Chương 26: Có chỗ dựa nên mới cứng nhỉ
Tô Tây: “...”
Cô không muốn tham gia vào chuyện này, nhưng trước mặt đàn chị mình ngưỡng mộ, từ chối thẳng thừng cũng không tốt.
Tô Tây do dự một lát, nhẹ nhàng nói:
“Chị Hà, nếu em gặp phải, em còn luống cuống tay chân hơn chị ấy chứ. Em cũng sợ gặp loại người này. Còn về cách giải quyết, thử dùng hợp đồng ép cô ta xem có được không?”
Hà Tư Vũ xua tay:
“Hợp đồng? Cô ta chẳng thèm để ý đâu. Ôi, nói mới nhớ, có chỗ dựa nên mới cứng nhỉ. Thôi, không nói cô ta nữa. Còn em, sau khi tốt nghiệp làm gì?”
Tô Tây khựng lại một chút, đáp:
“Sau khi tốt nghiệp, em toàn nhận mấy việc lặt vặt, kiếm chẳng được bao nhiêu. Giờ đang tính xin vào một phòng làm việc. Phòng làm việc Huỳnh Quang trong giới là đỉnh rồi, nhưng em muốn vào chắc hơi khó.”
Hà Tư Vũ vỗ vai Tô Tây, an ủi:
“Đừng nản, với trình độ chụp ảnh của em, vào đây thừa sức. Đợi chị hỏi phòng nhân sự xem tin tức cụ thể thế nào, rồi chị giúp em tìm cách.”
Lời này của Hà Tư Vũ khiến Tô Tây vô cùng ngại ngùng. Cô hiểu phần nào tính cách của Hà Tư Vũ, rất nhiệt tình với người khác, đã nói giúp thì nhất định sẽ giúp.
Còn cô, Tô Tây, dường như không được thành thật cho lắm.
Tô Tây ngập ngừng một hồi, rồi giả vờ như vừa nghĩ ra một cách hay, ghé sát tai Hà Tư Vũ nói nhỏ vài câu.
Hà Tư Vũ nghe xong, lập tức búng tay một cái.
“Hay, cứ làm theo cách này. Tiện thể thỏa mãn tính tò mò của chị luôn. Chị muốn xem thử tên Bạc Cảnh Ngôn đó mù mắt đến mức nào.”
Nhìn vẻ mặt vui vẻ của Hà Tư Vũ, Tô Tây mới cảm thấy mình không phụ lòng chân thành của chị ấy.
“Cà phê này không ngon à? Chị nhớ em thích uống trà sữa mà. Đi, xuống lầu chị mời.”
Hà Tư Vũ nhiệt tình khoác vai Tô Tây, nói nhanh như gió.
Tô Tây liếc nhìn tách cà phê để trên bàn trà, nhẹ nhàng đáp:
“Dạ dày em dạo này không tốt, không dám uống cà phê. Chị Hà, em về còn có việc, trà sữa thôi vậy. Mà chị cũng còn việc, hôm khác em mời chị nhé.”
Hà Tư Vũ thất vọng:
“Ừm, chị còn muốn nói chuyện với em thêm cơ. Em có đổi số WeChat không? Chị hình như không thấy em cập nhật gì nữa.”
Tô Tây lấy điện thoại, mở mã QR WeChat cho chị ấy quét:
“Vì một số lý do nên em đổi rồi. Chị quét cái mới này đi.”
Từ khi lấy được giấy chứng nhận ly hôn, cô đã đổi số.
Giờ nhìn lại danh bạ và bạn bè WeChat, cảm giác như được tái sinh, nhẹ nhõm hẳn.
Những người còn ở lại, với cô, đều là người rất quan trọng.
Khi Tô Tây ra khỏi phòng làm việc Huỳnh Quang, trời đã gần trưa. Cô không tự chủ được đưa tay xoa nhẹ bụng, nghĩ đến việc tìm quán nào đó ăn trưa.
Cũng ngay lúc cô đang ngắm nghía các quán xung quanh, một chiếc Bentley quen thuộc đỗ bên lề đường không xa.
Tiếp theo, Lạc Khả Khả vui vẻ chạy đến bên xe, cửa xe được mở ra.
Bóng dáng cao lớn của Bạc Cảnh Ngôn bước xuống xe.
Lạc Khả Khả lập tức tiến lên khoác tay Bạc Cảnh Ngôn, nhưng giây sau, anh ta rút tay ra, vẻ mặt nhạt nhẽo nói gì đó.
Từ biểu cảm của Lạc Khả Khả, có vẻ Bạc Cảnh Ngôn vừa nói gì đó không hay.
Tô Tây cụp mắt xuống, không nhìn tiếp nữa.
Đúng lúc cô nhấc chân định đi hướng khác, phía sau vang lên tiếng gọi của Hà Tư Vũ.
“Tô Tây, may mà em chưa đi xa. Em quên cầm sơ yếu lý lịch này.”
Hà Tư Vũ thở hổn hển chạy tới, đưa tập tài liệu cho cô.
Tô Tây vừa nhận tập tài liệu, vừa nhíu mày.
Giọng Hà Tư Vũ to quá, ánh mắt Tô Tây vô tình liếc về phía xe.
Bạc Cảnh Ngôn và Lạc Khả Khả đang nhìn về phía này. Lạc Khả Khả vẫn là ánh mắt đầy địch ý.
Còn Bạc Cảnh Ngôn, dường như tiều tụy hơn mấy hôm trước.
Hay là, anh ta quá phóng túng nên không nghỉ ngơi tốt?
Tô Tây như nhìn người qua đường, vẻ mặt thản nhiên, chỉ vài giây sau, cô thong thả thu hồi tầm mắt:
“Cảm ơn chị Hà, em đi trước. Giữ liên lạc nhé.”
Nói xong, Tô Tây quay người, bước nhanh hơn.
Đi được một đoạn khá xa, cô mới chọn một quán ăn ngồi xuống gọi món.
Chỉ là dạ dày thỉnh thoảng vẫn trào ngược, ăn uống chẳng ngon miệng.
Nhưng mỗi miếng, Tô Tây đều cố gắng nuốt xuống. Đã quyết định giữ lại các con, cô phải dùng hết sức lực, yêu thương và bảo vệ chúng thật tốt.
Tô Tây khó khăn ăn, khi ngẩng đầu lên lần nữa, đối diện bàn đã có một người đàn ông ngồi xuống.
Ánh mắt Tô Tây dừng lại ở ngực anh ta, nhìn chiếc áo sơ mi chất liệu không một nếp nhăn, và mùi hương thanh nhạt thoang thoảng.
