Chương 22: Kẻ nghèo hóa giàu
Biết rằng không thể tách hộ khẩu trong một sớm một chiều, Chu Tiểu Mạch đành thôi không đến nha môn.
Dù sao hộ khẩu cũng nằm trong tay mình, chỉ cần có nhà là có thể chuyển đi bất cứ lúc nào, nhà mẹ đẻ không có gì để nắm thóp được cô.
Không kịp tìm thợ may may đồ mới, Chu Tiểu Mạch trực tiếp tìm tiệm bán quần áo may sẵn.
Cô xem vài tiệm, hỏi giá cả, đều đắt hơn tự tìm thợ may nhiều. Một bộ quần áo kiểu quần, vải thô chỉ nhuộm màu, cũng phải hơn một trăm văn tiền.
Kiểu dáng Chu Tiểu Mạch cũng không vừa mắt. Cô muốn mua quần áo gọn gàng, làm việc ngoài đồng tiện lợi, nhưng kiểu dáng quê mùa quá.
Nhu cầu làm đẹp, cô cũng có chút chứ.
Lại đổi sang tiệm khác, lần này Chu Tiểu Mạch sáng mắt lên. So với mấy tiệm trước, kiểu dáng ở đây thời trang và đẹp hơn nhiều.
Quần áo treo phần lớn là áo hai mảnh, có áo khoác ngắn. Mùa hè mặc một lớp, xuân thu khoác thêm áo ngoài, vừa đẹp vừa thực dụng.
Có chút giống trang phục thời Tống mà cô thấy ở căn cứ thời mạt thế.
Phía dưới có quần, cũng có loại kết hợp với chân váy xếp ly.
Màu sắc khá đa dạng, Chu Tiểu Mạch thấy bộ nào cũng thích.
Bà chủ tiệm vừa tiễn hai cô gái ra về, quay lại thấy Chu Tiểu Mạch đang mân mê một bộ đồ, liền tươi cười chào đón.
“Cô nương thật có mắt nhìn, bộ đồ này hôm qua thợ may mới làm xong gửi đến, kiểu dáng đang thịnh hành nhất hiện tại. Nếu thích, có thể lấy xuống thử xem có vừa không.”
Chu Tiểu Mạch nói: “Quần áo nhà chị hình như khác kiểu với mấy tiệm khác.”
Bà chủ đầy vẻ tự tin: “Không phải chị khoe với em, cả huyện Hắc Phong không tìm ra tiệm nào có quần áo đẹp hơn nhà chị đâu. Thợ may của chị hồi trẻ từng làm ở kinh thành, tốn không ít tiền mới mời được về.”
Trong tiệm có một gian nhỏ, chuyên dùng cho khách thử đồ.
Chu Tiểu Mạch chọn vài kiểu, bảo bà chủ lấy size vừa rồi vào trong thử.
Soi gương đồng một lúc, cô đều thích cả!
Thân hình của nguyên chủ hơi gầy, nhưng lại là dáng mặc gì cũng đẹp.
Quần kết hợp không đẹp bằng váy, nhưng quần lại thực dụng hơn.
Chu Tiểu Mạch hơi bị khó chọn, hai tiểu nhân trong đầu cứ giằng co giữa đẹp và thực dụng, đánh nhau túi bụi!
Có lẽ nhìn ra sự do dự của Chu Tiểu Mạch, bà chủ nói: “Nếu cô nương thích hết thì có thể mua hết về thay đổi, giá quần áo nhà chị không đắt đâu.”
“Bán thế nào?”
“Mấy bộ em cầm đều cùng một loại vải, bộ kết hợp với váy một trăm năm mươi văn, kết hợp với quần một trăm ba mươi văn. Nếu cô nương mua hai bộ, chị giảm thêm năm văn nữa.”
Giá nào rẻ chứ?
Còn đắt hơn mấy tiệm Chu Tiểu Mạch xem trước đó nhiều!
Thôi, tiền nào của nấy, coi như thêm tiền công cho thợ may vậy.
“Bộ kết hợp với váy, một trăm ba mươi văn một bộ, kết hợp với quần, một trăm mười văn một bộ. Nếu chị bán, tôi có thể mua nhiều bộ.”
“Ối chao, cô nương trả giá thế này thì chị lỗ vốn mất. Một bộ chị chỉ có thể giảm cho em ba văn thôi.”
Đây là lời nói chung của giới buôn bán, thời đại nào cũng dùng mãi không chán.
Thực ra, bán được hay không, nhìn sắc mặt là biết.
Nhìn biểu cảm của bà chủ, Chu Tiểu Mạch có cảm giác giá mình đưa vẫn còn cao.
“Tôi là người dứt khoát, nếu chị bán thì vừa đúng dịp thay đồ, tôi có thể mua bốn năm bộ để thay đổi, tiện thể mua vài đôi giày ở chỗ chị luôn. Nếu không bán, tôi cởi ra đi tiệm khác xem.”
Bà chủ nghe nói là khách lớn, vội kéo tay Chu Tiểu Mạch: “Cô nương, chị nói thật lòng là muốn làm ăn với em. Hay là em thêm chút nữa, mỗi người nhường một bước, được không?”
“Không nhường thêm được đâu, chị cứ nói bán hay không bán đi!”
Bà chủ đùa: “Sao em lại cứng rắn như vàng ngọc thế nhỉ? Thôi được rồi, ai bảo chị thích mấy cô nương xinh đẹp như em. Quần áo mặc trên người em cũng là quảng cáo cho tiệm, nhưng nếu có ai hỏi, em đừng nói là mua giá này nhé.”
Lời ma quỷ nghe cho vui vậy thôi!
Chu Tiểu Mạch nói là định chọn bốn năm bộ, nhưng thực ra bộ nào cũng thích, màu nào cũng thích.
Thế là, cô chọn tới bảy bộ quần áo mới, bốn đôi giày!!!
Tiền trong tay cô, tiêu không biết tiếc.
Trong tay có một khoản tiền lớn, tiêu xả láng một chút, mà mua lại là đồ cần thiết, nên khi trả tiền, mắt cô không hề chớp.
Kẻ nghèo hóa giàu, trước đây chỉ nghe nói đến từ này mà không có cảm giác, giờ tự mình trải nghiệm, cảm giác này thật sự quá sướng!
Đồ dùng sinh hoạt trong nhà vẫn còn thiếu nhiều thứ, Chu Tiểu Mạch vừa đi dạo vừa nghĩ đến gì mua nấy.
Khi xách đồ nhiều rồi, cô tìm một chỗ vắng vẻ không người, ném đồ vào không gian.
Cuối cùng cô mới đến chợ rau, định mua nhiều nguyên liệu một chút. Có không gian, không cần lo vấn đề bảo quản.
Ở cổng chợ rau, có rất nhiều tiểu thương bày quán bán rau, bán đồ ăn vặt, đủ cả.
Chu Tiểu Mạch ngồi trước quán bán hoành thánh, chỉ một lúc đã chật kín chỗ.
Một bát hoành thánh năm văn tiền. Khi bưng lên, Chu Tiểu Mạch ăn một cái, hương vị thật sự không dám khen.
Đếm thử, tám cái hoành thánh, vỏ dày, nhân thịt chỉ to bằng móng tay, không chút mỡ.
Nước canh trong veo chỉ có mấy lá rau, gia vị chỉ có muối.
Với hương vị như vậy, vậy mà giờ ăn khách vẫn ngồi kín hai bàn, người đến sau không có chỗ phải đứng ăn.
Nhìn người bên cạnh ăn ngon lành!
Chu Tiểu Mạch nghi hoặc hỏi người bên cạnh: “Chú ơi, hoành thánh ngon không?”
Người đàn ông trung niên bị hoành thánh nóng bỏng miệng, vừa ăn vừa xuýt xoa, nuốt xong mới ấp úng trả lời:
“Ngon chứ! Cháu gái chắc lần đầu ăn hoành thánh nhà chị Trương đúng không? Chú nói cho cháu biết, quán hoành thánh của chị Trương ở cổng chợ rau đã hơn mười năm rồi, chúng ta đều công nhận hương vị nhà chị ấy.”
Nước muối, không có nhân thịt, thì có hương vị gì chứ?
Vậy mà vẫn bán đắt như vậy, hay là cô cũng có thể bày quán bán đồ ăn vặt ở cổng chợ rau nhỉ?
Chu Tiểu Mạch không có thói quen lãng phí thức ăn, hoành thánh không ngon, nhưng cuối cùng cô ăn sạch cả nước canh.
Vào chợ rau mua một bao tải đầy nguyên liệu, lại tìm chỗ không người ném vào không gian, rồi ra cổng thành ngồi xe bò về nhà.
Trên đường, Chu Tiểu Mạch cứ nghĩ mãi, làm món ăn vặt gì để kiếm tiền.
Đồ ăn vặt phần lớn đều dưới mười văn tiền, phải giảm chi phí, giống như bát hoành thánh kia, nếu không thì chẳng kiếm được bao nhiêu.
Trong đầu cô có nhiều cách làm đồ ăn vặt, nhưng nhất thời không nghĩ ra được món nào phù hợp.
Về đến nhà, đầu óc cô vẫn còn nghĩ đến quán ăn đắt khách ở cổng chợ rau, đến nỗi trong sân có ba người đang ngồi mà cô cũng không nhận ra.
“Tiểu Mạch đi đâu thế? Sao giờ mới về?”
Chu Tiểu Mạch thu hồi suy nghĩ, nhìn về phía một nhà ba người đang ngồi ở bàn.
Người đàn ông năm nay hai mươi mốt tuổi, là đường huynh của cô, tên là Chu Kế Nghiệp, ngoại hình đứng đắn, tính cách cũng vậy!
Người phụ nữ tên Điền Như, vợ của Chu Kế Nghiệp, đứa trẻ trong lòng chị ấy mới một tuổi, tên là Chu Bảo Quốc, là chắt đầu tiên của nhà mẹ đẻ.
