Càng như vậy, cảm giác kỳ lạ trong lòng Tư Thu càng dâng trào.
Nàng đặc biệt thích nhìn Tắc Hy vì mình mà lộ ra vẻ mặt tươi sống như thế.
Đó là dáng vẻ chỉ thuộc về riêng nàng, người ngoài không thể thấy.
“Đúng là…” Tư Thu không nhịn được buột miệng chửi thề.
…
Tắc Hy như con mèo nhỏ mất hết xương, mê man treo trên người Tư Thu.
Chiếc đuôi cá vốn rực rỡ lúc này vô lực trôi nổi trên mặt nước, khẽ đung đưa theo từng gợn sóng.
Hắn khép hờ mí mắt, đáy mắt lại giấu đi sự thỏa mãn khó che giấu, sâu thẳm còn thoáng qua một tia toan tính khó nhận ra.
Con sư tử dưới lầu, chắc đã bị bỏ mặc suốt ba tiếng đồng hồ rồi.
Nghĩ thôi đã thấy hả dạ, tốt nhất là tức đến nổ phổi luôn.
Tư Thu bất lực lắc đầu, đưa tay vớt hắn ra khỏi bồn tắm, cầm khăn tắm lau khô cẩn thận.
Theo hơi nước tan dần, chiếc đuôi cá của Tắc Hy lặng lẽ biến trở lại thành đôi chân, đường nét vẫn mượt mà đẹp mắt.
Nàng bế hắn lên giường, rồi cũng nằm xuống bên cạnh.
Tắc Hy lập tức như con thú nhỏ tìm hơi ấm, quen thuộc chui vào lòng Tư Thu, dụi đầu vào hõm cổ nàng, rồi mới chậm rãi hỏi:
“Không đi tìm cục bông à?”
Tư Thu vòng tay ôm eo hắn, giọng mang vẻ lười biếng:
“Ta đâu phải con bò, huống chi tinh thần lực bây giờ rất ổn định.”
Tắc Hy nghe vậy, mắt sáng rực, khóe miệng không kìm được nhếch lên, tuyệt nhiên không nhắc đến Lệ Thương dưới lầu.
Chỉ vui vẻ nói: “Vậy thì tốt, chúng ta ngủ thôi.”
Tư Thu ôm hắn, nhắm mắt lại.
Vừa định chìm vào giấc ngủ, người trong lòng lại không yên phận áp sát, giọng nói mang chút khàn khàn vừa tan cơn nóng, như lông vũ khẽ quét vào tim nàng:
“Mềm không? Hôn lên có cảm giác gì?”
Tư Thu bị hắn hỏi đến khẽ ho một tiếng, ậm ừ: “Mềm, như thạch rau câu vậy.”
Má Tắc Hy ửng hồng, vừa thẹn thùng vừa táo bạo truy hỏi:
“Lần sau hôn nữa nhé?”
Tư Thu đưa tay nhéo nhẹ eo hắn một cái.
Tắc Hy lập tức khẽ rên một tiếng, mang chút giận dỗi: “Tư Thu~”
Đáy mắt Tư Thu thoáng hiện vẻ tinh nghịch: “Ta thấy chàng vẫn còn khỏe lắm mà.”
Tắc Hy như bị vạch trần điều gì, khựng lại một giây, một lúc sau mới ấm ức nói:
“Mệt chết ta rồi, lần này nàng còn chẳng dùng tinh thần lực.”
Tư Thu khẽ cười: “Ngất đi thì còn gì vui nữa.”
Tắc Hy rụt vào lòng nàng thêm chút nữa, khẽ hừ một tiếng: “Đồ xấu xa.”
Trong lòng lại vui như nở hoa.
Nhìn tình hình này, chắc Tư Thu đã quên bẵng Lệ Thương dưới lầu lên chín tầng mây rồi.
Tư Thu vỗ nhẹ lưng hắn, giọng mang vẻ trấn an không cho phép nghi ngờ:
“Ngủ đi.”
Tắc Hy dụi đầu vào hõm cổ nàng, giọng nghèn nghẹn, pha chút ý cười:
“Chúc ngủ ngon, đồ xấu xa.”
…
Lệ Thương ngồi trong phòng khách đã lâu, từ sự chờ đợi ban đầu, đến lo lắng sau đó, rồi giờ là im lặng.
Ngoài cửa sổ, trời đã tối hẳn, ánh sáng trong phòng cũng nhuốm màu u trầm.
Đã qua giờ đi ngủ thường ngày từ lâu.
Nặc Á đứng bên cạnh, cuối cùng không nhịn được lên tiếng:
“Thượng tá Lệ Thương, anh về đi, chủ nhân chắc đã nghỉ ngơi rồi.”
Ngón tay Lệ Thương vô thức co quắp lại trên đầu gối, trên mặt thoáng hiện vẻ không cam lòng rõ rệt.
Nhưng cuối cùng vẫn chậm rãi gật đầu, đứng dậy.
Hắn nhìn lọ hoa vẫn còn tươi trên bàn trà, nhưng chưa từng được chủ nhân nhìn đến, đáy mắt cảm xúc phức tạp khó lường.
Hắn đâu phải kẻ ngốc, từ khi Tắc Hy lên lầu hai, Tư Thu không xuống nữa.
Tiếng động mơ hồ từ phòng tắm truyền ra đã im bặt từ lâu.
“Vô liêm sỉ.” Lệ Thương lầm bầm chửi một câu, mang theo cả người uất ức, quay người bước nhanh rời đi.
Từng bước chân đạp xuống nền nhà, mang theo sự nặng nề như trút giận.
…
