Chương 20: Gia đình hai con
Tư Dao nhìn chiếc gai nhỏ vẫn còn cắm trên tay cô bé, có chút kinh ngạc, vội vàng bảo người máy mang tới một cái nhíp, cẩn thận tự tay nhổ chiếc gai trên lòng bàn tay cô bé ra.
Bình Bình nhìn chủ nhân chăm chú nắm lấy bàn tay nhỏ của mình, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào chiếc gai, như đang đối xử với một việc cực kỳ quan trọng. Dần dần, thân thể cô bé không còn run nữa, đôi mắt đỏ hoe nhìn gương mặt không biểu cảm của chủ nhân, hình như đã bớt sợ hơn một chút.
Tư Dao im lặng truyền chút dị năng vào tay cô bé, nhìn làn da từ đỏ ửng dần trở lại trắng nõn, mới đặt cô bé lên chậu hoa.
"Cứu mạng, tôi đau lòng quá, Tinh Linh Cây Táo đang run rẩy, cô bé thật sự trông rất sợ hãi."
"Nói thật, Tinh Linh Xương Rồng này hung dữ quá, giọng nói cũng thô ráp, khó trách Tinh Linh Cây Táo lại sợ đến vậy."
"Tôi cảm thấy Tinh Linh Xương Rồng không có ý đó đâu? Cậu ta chỉ là trông không đáng yêu bằng Tinh Linh Cây Táo thôi..."
"Tôi cũng nghĩ vậy, tôi là thành viên Hiệp hội Bảo vệ Tinh Linh Thực Vật, tinh linh bình thường đều khá ngoan ngoãn. Nhất là tinh linh mới sinh, sẽ không thật sự gây mâu thuẫn với tinh linh khác. Hành động của cậu ta chắc là không biết mình sẽ làm cô bé bị thương. Mọi người đừng ác ý với tinh linh mới sinh như vậy."
"Tới rồi tới rồi, Tư Dao tới rồi. Mau mau mau, mau dỗ bé khóc nhè của tôi, cô bé khóc trông đáng thương quá!"
"Nghe không hiểu, nhưng dỗ được rồi..."
"Vậy nên, tại sao khoa học kỹ thuật phát triển như vậy mà vẫn chưa có máy dịch cho tinh linh thực vật?"
"Vì khó lắm, tinh linh đều không hợp tác, lại không thể ép buộc, luật bảo vệ còn đó."
"Hu hu hu, bé cưng đáng thương của tôi, mắt khóc đỏ hết rồi (◞‸◟ )."
"Cái gai to như vậy, tinh linh đau biết bao nhiêu?"
"Trồng Trọt Sư còn có năng lực chữa trị tinh linh nữa, thật thần kỳ."
"Không phải, có khả năng nào là Trồng Trọt Sư không có năng lực chữa trị tinh linh không? Mà là Tư Dao có? Nếu không thì bệnh viện chuyên cho tinh linh thực vật đầy rẫy trên chủ tinh kia mở ra để làm cảnh à?"
Bình Bình nhìn Tinh Linh Xương Rồng bên cạnh, vội vàng vỗ cánh bay khỏi chậu hoa, đậu lên vai Tư Dao, ngoan ngoãn ngồi xuống, ôm một lọn tóc trắng của Tư Dao, như đứa trẻ có người lớn ở đây nên có thể mách lẻo, mở miệng làm nũng: "Huhu!" Cậu ta xấu lắm, không cần cậu ta nữa, vứt cậu ta đi. Cậu ta cố ý làm Bình Bình bị thương, là tinh linh xấu!
Tư Dao tính tình ôn hòa, nhẹ nhàng dỗ dành cô bé: "Cậu ta không cố ý đâu, lúc đầu cậu ta chỉ muốn chào Bình Bình, muốn làm quen với Bình Bình, nhưng cậu ta không biết gai trên người mình sẽ làm Bình Bình bị thương. Cái lá đó là tay của cậu ta, chỉ là trông hơi khác Bình Bình một chút, đúng không?"
Tinh Linh Cây Táo chớp mắt, lén thò một mắt ra từ mái tóc trắng của Tư Dao, rụt rè nhìn tinh linh đầy gai kia, tuy rất sợ nhưng vẫn ngoan ngoãn đáp lại: "Huhu." Đúng.
Tư Dao dịu dàng dẫn dắt: "Cậu ta vẫn luôn sống trong sa mạc, tiếp xúc đều là xương rồng có gai giống mình, không biết gai trên người sẽ làm Bình Bình bị thương. Nhưng bây giờ cậu ta đã biết rồi, vẫn luôn muốn xin lỗi Bình Bình. Bình Bình là đứa trẻ ngoan, sẽ tha thứ cho cậu ta chứ?"
Bình Bình gật đầu thật mạnh: "Huhu." Sẽ.
Tư Dao cười xoa đầu Bình Bình: "Ngoan lắm."
Tinh Linh Xương Rồng tuy không hiểu lời Bình Bình, nhưng hiểu được lời Tư Dao, tự nhiên biết Bình Bình bằng lòng tha thứ cho mình. Tuy muốn lại gần nhưng biết gai trên người sẽ làm cô bé bị thương, lại lặng lẽ thu rễ về.
Có chút tha thiết nhìn cô bé, muốn tiếp xúc, muốn trò chuyện.
Khí tức trên người cô bé đặc biệt thoải mái, là khí tức thực vật thuần khiết nồng đậm.
Bản thể Bình Bình vốn là một cây khô, hoàn toàn được hồi sinh nhờ dị năng hệ Mộc, từ trong ra ngoài đều là khí tức dị năng hệ Mộc của Tư Dao, nên khí tức thực vật thuần khiết hơn các tinh linh khác. Nói cách khác, Bình Bình là một khối dị năng hệ Mộc biết đi, chỉ cần tinh linh nào tiếp xúc đều không tự chủ muốn dính lấy.
Bình Bình bị cậu ta nhìn chằm chằm có chút không tự nhiên, nhưng vẫn cố nén sợ hãi bay lại gần, dừng bên ngoài chậu cây, ngoan ngoãn nhìn cậu ta: "Huhu." Cậu có thể đừng đánh tôi nữa được không?
"Gào gào." Xin lỗi nhé, tôi không biết cậu sẽ bị thương.
"Huhu." Chỉ cần cậu không đánh tôi, chúng ta có thể làm bạn.
"Gào gào." Bây giờ cậu còn đau không?
"Huhu huhu."
...
Tư Dao nhìn hai tinh linh làm hòa, tuy trò chuyện vẫn ông nói gà bà nói vịt nhưng đang rất vui vẻ, cô cũng không tiện quấy rầy, chỉ dặn người máy đợi hai cô bé nói xong thì phát video bài giảng sớm giáo Liên Sao cho chúng học Tiếng Liên Sao.
Học sớm thì chuyện của cô cũng bớt đi.
Tư Dao đặt ghế ngay ngắn, đột nhiên có cảm giác kỳ lạ.
Sao lại cảm thấy mình như biến thành bà mẹ già? Còn tự nhiên có thêm hai đứa con?
Có cảm giác đang trông con.
"Hòa nhau rồi..."
"Cảm thấy mấy người vừa nãy bênh Tinh Linh Cây Táo rồi mắng Tinh Linh Xương Rồng giống như trò cười."
"Hai tinh linh trò chuyện trông chữa lành quá? Chúng có hiểu lời nhau không? Ôm mặt cười.jpg"
"Không hiểu."
Qua một lúc, Bình Bình lại chậm rãi bay tới trước mặt cô, dừng ngay trước mắt cô. Cô quay đầu, cô bé lại bay theo, toàn thân tỏa ra cảm giác: người phải để ý tới tôi, tôi có việc gấp rất quan trọng.
"Sao vậy?" Tư Dao có chút bất lực.
Không phải có bạn rồi sao? Sao lại tìm cô nữa, đến chút không gian riêng cũng không có à (¯―¯٥)?
Bình Bình vẻ mặt uất ức chỉ vào chậu cây tố cáo: "Huhu." Bình Bình chỉ có một chậu cây, nhưng còn phải trồng cây ăn quả, còn cậu ta lại được một mình một phòng, không công bằng.
"Huhu huhu." Con cũng muốn có một phòng riêng! Con còn là tinh linh chủ nhân thích nhất không?
"Huhu huhu." Chủ nhân có phải thích cậu ta hơn con không?
"Huhu." Là vì Bình Bình trông quá giống chủ nhân, chủ nhân thấy Bình Bình xấu nên không thích Bình Bình nữa? Chủ nhân thích tinh linh như cậu ta đúng không?
"Khụ khụ, dừng lại." Tư Dao giơ tay, bất lực nhìn tinh linh trước mặt.
Sao còn công kích cá nhân nữa _(:з」∠)_?
Quá giống chủ nhân → thấy Bình Bình xấu → không thích Bình Bình.
Quá trình suy luận này đúng là chỗ nào cũng có điểm để chê.
Ta chê chính mình xấu?
Tư Dao tóm lấy Tinh Linh Cây Táo đang bay loạn, đưa tay nhấc chậu hoa trồng cây táo con lên, nhìn Tinh Linh Xương Rồng đầy mong chờ nhưng lại xấu hổ che mặt, nghĩ nghĩ rồi dùng hai ngón tay kẹp chậu hoa của cậu ta lên.
ε=(´ο`*))) Haizz, gia đình hai con chia nước thật khó...
