Chương 27: Lưu Thái Hà khuyên Chu Tiểu Mạch tái giá
Vậy là đã rõ!
Vương Thúy Hương quan tâm không phải đến danh tiếng của Tiêu Thanh Sơn.
Chuyện không có thật, bà ta chỉ sợ Chu Tiểu Mạch và Tiêu Thanh Sơn là hàng xóm, trai gái ở gần nhau lâu ngày sẽ nảy sinh tình cảm.
Nên mắng trước một trận, tốt nhất là khiến họ không qua lại với nhau nữa.
Tiêu Thanh Sơn cứ không chịu lấy vợ, thì phải tiếp tục lo cho gia đình, lấy tiền nuôi ba đứa em ăn học.
Đúng là tính toán khéo thật!
Không biết Tiêu Thanh Sơn tối đến bao giờ mới về, Chu Tiểu Mạch và Kiều Cửu Quế làm món bánh hẹ, hai người ăn xong vẫn không thấy bóng dáng Tiêu Thanh Sơn đâu.
Chu Tiểu Mạch để phần bánh cho anh trên chiếc bàn gỗ trong sân.
Hôm sau, gần đến giờ Ngọ, Chu Tiểu Mạch mới thong thả về nhà mẹ đẻ.
Vừa bước vào sân đã nghe giọng Khương lão thái chua ngoa: “Sợ về sớm giúp một tay dọn dẹp à? Sao không đợi đến lúc cơm chín rồi hẵng về!”
Ngoài anh cả Chu Kế Nghiệp đang làm việc ở huyện chưa về, thì mọi người trong nhà đều có mặt.
Chu Tường đang dùng cào đảo lúa phơi, chẳng thèm nhìn Chu Tiểu Mạch lấy một cái.
Điền Như bế con ngồi trong sân: “Hôm qua ta đã dặn con phải về sớm mà?”
Chu Tiểu Mạch không thấy người ngoài nào: “Người ta còn chưa đến mà? Con về vậy chẳng phải là không muộn sao?”
Cô cố tình đợi đến gần giờ Ngọ mới về.
Nhà đông người thế này, sao lại bắt cô phải giúp dọn dẹp?
Nhà cô còn bao nhiêu thứ phải sắm sửa, cũng chẳng thấy ai trong nhà này chịu giúp một tay, phải không?
Nghe tiếng Chu Tiểu Mạch, Lưu Thái Hà vội vàng từ bếp đi ra, vừa lau nước trên tay vào chiếc tạp dề.
“Tiểu Mạch về rồi à? Vào phòng mẹ ngồi chơi.”
Chu Tiểu Mạch theo Lưu Thái Hà vào căn phòng phía Tây, phía sau còn có Chu Tiểu Đông.
Phòng của Lưu Thái Hà và Chu Tường cũng không rộng, kê một chiếc giường và mấy cái tủ là đã chật chội, thêm vài người đứng là hết chỗ.
Mấy cái chậu với đồ đạc linh tinh, để tiết kiệm diện tích đều nhét dưới gầm giường.
Trên giường trải chiếu cói, không có chỗ ngồi, Chu Tiểu Mạch đành ngồi xuống chiếc chiếu.
Lưu Thái Hà ngồi xuống bên cạnh, chưa nói đã rơi nước mắt.
Chu Tiểu Mạch rất không thích bộ dạng này của Lưu Thái Hà, lúc nào cũng có thể rơi vài giọt nước mắt, thật xúi quẩy, mà còn làm hỏng tâm trạng người khác.
“Tiểu Mạch, con khổ rồi, mới có mấy ngày mà đen đi, cũng gầy đi!”
Chu Tiểu Mạch thấy bất lực. Khoảng thời gian này vận động nhiều, không béo lên được, nhưng cân nặng chẳng thay đổi gì, trong không gian của cô có sẵn cân mà!
Còn về chuyện đen, cô càng không thấy vậy. Làn da của nguyên chủ giống Lưu Thái Hà, khá trắng, chỉ là Lưu Thái Hà quanh năm phơi nắng dầm mưa làm việc vất vả nên khó mà trắng lại.
Còn nguyên chủ trước đây ở nhà họ Hàn được ăn uống đầy đủ suốt hai năm, chỉ mấy ngày nay hoặc là lên huyện hoặc là ở trong sân đóng đồ gỗ, nên da có hơi sạm đi một chút, kiểu không đáng kể ấy. Mỗi sáng cô đều lấy gương trong không gian ra soi, chẳng nhận thấy thay đổi gì nhiều.
Có một từ gọi là “da trắng như ngọc”…
Dùng để hình dung nguyên chủ rất hợp, dù có làm nông bị đen đi một chút, thì qua mùa hè, đến mùa đông lại trắng trở lại.
“Có gì mà mẹ nói khoa trương thế, dù khổ thì có khổ hơn ở nhà mẹ đẻ không?”
Nước mắt Lưu Thái Hà ngừng lại trong hốc mắt.
Lời của Chu Tiểu Mạch khiến bà có một cảm giác khó tả.
Dù mẹ chồng và chị dâu có cay nghiệt, nhưng “nhà mẹ đẻ” mà Chu Tiểu Mạch nhắc đến cũng bao gồm cả bà.
Chẳng lẽ Chu Tiểu Mạch chỉ nhớ những điều không tốt của nhà mẹ đẻ, còn những người đối xử tốt với nó, nó không hề lưu luyến chút nào sao?
Lưu Thái Hà lau nước mắt, giọng nghèn nghẹn: “Có một chuyện mẹ phải nói với con.”
“Chuyện gì?”
“Lát nữa nhà chồng của Tiểu Mẫn sẽ qua…”
Chu Tiểu Mạch ngắt lời Lưu Thái Hà: “Chuyện còn chưa có gì, nói chuyện nhà chồng bây giờ có phải là quá sớm không?”
“Không sớm đâu, thật ra bà con và cha con đã nói chuyện với nhà đó rồi.”
Xem ra Lưu Thái Hà cũng đã đồng ý, bao gồm cả Chu Tiểu Mẫn.
Thôi vậy, Chu Tiểu Mạch không nên áp đặt ý kiến của mình.
Người trong cuộc còn không có ý kiến gì, thì cô có gì để nói.
Lưu Thái Hà nói tiếp: “Người ta là ở thôn Tiểu Mạc bên cạnh. Nhà chồng mà Tiểu Mẫn đã định là họ Ngô, anh họ của người đó hôm nay cũng sẽ qua.”
Chu Tiểu Mạch lờ mờ đoán được Lưu Thái Hà sắp nói gì, đôi mày thanh tú chợt nhíu lại.
“Mọi người đã quyết định xong xuôi rồi, còn nói với con chuyện này để làm gì?”
“Bà con tuy ngoài miệng nghiêm khắc, nhưng rốt cuộc vẫn là quan tâm đến con, lo lắng cho tương lai của con. Vì vậy, khi bà Tôn nói muốn giới thiệu con cho anh họ của nhà chồng Tiểu Mẫn, bà đã đồng ý ngay lập tức.”
Chu Tiểu Mạch biết ngay mà!
Khương lão thái đúng là dám nghĩ, bán cái thân xác này một lần, còn muốn bán lần thứ hai.
Đáng buồn thay, Lưu Thái Hà lại nghĩ rằng Khương lão thái đang tốt cho cô!!!
Chu Tiểu Mạch vẫn giữ nguyên vẻ mặt, nhưng ánh mắt chứa đầy sự mỉa mai sắp trào ra, vậy mà Lưu Thái Hà lại không nhận ra.
“Mẹ cũng đã hỏi thăm từ bà Tôn rồi. Người đó là con thứ ba trong nhà, từng kết hôn một lần, vợ trước mấy năm trước bệnh mất, để lại một trai một gái. Năm nay ba mươi mốt tuổi, người cao lớn, là người chăm chỉ, có năng lực.”
“Mẹ cũng đồng ý để con làm vợ kế cho người họ Ngô đó, làm mẹ kế của bọn trẻ sao?”
Góa vợ, Chu Tiểu Mạch không hề có thành kiến.
Nếu hai người có tình cảm với nhau, thì điều kiện có thể bỏ qua, chuyện đó bình thường.
Nhưng hai người còn chưa gặp mặt, thì ai lại chọn một gia đình như vậy?
Tuổi tác chênh lệch hơn mười tuổi, mà vừa bước chân vào cửa đã phải làm mẹ không công!
Loại chuyện tốt như vậy, cô không dám nhận!
Nghe ra Chu Tiểu Mạch không vui, Lưu Thái Hà lại nói với giọng điệu như thể người ta thật sự tốt.
“Mẹ kế thì đã sao? Chỉ cần người đàn ông chăm chỉ, có năng lực, con ở nhà trông trẻ, làm việc nhà, chẳng phải là hưởng phúc sao? Mẹ nói cho con biết, Tiểu Mạch à, bố mẹ chồng nhà họ Ngô đều là người tốt tính, nhà có hơn mười mẫu ruộng, thế nào cũng không để con bị đói.”
Con thứ ba, dù có hơn mười mẫu ruộng, thì khi bố mẹ mất mà chia nhà, mỗi anh em được mấy mẫu?
Huống chi thế giới này năng suất không cao, lương thực đều là giống cũ, không có phân bón hóa học hay thuốc trừ sâu, cộng thêm thuế má hàng năm.
Mấy mẫu ruộng thu hoạch được, có mà ăn no là tốt lắm rồi, gặp phải năm mất mùa, cả nhà chỉ có nước uống gió tây bắc.
Chu Tiểu Mạch mỉa mai hỏi ngược lại: “Mẹ mỗi ngày cũng chỉ ở nhà làm việc nhà, trông con, mùa màng thì ra đồng làm việc, mẹ có thật sự cảm thấy đó là một chuyện hưởng phúc không?”
Nếu Lưu Thái Hà dám nói là có, thì Chu Tiểu Mạch sẽ nói thẳng rằng, những áp bức và khổ đau mà Lưu Thái Hà phải chịu đều là đáng đời!
“Người phụ nữ nào mà chẳng phải sống như vậy cả đời? Huống chi hoàn cảnh của con như thế này thì còn có thể chọn lựa được người ta thế nào?”
Dù sao cũng không còn trinh trắng, lại còn bị người ta bỏ.
Lưu Thái Hà cảm thấy, nhà nào có điều kiện khá một chút cũng sẽ không coi trọng Chu Tiểu Mạch.
Ngay cả khi bàn chuyện hôn sự cho Tiểu Mẫn, nhà nào có chút điều kiện mà nghe nói đến chuyện của Chu Tiểu Mạch, thì chưa cần xem mặt đã từ chối.
“Nếu mẹ nghĩ rằng việc mình và cha sống cuộc sống như thế này, ở trong nhà thậm chí không dám nói to tiếng là hạnh phúc, thì mẹ cứ tiếp tục hạnh phúc đi. Nhưng đừng có ý định can thiệp vào chuyện hôn sự của con. Con đã không còn là một thành viên trong gia đình này nữa. Nếu không phải vì mẹ và hai đứa em gái, thì ngay cả bậc cửa nhà này con cũng chẳng thèm bước vào.”
Lưu Thái Hà nắm lấy tay Chu Tiểu Mạch, giọng đầy tâm sự: “Mẹ biết con còn giận bà con. Nhưng người một nhà thì làm sao có thể thù hận mãi được? Chuyện qua rồi thì thôi, con không thể vì giận bà mà không chịu lấy chồng chứ?”
