Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Họ Muốn Tôi Làm Thánh Mẫu, Tôi Lại Cố Tình Thành Diêm La - E6 > Chương 15

Chương 15

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 15: Rời đi mới là thượng sách

 

Tả Thảo cất kỹ số tiền Tả Thái Vân đưa.

 

Tiền thì càng nhiều càng tốt.

 

Tả Thảo nhìn mặt dì, vẫn không nhịn được hỏi: “Dì, sau này dì tính thế nào?”

 

“Chú mày nợ nần bên ngoài, chuyện này không thể xong trong sớm chiều, cũng không giải quyết được, còn biết làm sao, sống thế thôi.”

 

“Tiểu Thảo, cháu không thể ở lại đây nữa. Mấy tay sòng bạc, lúc cùng đường, không biết sẽ làm ra chuyện gì.”

 

“Vốn dĩ dì đã mua vé tàu cho cháu, nhưng không chờ được nữa. Chú Hữu Tài đang chữa bệnh ở Dương Thành, cháu đi theo chú ấy về Lĩnh Vân, sau đó chuyển xe, cháu phải nghe lời chú, đừng chạy lung tung, bên ngoài loạn lắm, đợi đến Lĩnh Vân.”

 

Nói đến đây, giọng Tả Thái Vân hơi do dự.

 

“Cũng lâu rồi không gọi cho bố cháu, không biết bên đó thế nào. Số tiền này, dì sẽ không nói với bố cháu, cháu tự giữ lấy, thiếu gì thì lén mua thêm.”

 

“Thôi, cháu cũng không cần dì dạy.”

 

Trong cuốn tiểu thuyết ấy, cũng có nhắc đến chuyện Ngụy Trường Chí bị người ta tìm đến tận nhà vì nợ nần.

 

Nhưng viết không nhiều.

 

Phần của Tả Thảo cũng chẳng nhiều, chủ yếu nhắc đến nhà họ Ngụy nơi Tả Thảo ở nhờ.

 

Hiểu biết về nhà họ Ngụy, phần lớn là từ miệng Mạc thẩm.

 

Trong tiểu thuyết, dù cô làm việc rất nhiều và nặng nhọc ở nhà họ Ngụy, nhưng chưa từng gặp phải chuyện quá đáng đến mức vượt giới hạn.

 

Như chuyện hôm nay.

 

Qua chuyện hôm nay cũng có thể thấy, Ngụy Trường Chí là loại người vì đạt mục đích mà bất chấp thủ đoạn.

 

Chỉ là thường ngày hắn là kẻ hưởng lợi, có Ngụy Mẫu xông pha trận mạc giùm thôi.

 

Vậy nên, trong cuốn tiểu thuyết ấy, ở những mảng nền mờ nhạt, người dì này cũng đã từng bảo vệ cô như hôm nay.

 

Bà ấy có thể giữ được công việc trong nhà máy, có thể làm nên thành tích trong công việc.

 

Tả Thái Vân không phải là người phụ nữ hoàn toàn yếu đuối.

 

Trong lòng Tả Thảo dâng lên một cảm giác khó tả.

 

Cô nhìn Tả Thái Vân, giống như nguyên chủ, cũng là một nhân vật kiểu mẫu như trong lời hệ thống.

 

Khiến người ta không yêu nổi, cũng không hận nổi.

 

Tả Thảo thấy mình hết lời, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng.

 

Tả Thái Vân lại bị dáng vẻ ông cụ non của cô chọc cười.

 

Bà vuốt lại mái tóc bị gió thổi rối ra sau tai, giọng nói vẫn như mọi khi, nhẹ nhàng, không chút nặng nề.

 

“Ở chỗ cháu, dì cũng học được vài điều. Dì là người lớn, cháu làm được, may ra… dì cũng có thể.”

 

“Rời đi không tốt sao?” Tả Thảo hỏi.

 

Đối diện với vũng lầy, rời đi mới là thượng sách.

 

Bới móc một cái hố phân chẳng có ý nghĩa gì.

 

“Đâu có dễ dàng thế, đẻ con ra rồi.”

 

Tả Thảo im lặng, nhìn đôi mày đượm vẻ phong sương nhưng dịu dàng của người phụ nữ, dường như thấy trên người bà là hết lớp núi này đến lớp núi khác, hết sợi xích này đến sợi xích khác, không kìm được lòng chua xót.

 

Trong tiểu thuyết, Tả Thái Vân cống hiến cả đời cho nhà họ Ngụy, bà tiễn Ngụy Mẫu đi, còn Ngụy Trường Chí cũng không về nhà nữa.

 

Không biết là trốn nợ hay chết ở xó xỉnh nào.

 

Tả Thảo nhận hộp cơm đã gói, theo chú Hữu Tài, chen lên tận cuối xe khách.

 

Gió từ ngoài cửa sổ ùa vào, oi bức, ẩm ướt.

 

Chẳng bao lâu sau, một trận mưa như trút nước.

 

Tả Thái Vân đứng ở bến xe rất lâu.

 

Đến khi gần hết giờ, bà mới trở về nhà máy, người ướt sũng.

 

Bà lau mặt, thay đồ công nhân, lấy mấy cái khuôn mẫu, cầm cái dũa, tỉ mỉ mài giũa.

 

Chẳng ai biết, so với nhà họ Ngụy, thực ra bà thích đi làm hơn.

 

Mỗi bước trong công việc đều có dấu vết, đồng nghiệp ngầm hay rõ có thể chèn ép,

 

nhưng sẽ không có ai chỉ thẳng mặt chửi bới, càng không để bà trong nhà mà sống như người ngoài.

 

Lưỡi dũa lướt qua đầu ngón tay, Tả Thái Vân cau mày nhìn máu chảy ra.

 

Bà lau qua loa, mài xong mấy linh kiện máy này, trước khi tan ca lại đi gặp lãnh đạo.

 

Ngày hôm ấy, Tả Thái Vân không về nhà họ Ngụy.

 

Xe khách chạy năm tiếng đồng hồ.

 

Trong khoảng thời gian đó, Tả Thảo đã ăn hết phần cơm của mình.

 

Bên cạnh có một bác gái, muốn lấy dưa muối khô của mình đổi thịt kho tàu của Tả Thảo.

 

Tả Thảo vài miếng đã nuốt sạch thịt kho tàu của mình.

 

Hơi nguội, nhưng vị vẫn ngon.

 

Bác ấy kéo mặt suốt cả quãng đường.

 

Hễ có cơ hội là Tả Thảo lại làm mặt quỷ với bác.

 

Đường đi xóc quá, có người bám vào cửa sổ nôn oẹ.

 

Giữa đường còn ầm ĩ một trận, có người mất tiền, hô lên xe có móc túi.

 

Người mất tiền muốn lục soát, chẳng ai chịu, chuyện đành bỏ qua.

 

Cuối cùng xe khách dừng ở một cái chợ, Tả Thảo lại đến bưu điện một chuyến, gửi hết số tiền dì cho cùng tiền thu được từ việc buôn bán sau đó vào sổ, chỉ để lại hai đồng trên người.

 

Làng Lĩnh Vân, lại khác với Dương Thành.

 

Sức mua của hai đồng có thể tăng gấp mấy lần.

 

Trong thời đại này, tiền thực sự là tiền.

 

Theo chú Hữu Tài, phương tiện di chuyển từ xe khách đổi sang xe ba bánh mui trần, rồi sang đò, sau đó lại thành xe đạp.

 

Là người nhà chú Hữu Tài đến đón.

 

Tả Thảo người nhỏ, bị nhồi vào phía trước xe đạp trong một tư thế vặn vẹo.

 

Suốt dọc đường, đường càng ngày càng xấu, mưa xuống, càng thêm lầy lội.

 

Chú Hữu Tài không phải người làng Lĩnh Vân, nói cho đúng, quan hệ của chú với nhà họ Tả…

 

Tính ngược lên năm đời, có chung một bà cô.

 

Chú Hữu Tài đúng như tên gọi, là loại họ hàng xa đã phát đạt.

 

Thời ấy, tông tộc vẫn còn thịnh, ra ngoài đường, đồng hương gặp đồng hương, không giúp đỡ nhau, sẽ bị người ta bẻ sống lưng.

 

Tả Thảo ở nhà chú Hữu Tài một đêm, hôm sau đợi đến trưa, đợi được máy kéo của đội.

 

Ầm ầm đi đến làng Lĩnh Vân.

 

Nhà đất bằng gạch bùn vàng, diện tích khá rộng, ngăn thành mấy gian.

 

Từ trong nhà bước ra một cô gái tết bím đuôi sam.

 

Con gái nhà họ Tả đều có đôi mắt to như nước mùa thu.

 

Tả Thảo nhận ra, đây là chị cả của mình, Tả Phương.

 

Trong ký ức, hai chị em hình như tình cảm khá tốt.

 

Tả Thảo giơ tay, định chào chị.

 

“Tả Thảo, mày, sao mày về đây?” Giọng nó hoảng hốt, chạy vào nhà: “Bố, mẹ, Tả Thảo về rồi.”

 

Người đàn ông gầy gò, thấp bé bước ra khỏi nhà, tay cuốn điếu thuốc lá, nhìn Tả Thảo, lông mày nhíu chặt: “Dì mày có ý gì, lại gửi mày về lúc này.”

 

“Mày về xa thế, nó cũng không cho mày mang về cái gì à?”

 

Tả Thảo ngước lên, nhìn người đàn ông: “Bố không gửi tiền cho nhà họ Ngụy, con ngày ngày ở nhà người ta ăn trắng uống trắng, đương nhiên phải gửi con về rồi, bố ạ.”

 

“Cái đồ ngu, không biết ăn ít lại à, có mắt nhìn một chút, giúp người ta làm việc nhiều vào, chuyện này còn không biết.”

 

Tả Thảo thấy, cái bố nuôi này của nguyên chủ, với hệ thống chắc có nhiều điểm chung.

 

Cô nói: “Các chú các thím bên ấy đều hỏi con, có phải bố con chết rồi không, mới đem con gái mình cho người ta nuôi.”

 

Tả Đại Dương không nghe ra sự mỉa mai trong lời Tả Thảo, nhưng điều đó không ngăn được sự nóng nảy và giận dữ của ông ta.

 

“Mày ở ngoài phá danh tiếng của tao như thế à? Xem hôm nay tao có đánh chết mày không!”

 

Tả Đại Dương vào nhà lấy cái kẹp lửa.

 

Tả Thảo co chân chạy thẳng.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích