Chương 92: Đúng lúc này
“Mẹ kiếp…”
Lệ Thương nằm sấp trên giường, nửa khuôn mặt vùi sâu vào tấm nệm mềm mại.
Chỉ lộ ra đôi mắt vàng, lồng ngực phập phồng dữ dội, hơi thở nặng nề như vừa chạy vài nghìn mét.
Trong đầu không hiểu sao toàn là hình ảnh của Tư Thu.
Vẻ lười biếng khi nàng nhướng mày, sự quả quyết khi nàng dạy dỗ, và ánh mắt đầy trêu chọc khi nàng bắt gặp hắn và Nặc Á ở cửa...
Nghĩ đến đây, cơ thể hắn như bị đốt cháy, nóng đến đáng sợ.
Đến khi hắn nhận ra thì mới giật mình, thì ra mình đang... động dục.
“Khốn kiếp…”
Hắn chửi thề một tiếng, bực bội lấy gối bịt đầu.
Tại sao lại đúng lúc này?
Đúng lúc trong đầu hắn toàn là hình ảnh người phụ nữ đó...
Cơn nóng cuộn trào trong cơ thể khiến hắn khó chịu, đầu ngón tay run rẩy.
Hắn nắm chặt tay, ép mình không nghĩ đến những hình ảnh mờ ám đó.
Nhưng càng kìm nén, bóng dáng Tư Thu càng hiện rõ trong đầu.
Ánh trăng ngoài cửa sổ len qua khe hở chiếu vào, soi rõ vành tai đỏ ửng của hắn, cũng phản chiếu sự bồn chồn và chật vật khó giấu trong mắt hắn.
...
Sáng hôm sau, Gia Văn điểm danh như thường lệ.
Khi đối chiếu danh sách nhiệm vụ, hắn phát hiện cạnh tên Lệ Thương để trống.
Hắn không đến tập hợp.
Gia Văn vội cho người đi tìm, cuối cùng nghe thấy tiếng nước chảy bị kìm nén phát ra từ trước cửa phòng tắm.
Đẩy cửa bước vào, chỉ thấy Lệ Thương dựa vào tường gạch, sắc mặt đỏ bất thường, trán đầy mồ hôi lạnh, đứng không vững.
“Ngài Lệ Thương! Ngài làm sao vậy?” Gia Văn giật mình.
Lệ Thương nghiến răng, gắng gượng xua tay, giọng khàn đặc:
“Không sao, xả nước lạnh một lúc là ổn, không ảnh hưởng đến công việc.”
Hắn phụ trách chiêu mộ, khi công việc chiêu mộ rảnh rỗi thì chuyên lo bữa ăn cho Tư Thu.
Hiện giờ Nặc Á cũng khá bận, thường là hắn nấu ăn.
Gia Văn nhìn bộ dạng hắn, rõ ràng là không ổn.
Vừa định nói thêm gì đó, Lệ Thương đã đứng thẳng dậy, dựa vào tường.
Vội vàng mặc quần áo, nước chưa kịp lau khô đã bước ra ngoài.
“Ta đi gặp Tư Thu trước.”
Bước chân hơi loạng choạng đi về phía chỗ ở của Tư Thu.
Gia Văn không nói gì thêm.
Hắn biết, người này có quan hệ không bình thường với lão đại.
...
Lệ Thương cúi đầu nhìn quang não, thời gian trên màn hình cho thấy đã qua gần hai tiếng kể từ bữa sáng.
Đêm qua hắn cố chịu đựng suốt đêm, sáng nay xả nước lạnh khá lâu mới miễn cưỡng đè nén được phần nào cơn bốc hỏa.
Nhưng cơn nóng quen thuộc trong cơ thể vẫn như ngọn lửa âm ỉ thiêu đốt tứ chi.
Kỳ động dục lần này, e là phải kéo dài ba bốn ngày.
Hắn dựa vào cột hành lang, đầu ngón tay vô thức nắm chặt vạt áo.
Hắn muốn xin nghỉ để trốn đi, tránh mất mặt trước mặt Tư Thu.
Nhưng ý nghĩ vừa dấy lên, một giọng nói khác lại gào thét trong đáy lòng:
Hắn muốn ở bên cạnh nàng, dù chỉ đứng xa nhìn thôi cũng được.
Hắn nhớ xúc tu của nàng...
Hắn muốn nàng hôn...
Nghĩ đến đây, hơi thở Lệ Thương không khỏi nặng thêm, lồng ngực phập phồng rõ rệt.
Cơn nóng vừa đè xuống lại có xu hướng bốc lên.
“Mẹ kiếp…” Hắn chửi khẽ một tiếng, bực bội nhắm mắt.
Sao lại nghĩ đến nàng nữa rồi?
Cái kỳ động dục chết tiệt này, suýt nữa thiêu rụi lý trí của hắn.
...
Lệ Thương gắng gượng làm xong bữa sáng, vừa đặt đĩa trứng rán cuối cùng lên bàn.
Tư Thu đã từ trên lầu đi xuống.
“Tư Thu...”
Hắn lên tiếng, giọng vẫn còn khàn, ánh mắt như bị nam châm hút vào người nàng.
Ngay khi nhìn thấy Tư Thu, cái đuôi giấu trong ống quần không kiểm soát được mà vẫy nhanh.
Gần như vẫy ra tàn ảnh, đôi mắt thú vàng sáng rực, nhìn chằm chằm vào nàng.
Trong lòng cuộn trào một thôi thúc mãnh liệt, chỉ muốn lao tới ôm chầm lấy nàng.
Nhưng hắn vẫn cố kìm nén, đầu ngón tay bấu chặt đến trắng bệch, mới miễn cưỡng giữ được vẻ bình tĩnh bên ngoài.
Tư Thu không nhận ra sự khác thường của hắn, tự nhiên bước đến bên bàn ăn ngồi xuống, cầm dao nĩa bắt đầu ăn sáng.
Lệ Thương đứng bên cạnh, nhìn nàng nhấm nháp từng miếng nhỏ, cổ họng nghẹn lại.
Hắn muốn tiến lại gần, chân vừa nhấc lại lặng lẽ rụt về.
Hắn muốn mở lời xin nghỉ, nhưng lời đến bên miệng lại như bị chặn, không sao nói ra được.
Ánh mắt hắn tham lam họa lên đôi mày, sống mũi của Tư Thu.
Còn cả yết hầu khẽ động khi nàng nuốt, hơi thở không biết từ lúc nào đã nặng dần, cơn nóng trong lồng ngực lại bắt đầu ngóc đầu dậy.
Tư Thu nhanh chóng ăn xong bữa sáng, đặt dao nĩa xuống đứng dậy:
“Phần còn lại ngươi dọn đi, trưa nhớ quay lại.”
Nói xong, nàng như thường lệ, đúng giờ quay người đi ra ngoài.
“Tư Thu...” Lệ Thương theo bản năng gọi giật nàng lại.
Tư Thu dừng bước, quay lại: “Còn chuyện gì?”
Lệ Thương nuốt nước bọt mạnh, yết hầu chuyển động, cuối cùng vẫn lắc đầu:
“Không... không có gì, nàng chú ý an toàn.”
Tư Thu gật đầu, trong mắt thoáng qua một tia dò xét, tên này làm sao vậy?
Hôm nay còn có nhiệm vụ thu thập bên ngoài, Tư Thu không nghĩ nhiều, quay người rời đi.
Lệ Thương nhìn bóng lưng nàng, bước chân theo bản năng muốn đuổi theo.
Vừa bước một bước lại đột ngột dừng lại, móng tay bấu sâu vào lòng bàn tay.
Cho đến khi bóng dáng Tư Thu hoàn toàn biến mất ở cửa.
Hắn mới như bị rút hết sức lực, khẽ buông vai, lồng ngực phập phồng dữ dội hơn, cái đuôi trong ống quần cũng vô lực rũ xuống.
Hắn đứng yên tại chỗ, nhìn về phía cửa trống trải.
Từ cổ họng phát ra một tiếng gầm nhẹ gần như không nghe thấy, cơn nóng bị kìm nén trong cơ thể dường như lại trào dâng thêm vài phần.
...
Cho đến trưa, Lệ Thương vẫn không rời khỏi phòng khách.
Cứ vậy co ro trên ghế sofa, người quấn chặt một tấm chăn.
Đó là chỗ Tư Thu thường ngồi, trên chăn vẫn còn vương hương thơm thanh khiết của nàng.
Như một liều thuốc an thần yếu ớt, miễn cưỡng trấn an cơn nóng cuộn trào trong cơ thể hắn.
Lệ Thương vùi mặt vào chăn, tham lam hít hà mùi hương quen thuộc, ánh mắt có chút mơ màng.
Cái đuôi giấu dưới chăn vừa cảm nhận được hơi thở này.
Đã không kiểm soát được mà vẫy vui vẻ, quét lên vỏ bọc ghế sofa kêu sột soạt.
Hơi thở hắn vẫn nặng nề, kèm theo tiếng thở dốc bị kìm nén.
Mỗi lần hít vào như nuốt phải ngọn lửa bỏng rát, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Lúc này.
Nặc Á tỉnh dậy, lê thân thể mệt mỏi xuống lầu.
Đêm qua bị Tư Thu hành hạ đến nửa đêm, bây giờ đi lại vẫn còn khập khiễng, bước chân loạng choạng.
Vừa đến cửa phòng khách, một tràng hơi thở nặng nề lọt vào tai, làm hắn giật mình.
Nặc Á theo bản năng ngẩng đầu, liền thấy Lệ Thương co ro trên ghế sofa.
Chiếc mũi nhỏ của hắn khẽ động, nhanh chóng ngửi ra mùi kỳ lạ lan tỏa trong không khí.
Đó là mùi thuộc về thời kỳ động dục của mãnh thú, mang theo sự xâm lược mạnh mẽ.
Tai Nặc Á lập tức dựng đứng, trong mắt thoáng qua một tia kinh ngạc, rồi lại như đã hiểu.
Hắn do dự một chút, vẫn nhẹ nhàng bước lại gần, nhỏ giọng hỏi:
“Ngài Lệ Thương, ngài... ngài không sao chứ?”
Nặc Á không dám lại quá gần, vì mãnh thú như Lệ Thương khi động dục đều có chút tính công kích.
