Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Trọng Sinh Trở Lại Trước Khi Bị Cướp Mệnh Cách, Tôi Trực Tiếp Tiễn Kẻ Thù Lên Đường > Chương 47

Chương 47

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 47: Bù đắp vô ích

 

Nếu không có Cao Oánh nhắc, cô còn chẳng biết Đảo Minh Sơn là do nhà bạn thân của bà ngoại mở. Bà ngoại còn có cổ phần ở đó, giờ số cổ phần đó đã nằm trong tay cô, cũng đồng nghĩa cô là một trong những cổ đông của Đảo Minh Sơn.

 

Vừa không ảnh hưởng đến danh tiếng của Đảo Minh Sơn, vừa phải cho Khổng Liên một bài học, đúng là tốn không ít tâm tư.

 

“Chuyện này mọi người phải chuẩn bị kỹ, kẻo bọn họ lại cắn lại.” Nhâm Nhiên nhắc nhở.

 

“Đại tiểu thư yên tâm, bộ phận pháp chế của tập đoàn không phải tay mơ đâu ạ.”

 

Đâu phải ai muốn cắn là cắn được, huống chi chuyện này họ đã chuẩn bị vô cùng chu đáo.

 

Nhâm Nhiên cầm thứ mình cần, lặng lẽ rời khỏi văn phòng.

 

Hôm sau, trong bữa sáng, mỗi nhân viên phục vụ đều tận tâm giải thích rằng hôm qua do nguyên liệu không đủ, là lỗi của họ. Hôm nay nguyên liệu đã được điều từ nơi khác về, khách có thể ăn thoải mái.

 

Khách sạn nhận hết trách nhiệm về mình, còn học sinh có tin lý do đó hay không, thì mỗi người một ý.

 

Buổi trưa, tất cả học sinh đều gọi những món đã được chuẩn bị sẵn, ai cũng ăn rất ngon.

 

Khổng Liên đặc biệt đến nhà hàng, giọng ngọt ngào giải thích tình hình hôm qua với mọi người.

 

Có người chăm chú lắng nghe, không ngừng gật đầu.

 

Có người lên tiếng an ủi, bảo cô ta đừng bận tâm, họ không để bụng.

 

Phần lớn thì cúi đầu, lặng lẽ ăn, không lên tiếng, khi Khổng Liên nhìn sang thì giả vờ như không để ý.

 

Khổng Liên chú ý biểu cảm của từng người, cố gắng giữ nụ cười, nhưng nụ cười ấy nhìn thế nào cũng có chút gượng gạo.

 

“Khổng Liên, cậu không ăn nữa à?”

 

Hồ Húc Nguyệt thấy cô ta đi ra ngoài, liền lên tiếng hỏi.

 

Khổng Liên quay lại, “Các cậu ăn đi, tớ no rồi, ra ngoài hóng gió một lát.”

 

“Ừm.”

 

Đàm Giai liếc Hồ Húc Nguyệt một cái, “Cậu cứ ăn đi.”

 

“Rầm”…

 

Khổng Liên lại đẩy cửa phòng tổng giám đốc, mặt đầy phẫn nộ, giọng nói lạnh hơn vài phần.

 

“Các người xử lý truyền thông kiểu gì vậy? Sao không làm họ hài lòng?”

 

Quản lý Vương không hề tức giận, kiên nhẫn đáp: “Cô Khổng đừng nóng vội, chúng tôi đã cho nhân viên làm khảo sát, tin rằng sẽ sớm có kết quả. Nếu thực sự là lỗi của khách sạn chúng tôi khiến khách không hài lòng, chúng tôi nhất định sẽ cho cô một câu trả lời thỏa đáng.”

 

“Có ý gì? Ý anh là bọn họ không hài lòng với tôi, chứ không phải khách sạn các anh?”

 

“Cô Khổng bình tĩnh đã, nóng giận không giải quyết được vấn đề.”

 

Khổng Liên không thèm nhìn tách trà ông ta đưa, “Tôi nói cho anh biết, lần này nếu không làm chúng tôi hài lòng, thì những khoản thanh toán sau, các anh cũng đừng hòng tôi trả.”

 

Nụ cười trên mặt quản lý Vương nhạt đi vài phần, “Cô Khổng, nếu cô nói vậy thì chúng ta không cần nói chuyện nữa. Tôi sẽ để bộ phận pháp chế của tập đoàn nói chuyện với cô.”

 

“Anh dọa tôi à?”

 

Quản lý Vương cười không ra cười, “Không không, cô hiểu lầm rồi. Những vấn đề phát sinh sau mà cô vừa nói đã vượt quá phạm vi trách nhiệm của tôi. Nghiệp vụ này đều do bộ phận pháp chế phụ trách.”

 

Khổng Liên dù sao cũng chỉ là cô gái mười mấy tuổi, sao có thể là đối thủ của mấy con cáo già nơi công sở.

 

Bị quản lý Vương làm cho nghẹn họng, tâm trạng Khổng Liên không những không giải tỏa được, mà còn càng thêm bức bối.

 

Cô ta về phòng, gọi điện cho Nguyễn Phượng Như.

 

“Mẹ.” Vừa cất tiếng, giọng đã nghẹn ngào, suýt bật khóc.

 

“Chuyện không thuận lợi à?”

 

“Vâng.” Khổng Liên kể lại toàn bộ sự việc, cuối cùng căm hận nói: “Đều tại con đàn bà chết tiệt Nhâm Nhiên. Nếu không phải nó đưa ra thực đơn đó, thì sự việc cũng chẳng đến mức này. Mẹ ơi, con và nó đúng là khắc tinh của nhau.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích