Chương 7: Nào, chơi với lửa không? Cho em chơi.
Biên giới Bắc Châu.
Sau khi vượt qua khu vực thành phố hoang tàn nguy hiểm nhất, chiếc xe địa hình chọn dừng chân tạm thời tại một biệt thự ngoại ô tương đối an toàn.
Kê Minh Trần đi vào dọn dẹp trước. Sau khi hắn giải quyết xong ba con zombie biến dị bên trong, Mai Á Sa mới đỡ Ôn Dao bước vào.
Địch Đại Hổ trước đó bị ngã từ trên lầu xuống, thương một chân, đợi hai người họ vào rồi mới vác súng, khập khiễng mở cốp xe để chuyển đồ dùng sinh hoạt.
Đây là một biệt thự nhỏ ẩn mình sau những dãy núi, có thể thấy là chưa có nhiều người đến cướp bóc. Có lẽ bất cứ ai tới đây đều đã bị lũ biến dị ăn thịt sạch sẽ, khiến cho hầu hết đồ đạc bên trong vẫn còn nguyên vẹn, chỉ phủ một lớp bụi dày.
Trong ngày tận thế, ngoài khu vực sống sót trong căn cứ ra thì không đâu là an toàn. Để tiện quan sát tình hình bên ngoài, họ chọn vị trí nghỉ ngơi ở một phòng khách nhỏ trên tầng hai, gần ban công.
Tối hôm đó, Mai Á Sa vào bếp trên lầu hai chuẩn bị đồ ăn. Làm được nửa chừng, cô bước ra nói với Kê Minh Trần: "Ba cái bật lửa đều hỏng hết, diêm cũng ẩm rồi. Vậy nên… lão đại cho mượn lửa nhé?"
Lúc này, Kê Minh Trần đã thay một bộ quần áo sạch sẽ gọn gàng, đang thong thả mà thanh tao dựa vào giữa ghế sofa, tư thế nhàn nhã tự tại, toàn thân không chút gì tiều tụy, hoàn toàn chẳng giống một kẻ chạy trốn trong thời loạn.
Thấy Mai Á Sa cầm hai thanh củi tiến lên, hắn lười biếng giơ tay lên, ngọn lửa nơi đầu ngón tay lập tức châm cháy hai thanh củi.
Mai Á Sa: "Cảm ơn lão đại!"
Ôn Dao ngồi cạnh ghế sofa: "…"
Lại còn có kiểu thao tác này nữa sao…
Kê Minh Trần nhận thấy ánh mắt của Ôn Dao, lại cười cười đưa tay về phía cô: "Nào, chơi với lửa không? Cho em chơi."
"…"
Ôn Dao thu tầm mắt lại, vẫy tay từ chối khéo: "Thôi, cảm ơn."
Một người đẹp đẽ như vậy, sao lại cứ như một tên biến thái thế không biết.
Cái phong cách hành xử điên điên khùng khùng của hắn, thật chẳng trách ngày trước cô hiểu lầm hắn sâu sắc, lần nào thấy hắn cũng muốn rút đao.
Kê Minh Trần lại chẳng để bụng, dùng đầu ngón tay đang cháy lửa chạm vào tay Ôn Dao. Ôn Dao nhìn thấy ngón tay mình bốc cháy, hốt hoảng hít một hơi lạnh, lập tức rụt tay lại.
Nhưng cô hoảng sợ đến mặt mày biến sắc một hồi lâu, vẫn chẳng cảm nhận được chút nhiệt độ nào.
Ngọn lửa trên đầu ngón tay… không nóng?
Ôn Dao với vẻ mặt kỳ quái nhìn chằm chằm vào tay mình, Kê Minh Trần lại bị cái dáng vẻ nhỏ bé này của cô làm cho vui vẻ, khẽ cười thầm, hơi thở nhẹ nhàng.
Ôn Dao: "…"
Cô dùng ngón tay khác chạm vào ngọn lửa trên ngón trỏ, ngón tay kia cũng bốc cháy. Sau một hồi thử nghiệm, mười ngón tay trắng nõn của cô đều bốc lên một chùm lửa vàng nhỏ lập lòe, trông hệt như mười ngọn nến, nhưng chẳng có chút nhiệt độ nào.
Kê Minh Trần nụ cười chưa tắt: "Chơi vui không?"
Như thực sự bị kinh ngạc, Ôn Dao đưa ngọn lửa trên tay về phía vạt áo Kê Minh Trần, nhưng ngọn lửa vẫn không có tác dụng gì, không hề có dấu hiệu cháy quần áo của hắn.
"Đây là tại sao…" Ôn Dao vừa nói, vừa nhìn thấy Địch Đại Hổ đi ngang qua bên cạnh, cô giơ tay chấm nhẹ vào cẳng tay nhỏ của hắn.
Ngay giây tiếp theo, Địch Đại Hổ bị nóng đến nhảy cẫng lên: "Ái!"
Ôn Dao sợ hãi vội vàng rút tay lại, vẩy vẩy dập tắt ngọn lửa trên đầu ngón tay lo lắng hỏi: "Anh không sao chứ?"
Địch Đại Hổ liếc nhìn lỗ đen còn bốc khói trên cánh tay, lại liếc nhìn lão đại đang cười ngả nghiêng đằng kia, âm thầm nuốt nỗi oan ức, gượng ép ra một nụ cười khó coi hơn cả khóc: "Tôi… không sao."
"Da thịt tôi dày cộm thô ráp, làm sao có thể có chuyện gì chứ ha ha ha, chỉ cần tiểu thư Ôn và lão đại vui vẻ là được rồi ha ha ha."
"…"
Ôn Dao đầy mắt áy náy: "… Xin lỗi."
Kê Minh Trần: "Ha ha ha ha ha ha…"
Ôn Dao hít một hơi thật sâu, quay đầu nhìn tên tội đồ phạm đang ngồi bên cạnh: "Là thế nào?"
Kê Minh Trần: "Hắn đen thôi."
Địch Đại Hổ đã lăn xa tít: "…"
Ôn Dao lại chỉ đúng trọng tâm: "Anh có thể khống chế nhiệt độ của lửa."
Kê Minh Trần nhướng mày, không xác nhận cũng không phủ nhận.
Ôn Dao thực ra cũng khá kinh ngạc.
Các khu vực Bắc Châu tạm thời chưa xuất hiện người có năng lực hệ Hỏa, trước đây cô cũng chưa từng thấy, giờ mới biết năng lực hệ Hỏa không chỉ có thể dùng ngọn lửa để tấn công, mà nguyên lai còn có thể khống chế nhiệt độ của lửa…
Ngày tận thế bảy năm rồi, zombie và các loài động thực vật biến dị ngày càng nhiều, không khó để dự đoán tương lai cũng sẽ ngày càng mạnh mẽ.
Nhìn Kê Minh Trần, Ôn Dao không khỏi nghĩ, giá như cô cũng có thể giác ngộ năng lực thì tốt biết mấy.
Trong giấc mơ đó, đến chết cô cũng không thể giác ngộ năng lực, cũng không biết bản thân còn có cơ hội này hay không…
…
Mai Á Sa bưng bữa tối tới, là cuộn bánh mì sandwich thịt bò, cùng với ngũ cốc ngâm sữa tươi.
Trong ngày tận thế, có thể ăn được thức ăn như vậy, đã không thể dùng từ phong phú để hình dung nữa rồi, đơn giản là một bữa tiệc xa hoa.
Thế nhưng ngay khi Ôn Dao cảm động vì đồ ăn, Kê Minh Trần lại nhìn chén sứ trên tay với vẻ chán ghét: "Sao lại bỏ ngũ cốc vào?"
Mai Á Sa không hiểu: "Lão đại trước đây không đều bảo bỏ vào sao?"
Kê Minh Trần "ồ" một tiếng, rất đỗi đương nhiên nói: "Nhưng tối nay ta ghét ngũ cốc."
Ôn Dao: "…"
Người này thật khó chiều, ngày tận thế nhiều năm như vậy rồi, hắn vẫn nhàn nhã như một đại thiếu gia, ăn cơm mà còn kén chọn thiên thời địa lợi nhân hòa.
Ôn Dao khá thích món sữa ngũ cốc này, sau khi âm thầm uống cạn ngụm cuối cùng, một bàn tay xương xương rõ ràng đưa tới: "Giúp ta uống nốt đi."
Nhìn chiếc bát sứ nhỏ trong tay đàn ông, Ôn Dao ngơ ngác ngẩng đầu, Kê Minh Trần nhướng mày, giọng điệu thong thả: "Không được phung phí đồ ăn."
"…"
Cũng không biết là ai đang phung phí…
Cái bát này không lớn, một bát nhỏ vài ngụm là uống hết, Ôn Dao cũng không ngại thêm một bữa phụ, âm thầm tiếp nhận cái bát.
====================.
