Chương 98: Ai mới là kẻ chiến thắng cuối cùng.
“Ba, hãy tin con, con có thể hại ba sao? Bác sĩ như vậy, tìm còn không ra, chúng con khó khăn lắm mới tìm được, ba lại không chịu uống thuốc, không uống thuốc thì làm sao mau khỏi được!”
Hai vợ chồng hùa vào khuyên nhủ cụ Hàn một hồi lâu.
Cụ Hàn mới động lòng, giơ tay ra hiệu họ đừng nói nữa, rồi cầm viên thuốc trên cốc nuốt xuống.
Hàn Đông và Lý Dĩnh nở nụ cười, Hàn Đông vừa định đưa nước cho cụ Hàn thì…
“Phụt!”
Cụ Hàn phun ra một ngụm máu tươi.
“Đùng!”
Một tiếng, cụ nằm bất động trên giường, Hàn Đông giật mình sững sờ, lập tức bước tới lay cụ Hàn.
“Ba, ba sao thế? Đừng dọa con!”
Nước mắt lưng tròng, Hàn Đông quay ngoắt lại chỉ vào Kai Lợi chất vấn: “Cô vừa cho ba tôi uống gì?”
Kai Lợi khinh khỉnh, cười lạnh: “Hừ, đáng đời, đồ tôi cho mà cũng dám ăn!”
Hàn Đông xông tới, nắm chặt tay chất vấn: “Đồ đàn bà độc ác! Sao cô lại hại cha tôi?”
“Hừ, tôi đã nói rồi, tôi chỉ biết hại người chứ không biết cứu người.” Kai Lợi khoanh tay trước ngực, khinh bỉ nhìn Hàn Đông.
“Nói, cô rốt cuộc đã cho tôi uống gì?”
“Thuốc độc đấy! Tôi đã nói từ đầu rồi, tôi không bao giờ cứu người.”
Kai Lợi xòe hai tay, vẻ mặt chẳng quan tâm.
Ông lão bước tới nói với Kai Lợi: “Sư phụ, con nhớ sư phụ từng cứu mạng người khác, sao lại thành ra thế này?”
Cùng lúc đó, Hàn Sách đang ngồi trong xe.
Điện thoại của Hàn Sách reo.
Anh bắt máy, đầu dây vọng ra giọng gấp gáp: “Thiếu gia, không ổn rồi, Hàn Đông tìm một người đàn bà đầu độc chết cụ Hàn, cậu mau về xem đi!”
Sắc mặt Hàn Sách trắng bệch, đồng tử co rút, vội vã vẫy tay với tài xế.
‘Nhanh! Quay đầu lại!’
Giang Thần ngẩn người hỏi: “Hàn Sách, sao thế?”
“Cha tôi bị người anh tôi mời về đầu độc, chúng ta phải nhanh về xem!”
Giang Thần và Hàn Sách lập tức quay xe, bảo trợ lý của Hàn Sách xuống đây và giao việc thảo dược cho anh ta.
Vừa thở dốc, Giang Thần và Hàn Sách đã thấy cụ Hàn trên giường bệnh mặt mày trắng bệch, xung quanh toàn máu.
Khi Giang Thần bước vào, thấy Kai Lợi đứng một bên, liền chỉ thẳng vào mặt mắng: “Cô làm đấy à?”
Kai Lợi gật đầu, chỉ vào cụ Hàn đang hôn mê trên giường: “Ông ấy sắp chết rồi!”
Giang Thần mím môi cười nhẹ: “Sư muội, cuối cùng em cũng ngoan rồi, em lại không đi giết người mà lại đi cứu người, đúng là lần đầu.”
Kai Lợi cười, lấy ra một lọ thuốc nhỏ, lắc lư trước mặt Giang Thần khoe: “Khen em đi!”
Tất cả mọi người có mặt đều sững sờ, mắt như muốn lồi ra ngoài.
Nhất là ông lão, không thể tin nổi nhìn Giang Thần.
Chết rồi!
Đây lại là sư huynh của sư phụ mình, thế này thì muốn nhận sư phụ là chuyện không thể nào.
Hàn Sách cũng bước tới, mặt mày ngơ ngác hỏi: “Thần y, vị này chính là kẻ đã đầu độc cha tôi!”
Giang Thần lắc đầu, cười nói: “Không phải! Cô ấy đang cứu người.”
Rồi anh quay sang hỏi Kai Lợi: “Sư muội, may mà em đến giải quyết vấn đề cấp bách của anh, vậy em có thiên hàn thảo không?”
Kai Lợi lắc đầu.
Trong mắt Giang Thần và Hàn Sách thoáng hiện nụ cười.
Rồi khuôn mặt lạnh lùng của Kai Lợi khi nhìn Giang Thần bỗng nở một nụ cười.
“Thiên hàn thảo tuy là một loại giải dược rất tốt, nhưng bên em thực sự không còn nữa. Thiên hàn thảo rất khó kiếm, em cũng chỉ mới có được một cây hồi trước, rồi luyện chế thảo dược. Viên thuốc vừa nãy cho bác Hàn uống chính là viên cuối cùng em luyện từ phần thân lá còn lại của thiên hàn thảo. Tuy không thể giải hết độc tố trong người ông ấy, nhưng ít nhất có thể kéo dài được một tháng.”
Giang Thần gật đầu chậm rãi nói: “Phải, đúng là vậy! Cụ Hàn thân thể yếu, e rằng chỉ cầm cự được vài ngày.”
Rồi anh quay sang nói với Hàn Sách: “Vậy bây giờ chúng ta phải nhanh chóng đi mua thiên hàn thảo về!”
Kai Lợi lắc đầu nói: “Không được! Bây giờ đi mua cũng không kịp, trên thị trường căn bản không có bán. Thiên hàn thảo em có trước đây là đào từ trên núi. Nếu bây giờ lên núi đào lại, đi về cũng mất hơn một tháng, căn bản không kịp.”
Hàn Sách lúc này đứng ra nói với Kai Lợi: “Không, bây giờ ở chợ đấu giá ngầm có bán thiên hàn thảo.”
Kai Lợi cau mày, khoanh tay, đôi mắt phượng trừng Hàn Sách quát: “Không thể nào, trên thị trường nơi dám bán thiên hàn thảo rất ít, mà những nơi bán được đều có thủ tục chính quy. Nếu là thiên hàn thảo trên buổi đấu giá, rất có thể là hàng giả, em phải đi xem.”
Hàn Sách nhìn sang Giang Thần.
Giang Thần gật đầu với Hàn Sách: “Tôi thấy sư muội tôi nói có lý, nếu thiên hàn thảo là giả thì chẳng phải làm lỡ bệnh tình của cụ sao!”
Hàn Sách mới gật đầu.
Giang Thần quay sang nói với Kai Lợi: “Vậy bây giờ chúng ta mau đến hiện trường, hy vọng lúc này chưa bắt đầu đấu giá.”
Hàn Sách sai người thay quần áo cho cụ Hàn, khi nhìn lại thì thấy khí sắc cụ đã tốt hơn nhiều.
Hàn Sách mới cùng Giang Thần và Kai Lợi ba người vội vã đến buổi đấu giá.
Mấy người đến hội trường đấu giá ghi trên thẻ VIP.
Hội trường ở ngoại ô.
Trước cửa đấu giá náo nhiệt phi thường, đủ loại xe sang đỗ trước cửa, người mặc y phục lộng lẫy ra vào tấp nập.
Hai bảo vệ đứng như cây tùng.
Giang Thần tay đút túi quần, bước lên bậc thang, nhưng mới đi được hai bước.
Bảo vệ liền ngăn lại: “Buổi đấu giá này cần thiệp mời, xin hãy xuất trình thiệp mời!”
Hàn Sách bước vào rồi lại lùi ra, chỉ vào mặt bảo vệ quát: “Mày mù mắt rồi à? Đây là bạn của tao!”
Anh ném ba thẻ VIP hoàng kim tối thượng vào mặt bảo vệ.
“Tao nghĩ mày không muốn sống ở thành phố Hải Xuyên nữa rồi.”
Thẻ VIP tôn sùng!
Chỉ những đại gia có tài sản trên một tỷ mới có tư cách nhận được!
“Mời quý khách vào!” Hai bảo vệ sợ đến mặt mày trắng bệnh, cung kính nhường đường.
Mấy người cầm vé VIP đến ngồi ở hàng ghế sang trọng nhất phía trước đại sảnh, vị trí này là khu vực riêng của VIP, cũng gần sân khấu đấu giá nhất.
Lúc này trong hội trường, mọi người đang bàn tán xôn xao về các món đấu giá.
“Tôi nghe nói món cuối cùng hôm nay là thiên hàn thảo, đó là loại thảo dược quý hiếm trăm năm mới có một lần.”
“Thật hay giả thế? Thứ đó không phải đã không còn thấy trên thị trường từ lâu rồi sao?”
“Ai mà biết! Dù sao thì thần dược này giá trị không nhỏ, nhiều người đến vì nó đấy.”
Mười mấy phút sau, ánh đèn toàn trường chợt tối sầm, dưới ánh đèn sân khấu đấu giá, một người đàn ông trung niên mặc áo Trung Sơn bước ra.
Anh ta sải bước lên bục:
“Mọi người xin hãy yên lặng! Buổi đấu giá đến món cuối cùng, tôi xin nhắc lại một lần nữa quy tắc. Công bằng chính trực, ai trả giá cao nhất người đó được, mỗi món hàng sẽ được gọi giá ba lần cuối, do người trả giá cao nhất giành được.”
