Chương 26: Lông đều bị cô vặt sạch rồi.
Lúc bị trùm bao bố, Ôn Dao không nhớ rõ đường, trên trời mây đen cuồn cuộn, chẳng bao lâu sau mưa đổ xuống.
Khi cô cuối cùng len lỏi tới gần khu biệt thự lâu đài thì đã là nửa đêm.
Mưa như trút nước, qua màn nước mờ ảo, cô nhìn ra xa những ngọn đèn đường kiểu Âu phía kia.
Hai chiếc xe hơi đen dừng trước cổng vòm rộng lớn, vài nhà nghiên cứu áo trắng bước xuống xe, bên cạnh có người mặc đồng phục đen tiến lên che ô cho họ.
Một lát sau, xe rời đi, các nhà nghiên cứu cũng lần lượt giải tán.
Ôn Dao lặng lẽ quan sát, không biết giờ quay về có an toàn không. Cô mới đến căn cứ Đông Châu khu mười bốn được vài ngày, người đất lạ, những mối quan hệ chằng chịt của các nhân vật lớn này cô cũng chẳng hiểu nổi.
Theo lý, căn cứ có rất nhiều vệ binh cầm súng, muốn đưa một người sống ra ngoài rất khó, nhưng vị tiểu thư Vy kia đã làm được.
Không chỉ làm được, còn ngang nhiên tuyên bố sẽ ném cô ra ngoài thành. Nghĩ như vậy, quyền lực của cô ta chắc cũng không nhỏ. Cứ thế mạo hiểm quay về, biết đâu lại là tự lao vào lưới.
“…”
Thôi vậy, trên đời này ai mà có thể dựa được.
Hàng mi Ôn Dao dính giọt mưa khép xuống, cô lặng lẽ vắt nước trên người, quay lưng rời khỏi khu biệt thự lâu đài.
...
Quản gia Chu sau khi vận chuyển hàng từ khu vườn trở về, nghe hai nữ tỳ kể chuyện, hốt hoảng chạy ngay lên tầng năm, đẩy cửa phòng tìm thì quả nhiên không thấy người đâu.
Nữ tỳ bên cạnh thấy sắc mặt Quản gia Chu khó coi, báo cáo: “Là tiểu thư Vy sai đội trưởng Lục đưa người đi.”
Quản gia Chu: “Cô nhìn thấy à?”
Nữ tỳ gật đầu, nhưng nhanh chóng giải thích: “Nhưng họ là người của tiểu thư Vy, tôi không dám ngăn…”
Sắc mặt Quản gia Chu có chút khó coi.
Nữ tỳ rụt rè hỏi: “Nhưng nếu quan trên Minh trở về, chắc sẽ không trách tội tiểu thư Vy đâu nhỉ?”
Quản gia Chu thực ra cũng không nắm chắc, bởi trước khi đi, quan trên Minh đã dặn ông phải chăm sóc tốt cho cô gái này.
Nhưng nếu đó là việc tốt của tiểu thư Vy làm, thì ông thực sự không biết phải làm sao…
Tiểu thư Vy trước nay gây lỗi nhiều rồi, nhưng không ngoại lệ lần nào cũng vô sự, khiến mọi người vô thức đều nghĩ, miễn tiểu thư Vy chịu nhận tội là được.
Người là do tiểu thư Vy đưa đi, họ không có quyền ngăn cản, mà quan trên Minh chưa từng trách móc tiểu thư Vy, đương nhiên cũng không có lý do giận dữ họ…
Vậy nên chắc là… không có vấn đề gì đâu nhỉ?
…
Thành phố Cảng Kiều, khu Bắc.
Nơi này thiên về ngoại ô, trước tận thế là một khu đại học, địa bàn rộng lớn, nên sau khi tận thế giáng xuống, tự nhiên được cải tạo thành doanh trại huấn luyện, dùng để huấn luyện thành viên đội chiến đấu.
Ôn Dao bị mưa ướt như chuột lột, hỏi đường cả ngày mới đi bộ tới được đây trước khi trời tối, trong lúc đó cô còn dùng xẻng đánh què chân một chàng trai trẻ, và tiện tay cướp luôn ba lô của hắn.
Cũng không trách cô thừa nước đục thả câu, mà là tên thanh niên tóc vàng kia thấy cô một cô gái liền lên trêu ghẹo, cô một xẻng xuống thì bụng lại vừa đói kêu òng ọc, thế là hắn không chỉ bị thương chân, mà còn mất luôn đồ ăn.
Lúc này là năm giờ rưỡi chiều, mưa đã tạnh, nhưng mặt đất lầy lội, người xung quanh áo quần rách rưới, phần lớn không ô, người người đều ướt sũng.
Ôn Dao một tay cầm xẻng, một tay xách ba lô cũ nát, trên tay còn cầm một miếng bánh mì khô đang gặm.
Chiếc váy liền trắng muốt tinh khôi giờ đã biến thành màu xám đen, dơ bẩn không ra hình thù.
Cô đứng trong hàng người dài, bên cạnh theo sau một tên thanh niên tóc vàng mặt mày nịnh nọt: “Cô nương ơi, trả lại ba lô cho tôi đi mà…”
Ôn Dao không thèm để ý, mặt không biểu cảm bước theo hàng tiến lên.
Tên tóc vàng cũng khập khiễng theo một bước: “Ba lô của tôi thực sự chẳng có gì, đồ bên trong đều không ngon, còn có thứ hết hạn rồi…”
Ôn Dao lại cắn một miếng bánh mì, không nói năng gì.
Tên tóc vàng gãi đầu bứt tai hồi lâu, chân mày nhíu thành chữ Xuyên: “Tôi đói ba ngày rồi, trong đó là chút đồ ăn cuối cùng của tôi, cô cướp mất rồi tôi chẳng còn gì…”
“Ôi cô nương ơi là cô nương! Tôi thề với trời, tôi thực sự không có ý gì với cô, lúc đó tôi chỉ thấy cô một cô gái, tôi… tôi chỉ hỏi thăm tại sao cô một mình.”
“Tôi tốt bụng thế, cô cho tôi một xẻng cũng đành, còn cướp luôn ba lô của tôi, cô nói xem có ai vô lý như cô không.”
Người bên cạnh đẩy hắn một cái: “Cậu đứng đâu đấy! Đừng chen hàng!”
Tên tóc vàng lập tức di chuyển vào trong hàng: “Tôi không chen, tôi vẫn đi theo cô gái phía trước, không tin cậu hỏi cô ấy!”
Ôn Dao ăn xong bánh mì, từ trong ba lô lấy chai nước khoáng ra, nhấp vài ngụm nhỏ rồi nhét lại.
Tên tóc vàng đằng sau vươn cổ thò đầu nhìn ngó, suốt quá trình mắt nhìn tha thiết, muốn cướp lại nhưng không dám.
Ôn Dao từ trong ba lô lấy một gói bánh mì nhỏ đưa cho hắn: “Cậu là người Thành phố Cảng Kiều?”
Tên tóc vàng nhận bánh, gật đầu thật thà: “Ừ, tôi tên Thu Chí, dân bản địa, thổ dân, trước tận thế tôi đã sống ở đây hơn chục năm rồi, sau tận thế cũng loanh quanh ở khu này…”
Ôn Dao hỏi: “Vậy cậu biết gia nhập doanh trại huấn luyện này để trở thành người tập luyện cần điều kiện gì không?”
Thu Chí kinh ngạc: “Cô không biết mà còn tới đây xếp hàng?!”
Giọng Ôn Dao rất mềm mại, nhưng vì đủ bình tĩnh, nên tự mang theo chút uy lực: “Cậu trả lời tôi là được.”
Thu Chí: “Mười đồng tiền vàng.”
Ôn Dao: “Vậy cậu có tiền vàng không?”
Thu Chí sửng sốt, ngơ ngác giang tay: “Ba lô của tôi đều ở chỗ cô rồi, lông đều bị cô vặt sạch rồi! Tôi lấy đâu ra tiền vàng?”
Ôn Dao: “Không có tiền vàng thì không vào được?”
====================.
