Chương 25: Phải tẩm bổ thật tốt
Từ Liễu lại nghĩ đến mấy chuyện chướng mắt mà Tả Thảo gây ra, cảm thấy vẫn không thể giao việc cho nó.
“Tả Phương, con cũng đi, cho gà với lợn ăn, trông chừng, đừng để lợn gầy mất.”
Tả Thảo trước hết lấy lại mấy cuốn tạp chí gửi ở quầy, rồi dẫn Tả Phương đi tìm máy kéo.
Tả Phương kinh ngạc: “Mày lấy đâu ra tiền thế?”
Tả Thảo cảnh cáo nó: “Nếu mày kể với bố mẹ, tao bỏ mày ở đây, tự mày đi bộ về.”
Cả một quãng đường núi dài, trời lại nóng, có xe không ngồi, lại phải đi bộ.
Tả Phương cũng không ngu, nó lẽo đẽo sau Tả Thảo, ngượng ngùng, ngồi trên máy kéo, vừa gượng gạo vừa ngại ngùng.
Nó xấu hổ vì đã tiêu tiền, dù đó là tiền của Tả Thảo, nó vẫn thấy không nên tiêu.
Đường đất xóc kinh khủng, nhưng xe mui trần hứng gió, giảm bớt cảm giác khó chịu.
Về đến nhà, Tả Phương còn luyến tiếc.
Vào nhà, nó tự thấy mình chiếm lợi của Tả Thảo, không dám mở miệng bảo Tả Thảo làm việc, lẳng lặng đi làm.
Tả Thảo cũng mặc kệ nó, vật lộn cả ngày, nó cũng mệt, tìm được giường là lăn ra ngủ.
Nhà họ Tả không có ưu điểm gì khác, nhưng nhà rộng, thoáng gió, đêm hè không hề oi bức.
Chỉ có điều muỗi thì phiền chết.
Nửa đêm Tả Thảo bị muỗi đốt thức giấc, lục dưới gầm giường Từ Liễu tìm được một lọ dầu khuynh diệp nhỏ.
Nó bôi lên người.
Đi ngang qua phòng Tả Phương, nghe thấy tiếng trở mình bên trong.
Lấy của người khác làm của mình, Tả Thảo rất thích làm, hào phóng rắc thêm ít dầu khuynh diệp lên chăn của Tả Phương.
Tả Phương ngủ chưa được bao lâu, sáng sớm tinh mơ đã lọ mọ dậy nấu cơm.
Nó phải đi sớm, đến muộn sẽ bị mắng.
Nấu cơm xong, nó quay lại gọi Tả Thảo.
Tả Thảo nằm trên giường, phơi cái bụng: “Không đi.”
“Họ sẽ giận đấy.”
“Giận thì giận.” Tả Thảo nói.
Tả Phương hết cách, cũng hơi tiếc.
Nếu Tả Thảo đi, biết đâu lại được đi nhờ máy kéo một chuyến.
Tả Phương rất thích đi xe, gió thổi trên xe, sướng vô cùng.
Nó cũng không biết từ ngữ nào khác để tả, chỉ thấy rất thoải mái.
Tả Thảo mở mắt, nó nhìn thấy sự mong đợi và thất vọng trên mặt Tả Phương.
Nó nói: “Máy kéo từ thị trấn về thôn thì dễ kiếm, nhưng từ đây lên thị trấn, phải tìm ủy ban thôn, rất phiền.”
Nó đã từng chạy một lần rồi, phải có giấy phép của trưởng thôn, còn phải trình bày chi tiết lý do.
Lần trước là Từ Liễu sắp đẻ, trưởng thôn quyết định, thủ tục đơn giản.
Giờ mà tìm đến, trưởng thôn nhất định không thèm để ý tới tụi nó.
Vào núi thì dễ, ra khỏi núi mới khó.
Tả Thảo trở mình trên giường, tiếp tục ngủ.
Giấc này ngủ thẳng tới trưa.
Tả Thảo dậy, bụng đói meo.
Nó nhìn chằm chằm đàn gà thả vườn trong nhà một hồi lâu, chợt nhớ, Từ Liễu bảo nó về nấu cơm.
Bắt gà tốn một hồi công.
Nhổ lông cũng rất phiền.
Nhưng nghĩ đến thịt gà sau đó, Tả Thảo tràn trề sức lực.
Mấy hôm về làng Lĩnh Vân, con gà nào đẻ nhiều, con nào đẻ ít, Tả Thảo trộm trứng đã trộm ra kinh nghiệm.
Thậm chí có con gà còn đi ăn trộm trứng của con khác rồi nhận là của mình.
Nó lôi con gà vừa đẻ ít nhất lại còn ăn trộm trứng ra.
Trong nhà chẳng có gia vị gì hữu dụng.
Nhưng vị tươi ngon của gà thả vườn đã đủ để lấp hết.
Hành lá cũng ra vườn nhổ tạm.
Nồi nước dùng hầm cả buổi chiều, cả nhà thơm phức.
Tả Thảo còn lục được một dúm mì sợi, bỏ vào nước dùng, ăn một tô mì gà lớn.
Thịt dai ngon ngọt, da gà nhai giòn rụm.
Tả Thảo xé phần thịt ức và bụng ra, lại xào một lần, làm thành gà xé phay.
Trong lúc chờ nước dùng, Tả Thảo còn rảnh rỗi lật mấy cuốn sách giáo khoa mượn từ thầy Vương.
Sách giáo khoa cũng chỉ là lớp hai, đối với nó, vẫn còn quá dễ.
Tả Thảo lại mở mấy cuốn tạp chí mua ở bưu điện.
Mơ hồ cảm thấy câu chuyện ngắn mình gửi không hợp chủ đề của tạp chí lắm.
Đọc liền mấy cuốn, trong lòng nó mơ hồ có hướng sáng tác, nhưng lục tung cả nhà,
Ngoài sách giáo khoa và tạp chí của nó ra, trong nhà này, không có một mảnh giấy, một cây bút nào, cứ như lạc vào sa mạc văn minh.
Tả Thảo hết cách, định ngày mai ra tiệm tạp hóa ở đây mua giấy bút về.
Ở đây có trường tiểu học, tiệm tạp hóa vẫn có đồ văn phòng phẩm bán.
Tả Phương về rất muộn.
Lúc về, mặt nó hơi ấm ức.
Vì Tả Thảo vắng mặt, Tả Đại Dương và Từ Liễu đều rất giận, Tả Thảo lại không có ở đó, nên cơn giận đổ hết lên đầu Tả Phương.
“Mày làm ăn gì thế hả, ngay cả con Thảo cũng không quản nổi, cái đồ như mày thì trông em kiểu gì?”
Cả ngày hôm nay Tả Phương, không phải đang trên đường đi, thì là đang làm việc.
Nó mệt đến nỗi không nói nên lời.
Bị mắng thẳng mặt như thế này khiến nó tủi thân vô cùng.
Hôm nay Từ Liễu vẫn không có sữa, hai người lại mắng Tả Phương một trận, bảo nó nấu ăn dở tệ, không có mắt nhìn, chẳng biết thương mẹ vừa sinh em trai xong.
Tả Phương nước mắt rơi xuống.
Hai vợ chồng bàn bạc một hồi, không biết nên hầm một con gà để lợi sữa, hay bán gà đi mua ít đường đỏ. Do dự mãi.
Cuối cùng, vì Tả Thái Vân hứa sẽ gửi tiền về, hai vợ chồng quyết định hầm một con gà.
Tả Đại Dương nói: “Em phải tẩm bổ thật tốt.”
Một câu nói đó làm Từ Liễu cảm động đến rưng rưng, thầm nghĩ mình đẻ được con trai, ở nhà cuối cùng cũng ngẩng mặt lên được.
Từ Liễu nói: “Giết đi, con gà mái trong nhà nuôi cũng có năm rồi, gần đây chẳng đẻ trứng mấy.”
Tả Đại Dương phải đợi ở thị trấn nhận tiền Tả Phương gửi về, hai người dặn dò Tả Phương một cách long trọng, bảo nó về nhà làm thế nào.
Từ Liễu nói: “Con gái nhỏ tuổi không được ăn thịt gà, không thì sẽ bị lở mồm, chỉ có người như mẹ, đã đẻ con mới được ăn, mẹ ăn cũng là ăn thay cho em trai mày thôi, hầm một miếng nhỏ là được, chỗ còn lại thì xát muối treo trên bếp hun khói, đến Tết, cho mày ăn thịt.”
“Thôi, đừng khóc nữa, làm tốt việc nên làm, bố mẹ sẽ không nói mày nữa đúng không.”
Từ Liễu dỗ một câu: “Cũng chỉ có con Thảo là đồ đểu cáng mất dạy, mẹ nó đang nằm viện, nó thì hay, nằm dài ở nhà, mày là đứa ngoan, không được như nó.”
Tả Phương ngơ ngác gật đầu.
Vừa về đến nhà, nó đã ngửi thấy mùi thơm trong nhà.
Mùi thơm ấy như tiên nhạc từ cõi tiên truyền tới, dễ dàng khơi dậy mọi cơn thèm trong người.
Chỉ có người thiếu dầu mỡ mới hiểu được cảm giác đó,
Từng tế bào đều gào thét, muốn lại gần hơn, hít một hơi, liếm một miếng.
Tả Thảo ở cuối làn hương mỉm cười với nó: “Về rồi à.”
Tả Phương bao nhiêu oán trách trên đường, trong khoảnh khắc nhìn thấy Tả Thảo, bỗng nhiên tan biến hết.
Nó nhớ đến viên kẹo sữa Thỏ Trắng, quả trứng trong bếp lửa, và cả tờ tiền vé Tả Thảo trả trên máy kéo.
Trái tim Tả Phương như cái bánh bột lật qua lật lại.
Một lúc lại thấy sự oán hận của mình thật vô lý.
Nó nở một nụ cười với Tả Thảo: “Tắm chưa? Chị đi đun nước cho.”
