Chương 13: Chọc người, tác giả là chuyên gia
Biên tập viên dù là phục vụ tác giả, nhưng càng phải chịu trách nhiệm với toàn thể tác giả, một biên tập có khi quản lý cả ngàn người.
Nếu những vấn đề nhỏ nhặt đến mức đơn giản nhất cũng phải làm phiền biên tập, chẳng phải là tăng thêm khối lượng công việc cho họ sao?
Cứ như vậy, còn đâu thời gian và tinh thần để xử lý những chuyện quan trọng và khẩn cấp?
Người khác thì Lục Manh Manh không muốn quản nhiều, nhưng Lăng Anh Tuấn thì khác, anh ấy là biên tập của cô, lại còn là 'anh trai' tốt, là thanh mai trúc mã, là hai đứa lớn lên cùng nhau.
Bao nhiêu năm tình cảm như vậy, mỗi ngày nhìn anh bận rộn đến chân không chạm đất, tối muộn còn phải xử lý những chuyện vụn vặt này, trong lòng không khỏi thấy sốt ruột.
Còn về những lời đã nói trong nhóm, Lục Manh Manh ngẫm nghĩ kỹ, hình như cũng không có gì không ổn, chỉ là hai người kia quá nhạy cảm thôi!
Tính cách đà điểu của Lục Manh Manh, tự nhiên không chịu xuất hiện vào lúc này để cãi nhau với người khác, chỉ lặng lẽ quan sát.
Phương Ảnh: 'Hai người nói vậy là sai rồi, tìm biên tập thì không có vấn đề gì. Nhưng những vấn đề nhỏ này chúng ta đều biết, tiện thể hỏi bất kỳ ai là được. Biên tập đang bận, không thể trả lời ngay, em hỏi chúng tôi, lập tức có thể cho em câu trả lời. Chọn một trong hai, em nên biết chọn thế nào mới đúng!'
Đúng là chị Phương Ảnh, tồn tại như chị đại vậy.
Lời nói ra, đúng là có lý.
Tâm trạng u uất ban đầu của Lục Manh Manh lập tức được khai thông, coi như thở phào nhẹ nhõm.
Cô không muốn tranh cãi với ai, vừa rồi lên tiếng, cũng chỉ là bảo vệ Lăng Anh Tuấn.
Cô cũng không phải người thích xen vào chuyện người khác, bình thường nếu có ai than vãn như vậy, cô cũng lười để ý.
Chỉ vì biết tối qua Lăng Anh Tuấn bận đến khuya, mới có lòng bảo vệ như thế.
Một vị thần nào đó không muốn lộ danh tính: 'Đừng lấy sự ngu dốt làm cái cớ để giả vờ đáng thương. Mọi vấn đề trong không gian biên tập đều có giải thích, trong file nhóm cũng có. Mỗi người mới vào nhóm đều có người hướng dẫn đọc những nội dung này, vậy mà các người không xem, còn ở đây than vãn cái này cái kia!'
Lục Manh Manh kinh ngạc, không ngờ có cả đại thần nhảy ra mạnh mẽ đáp trả một trận.
Cục diện bây giờ càng ngày càng thú vị.
Cô chỉ là ném gạch dẫn ngọc, không ngờ lại dẫn ra được một vị đại thần, hê hê hê...
Tiếp theo, cũng có nhiều người cùng lên tiếng chỉ trích hai tân binh kia, nhưng lời lẽ đã ôn hòa hơn nhiều.
Tân binh số 1 và tân binh số 2 không xuất hiện nữa, chắc là bị khí thế của mọi người làm cho khuất phục.
Dần dần, chủ đề lại được chuyển hướng.
Chat nhóm là như vậy, không thể mãi nói về một chủ đề được.
Cùng lúc đó, một tin nhắn riêng được gửi đến.
Lăng Anh Tuấn: 'Manh Manh, chăm chỉ viết truyện nhé.'
Lục Manh Manh đang suy nghĩ xem Lăng Anh Tuấn nói câu này có ý gì, thì Lăng Anh Tuấn lại gửi thêm một tin nhắn: 'Anh rất ổn, không cần lo lắng cho anh.'
Anh ấy biết cô đang bảo vệ anh, nên mới nói vậy.
Không hiểu sao, nhìn hai câu này, trong lòng có cảm giác ngọt ngào.
Phong Miêu: 'Em biết rồi, em sẽ bảo vệ bản thân, không cần lo lắng cho em.'
Những tân binh đó còn chưa đủ để làm em buồn lòng.
Thật ra Lục Manh Manh còn muốn giả vờ thánh mẫu trong nhóm, người mới mà, ai chẳng từ người mới mà ra, không biết đi hỏi những chuyện này là bình thường.
Nhưng mọi người đều đã lên tiếng chỉ trích hai tân binh kia, nếu cô mà nói câu đó, chắc sẽ bị mọi người vây đánh mất.
Thật ra với những xung đột nhỏ như vậy, cứ từ từ dẫn dắt là được, lời lẽ quá sắc bén sẽ làm người ta sợ.
Lục Manh Manh cũng không nghĩ về chuyện này nữa, đã không chat được ở nhóm này, thì đổi sang nhóm khác vậy.
Lục Manh Manh có rất nhiều nhóm, nhóm tiểu thuyết, nhóm tác giả, nhóm game, v.v.
Một trong số đó là nhóm bạn đọc sách, cô vừa là quản lý vừa là mod, với tác giả càng thân thiết, coi như là anh em tốt.
Mà nhóm này có gần một nghìn người, ngày nào cũng chat rôm rả.
Nhưng cô còn chưa kịp mở nhóm này ra, thì tin nhắn riêng của Xà Tiểu Đông đã gửi đến.
Lông mày Lục Manh Manh giật giật, một linh cảm chẳng lành dâng lên trong lòng.
Chị Xà lúc này đang đi làm, tìm mình chắc chắn không có chuyện tốt lành gì!
Xà Tiểu Đông: 'Tối nay đến đón tôi tan làm.'
Lục Manh Manh nghiến răng, luôn cảm thấy răng mình như đang kêu lục cục.
Cô với tay lấy ví trên bàn, đếm đếm số tiền nhỏ của mình, lại sắp phải hy sinh rồi!
'Tuân lệnh!' Lục Manh Manh trả lời xong câu này, ôm laptop với vẻ mặt chán chường, nằm trong chăn ấm của mình.
Cảm giác ăn nói hàm hồ là như thế nào?
Ăn nói hàm hồ thì sướng một lúc, sau đó phải đền đáp đứt ruột.
Bây giờ Lục Manh Manh còn tâm trạng đâu mà chat chit?
Vẫn nên mau mau viết truyện cho xong, chuẩn bị tinh thần đối phó với chị Xà tối nay!
Buổi sáng viết được 2000 chữ, buổi trưa sang nhà họ Lăng ăn một bữa, buổi chiều lại viết thêm 2000 chữ, rồi mới mơ màng ngủ một giấc trưa.
Đến khi tỉnh dậy đã là bốn rưỡi chiều.
Lục Manh Manh tuy không thích trang điểm lắm, nhưng dù sao cũng phải chải chuốt lại mái tóc trước khi ra ngoài.
Không thì để nguyên cái đầu như tổ quạ mà đi gặp bạn thân, thật không ra thể thống gì.
Lục Manh Manh vừa ngáp vừa dựng điện thoại lên, bật đại một bộ phim truyền hình, rồi đứng trước gương trang điểm bắt đầu làm việc qua loa.
Trang điểm cũng chẳng có gì để làm, cô trực tiếp buộc một đuôi ngựa, nhìn người phụ nữ gọn gàng trong gương, Lục Manh Manh cảm thấy mình thật đẹp trai.
Anh khí bừng bừng.
Quần áo trong tủ của Lục Manh Manh không nhiều, nhưng mỗi một bộ đều là bộ cô rất thích, tiện tay chọn một bộ đồ thể thao, chuẩn bị xuất phát.
Công ty của Xà Tiểu Đông cách nhà Lục Manh Manh 10 phút đi bộ, cô ấy tan làm lúc 5 giờ, nên Lục Manh Manh đi dọc đường cũng không vội.
Đến dưới lầu công ty, cửa công ty mở ra, một cô gái cao gầy mặc sườn xám, uyển chuyển bước về phía Lục Manh Manh.
'Manh Manh!' Xà Tiểu Đông đi đôi giày cao gót, nhìn xuống Lục Manh Manh.
Lục Manh Manh cao 1m60, còn Xà Tiểu Đông cao tận 1m70, cộng thêm đôi giày cao gót, đứng cạnh Lục Manh Manh, cứ như tạo ra cảm giác CP vậy.
'Chị Xà.' Lục Manh Manh nở nụ cười lộ tám răng, 'Hôm nay chị đẹp không sao tả xiết.'
Khen trước đã rồi tính.
Huống hồ, Lục Manh Manh nói cũng là thật lòng.
Lục Manh Manh không giỏi hình dung người khác, chỉ cảm thấy chị Xà của mình đẹp vô cùng.
Thật ra, Xà Tiểu Đông chỉ là bút danh của cô ấy, tên thật của cô ấy là Xà Hiểu Đông.
'Cô đừng khen tôi, vẻ đẹp của tôi không phải do cô khen mà có.' Xà Hiểu Đông nghiêm mặt, nghiêm túc nói.
Lục Manh Manh sáp lại gần Xà Hiểu Đông, nắm lấy cánh tay cô ấy lắc lư một trận.
'Chị Xà, em biết sai rồi mà! Chị đừng giận nữa nha!' Lục Manh Manh làm nũng.
Xà Hiểu Đông rùng mình một cái, 'Bình thường thôi! Nói chuyện đừng có ngọng nghịu!'
Đúng là muốn chết mà, lớn từng này tuổi rồi còn làm nũng!
Tuy bị Xà Hiểu Đông chê bai, nhưng Lục Manh Manh vẫn cảm nhận được độ giận dữ của đối phương đã giảm -1 -1 -1...
Hê hê!
Giả ngu giả ngơ, làm nũng nịnh nọt, Lục Manh Manh chơi rất thành thạo, mà Xà Hiểu Đông lại đúng là mắc kẹo với chiêu này.
Xà Hiểu Đông tội nghiệp, không bị Lục Manh Manh bắt nạt, thì còn ai bắt nạt nữa?
'Chị không giận em nữa à?' Lục Manh Manh mặt dày lại sáp tới, đôi mắt to đen láy chớp chớp.
Chọc tân binh chuyện này, thuần túy là trêu đùa, nếu có bất mãn, thì đến đánh tôi đi!
