Chương 23: Cô Tô Tây không phải là người như vậy
Tập đoàn Bạc Thị.
Trong văn phòng rộng lớn, ánh đèn neon đã nhấp nháy bên ngoài cửa kính.
Những tia sáng phản chiếu lên khuôn mặt tuấn tú của Bạc Cảnh Ngôn.
Ánh mắt sắc bén của Bạc Cảnh Ngôn lướt qua An Trì, giọng trầm thấp hỏi:
“Tra được gì rồi?”
An Trì cung kính đáp:
“Thưa tổng giám đốc Bạc, người tên Thẩm Văn Hạo mà anh bảo tôi tra trước đây, anh ta là bạn đại học của Tô Tây. Thẩm Văn Hạo có mẹ bị suy thận giai đoạn cuối, Tô Tây đưa tiền cho anh ta là để cứu mạng bà ấy.”
Nói xong, An Trì dừng lại một chút rồi tiếp:
“Thưa tổng giám đốc Bạc, tung tích của Tô Tây cũng đã được xác nhận, cô ấy thực sự có thai, và…”
“Cậu nói lại lần nữa?!”
An Trì sợ hãi ngước lên nhìn, gân xanh trên trán Bạc Cảnh Ngôn nổi lên, sự lạnh lẽo và sắc bén trong đáy mắt như muốn nuốt chửng tất cả.
Thoạt nhìn, trông hệt như một con sói đang rình mồi.
An Trì chỉ cảm thấy lưng mình ướt đẫm mồ hôi.
Riêng tin mang thai này, anh ta đã do dự rất lâu mới dám báo cáo.
Giờ nhìn phản ứng của Bạc Cảnh Ngôn…
Còn cả Thẩm Văn Hạo nữa, nếu thực sự có quan hệ gì với Tô Tây.
Mấy đứa nhỏ này cũng khó mà nói được là con của ai…
An Trì im lặng vài giây, lấy can đảm nói thẳng:
“Cô ấy có thai, và là ba đứa. Hôm nay sau khi rời khỏi biệt thự họ Bạc, cô ấy đã đến bệnh viện phụ sản… cô ấy… định bỏ chúng, nhưng không hiểu sao cuối cùng lại không làm.”
Lời An Trì vừa dứt, một âm thanh chói tai vang lên.
An Trì nhờ ánh sáng từ ngoài cửa kính nhìn về phía phát ra âm thanh.
Mảnh vỡ ly rượu vương vãi khắp sàn, hòa cùng màu đỏ tươi, trông thật rợn người.
Lúc nãy anh ta bước vào, Bạc Cảnh Ngôn đã không bật đèn, cũng không cho anh ta bật.
Hôm nay trạng thái của Bạc Cảnh Ngôn có vẻ rất tệ, phải chăng đã chắc chắn Tô Tây có vấn đề?
Hay bây giờ nghe báo cáo của anh ta mới xác nhận tất cả?
An Trì trấn tĩnh lại, cẩn thận lên tiếng:
“Thưa tổng giám đốc Bạc, tôi nghĩ nhất định có nhiều hiểu lầm ở đây, cô Tô Tây không phải là người như vậy…”
“Ra ngoài!” Giọng giận dữ trầm thấp của Bạc Cảnh Ngôn cắt ngang lời An Trì.
Khuôn mặt An Trì đầy vẻ buồn bã, anh ta nuốt nước bọt, đành phải lui ra ngoài.
Còn Bạc Cảnh Ngôn, đầu ngón tay run rẩy kẹp điếu thuốc vừa lấy từ bao.
Tay kia hơi run, xoay bánh xe bật lửa, mấy lần mới châm được thuốc.
Trong bóng tối, anh cau mày hít một hơi thật sâu.
Ánh mắt lại lướt đến chiếc hộp nhung trên bàn, đáy mắt phản chiếu tàn thuốc đỏ rực như ngọn lửa bùng cháy.
***
Bên bờ biển.
Tô Tây đứng trong gió, bên cạnh là người đàn ông đẹp trai ở bệnh viện.
“Khuynh Thành, cậu về từ khi nào thế?”
Tô Tây nhìn ra xa, thẫn thờ hỏi.
Mục Khuynh Thành vuốt mái tóc mái trên trán, giọng nói đầy ấm áp:
“Tô Tây, tớ luôn ở bên cạnh cậu.”
Chân mày Tô Tây khẽ động, ánh mắt đầy nghi hoặc chậm rãi nhìn anh.
Trên mặt Mục Khuynh Thành nở nụ cười ấm áp:
“Lần đó ở ven đường, cậu bị Chu Mỹ Lan đánh, chính tớ đưa cậu đến bệnh viện.”
Tô Tây mở to mắt, có chút kích động nói:
“Sao không nói với tớ? Hôm tớ xuất viện đã hỏi khắp nơi, cậu không để lại tên tuổi, còn để lại nhiều tiền như thế…”
Mục Khuynh Thành nhìn Tô Tây, chậm rãi nói:
“Xin lỗi, hôm đó bác sĩ nói cậu có thai, nên tớ đã hỏi San San đầu đuôi câu chuyện… Trong thời gian cãi nhau đòi ly hôn, nếu tớ xuất hiện thường xuyên, sợ sẽ làm cậu thêm phiền. Dù sao, Bạc Cảnh Ngôn là người đa nghi.”
Tô Tây mấp máy môi, không nói nên lời.
Mục Khuynh Thành đưa tay chỉ chiếc ghế dài gần đó:
“Bây giờ cậu không thích hợp đứng lâu, ra đó ngồi đi.”
Tô Tây gật đầu, khi ngồi xuống, Mục Khuynh Thành lại chạy đi mua đồ ăn thức uống về.
“Tây Tây, nếu cậu định không giữ chúng vì không đủ khả năng nuôi thì không cần đâu. Có tớ và San San ở đây, sẽ không để mấy đứa nhỏ này chịu thiệt.”
Lời Mục Khuynh Thành vừa dứt, nước mắt Tô Tây lập tức rơi lã chã, như mọi uất ức đều vỡ òa trong khoảnh khắc này.
Thấy cô như vậy, Mục Khuynh Thành luống cuống, anh đứng dậy ngồi xổm bên cạnh Tô Tây, đưa khăn giấy:
“Đừng khóc, cơ thể cậu bây giờ không chịu được xúc động mạnh đâu.”
Tô Tây nhận khăn giấy, nức nở nói:
“Không phải vấn đề tiền bạc, Khuynh Thành, tớ…”
“Tớ kéo cậu ra đây không phải để ngăn cản, mà là muốn cậu suy nghĩ thật kỹ. Sau khi cậu nghĩ kỹ, quyết định thế nào, tớ và San San đều ủng hộ. San San, lát nữa sẽ đến.”
Mục Khuynh Thành nhẹ nhàng an ủi, nói xong lại rút một tờ khăn giấy mới đưa cho Tô Tây:
“Đừng khóc nữa, nhé? Hồi nhỏ cậu có khóc đâu, sao lớn lên lại học được nước mắt rồi?”
Tô Tây mỉm cười nhìn anh, vừa lau nước mắt vừa nói cảm ơn.
Một lát sau, thấy Cố San San hớt hải chạy từ xa đến, khi đến trước mặt Tô Tây, cô ấy trực tiếp nắm lấy tay cô.
“Sao một mình đi bệnh viện? Sao không gọi cho tớ?”
Nước mắt Tô Tây vừa lau khô lại không tự chủ được mà rơi thêm.
Cả Cố San San lẫn Mục Khuynh Thành đều là những người đã đồng hành cùng cô từ thuở ấu thơ.
Những ấm áp thời thơ ấu của cô, hầu như đều do họ mang lại.
Cố San San thấy Tô Tây bộ dạng uất ức, thở dài một tiếng, vỗ nhẹ lưng cô, dịu dàng nói:
“Xin lỗi, Khuynh Thành về nước tớ không kịp báo cho cậu, tớ sợ thằng khốn Bạc Cảnh Ngôn lại vu oan cho cậu. Cậu chưa biết à? Hắn ta không chỉ một lần sai người điều tra Thẩm Văn Hạo.”
“Gì cơ?” Tô Tây kinh ngạc hỏi.
