Chương 29: Em cũng là trẻ con mà
Làng Lĩnh Vân.
Từ Liễu chưa hết tháng ở cữ, cửa sổ và cửa ra vào trong phòng đều đóng chặt.
Đàn bà ở cữ không được tắm rửa, không khí ngột ngạt, lại pha thêm mùi chua lên men.
Phòng hôi, nửa đêm con nhỏ lại khóc, Tả Đại Dương và Từ Liễu đã chia phòng ngủ.
Nếu không phải để xem con trai, Tả Đại Dương chẳng muốn bước vào căn phòng này.
Đây cũng là quy tắc cũ trong làng rồi.
Đàn bà tới tháng, hay đàn bà ở cữ, không được ngủ chung giường với đàn ông.
Nếu không sẽ làm xui vận đàn ông.
Nói mới nhớ, trước kia đi làm, Tả Đại Dương ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới,
bây giờ Từ Liễu ở cữ không xuống giường được, Tả Phương có giỏi đến mấy, tuổi tác cũng chỉ thế thôi, không thể nào vừa việc nhà vừa việc ngoài một tay gánh vác.
Từ khi Từ Liễu ở cữ, Tả Đại Dương như biến thành người khác, sáng sớm đã đi làm, chiều tối cũng không về.
Bây giờ hắn có con trai, lại là con có được sau khi triệt sản, cái bực dọc kia cũng tan biến.
Hắn cảm thấy mặt mũi sáng láng, lại bắt đầu đi lêu lổng.
Tụ tập với người ta, lúc chế nhạo mấy nhà tuyệt tự trong làng, thì hắn là đứa la to nhất.
Trong thời gian ở cữ, theo tục lệ cũ trong làng, đáng lẽ phải có người già đến giúp đỡ, phù trợ cho gia đình nhỏ.
Nhưng Từ Liễu là con dâu nuôi từ bé ở nhà họ Tả,
cha mẹ Tả Đại Dương mất rồi, hai người cứ thế mà dựa vào nhau sống.
Không có cha mẹ giúp đỡ, nuôi con nhỏ đương nhiên khổ hơn một chút.
Thím Hồng thỉnh thoảng có tới một lần, cũng giúp Từ Liễu thu xếp việc nhà.
“Nhà thiếu người, sao chồng cô ngày nào cũng không ở nhà thế?”
“Việc nhà, một thằng đàn ông như ảnh làm sao làm nổi.” Từ Liễu nói.
Thím Hồng nói: “Tôi thấy cô thiếu đầu óc thật, việc nhà không làm, thì cái sức ấy để làm gì.”
Đàn ông trong nhà không làm, chỉ vào người ngoài như bà làm à.
Thím Hồng tới hai ngày, cảm thấy không thể nói chuyện nổi với người chị dâu này, cho ít trứng gà rồi thôi, không tới nữa.
Từ Liễu đang ở cữ từ chối trưởng làng đến đòi nợ, xoay xở chuyện qua lại trong nhà, còn phải chăm con.
Từ Liễu lần này sinh nở không thuận, nuôi cũng không tốt,
cuối cùng để lại bệnh căn, tay không có sức, hễ dùng lực là đau.
Ngày tháng khổ, từng giây từng phút oán hận đều dồn nén trong lòng Từ Liễu.
Cô không tìm được Tả Đại Dương, lại không nỡ oán trách đứa con trai khó khăn lắm mới có được.
Tả Phương thì như cái bình vôi.
Chỉ có Tả Thảo, ngày ngày ra vào trong nhà, chẳng biết làm gì.
Cô nói với Tả Phương: “Chắc mày cũng ngốc rồi, cái việc cho gà ăn, không phải để cho Tả Thảo làm à? Mày rảnh vậy à? Bỏ mặc em trai không trông, lại đi giúp nó làm việc? Tao đẻ ra công chúa hay đẻ ra thái hậu đây?”
Tả Phương ngượng ngùng.
Nó bị Tả Thảo kéo lên thuyền giặc, cứ hai ba ngày lại được chia một quả trứng gà mới.
Thỉnh thoảng lại có kẹo sữa Thỏ Trắng, còn có bánh thiên tầng ngọt lịm.
Nó không biết Tả Thảo lấy những thứ đó từ đâu.
Nó chỉ biết, Tả Thảo rất có bản lĩnh.
Còn những thứ này, chỉ cần nó nói với bố mẹ, thì sẽ chẳng còn gì nữa.
Con gà đó lại hầm thêm hai lần nước.
Từ Liễu và Tả Đại Dương chia nhau ăn thịt.
Phần cho Tả Thảo và Tả Phương, mỗi đứa một bát nước, nước không đậm cũng không ngọt.
“Nước gà này bổ,” Từ Liễu nói: “Các con cũng đừng thèm thịt trong nồi, sau này lấy chồng, hãy ăn của nhà chồng, mẹ để dành sữa cho Đống Lương bú.”
Từ Liễu nghĩ một lát, lại nói thêm: “Nếu không phải lần trước các con không trông nom gà cẩn thận, để gà chạy mất, thì cũng không đến nỗi không có thịt mà ăn.”
Thế là tối hôm đó, trong chuồng gà lại chạy mất một con.
Tả Phương đứng ở cửa, nắm chặt tay canh chừng.
Con gà giãy giụa trong tay Tả Thảo, Tả Thảo nhanh mắt nhanh tay, một phát chộp lấy cổ gà, bóp chết tiếng kêu từ trong trứng.
“Mày nhanh lên.” Lòng bàn tay Tả Phương đầy mồ hôi.
“Được rồi được rồi, đừng thúc.”
Trong làng không có đèn đường, một chút ánh sao lẻ tẻ cũng chẳng ích gì, đi trên đường vẫn là tối như mực, không thấy năm ngón tay.
Hôm sau thức dậy.
Trong chuồng gà lông bay tứ tung, Từ Liễu hoảng hốt.
“Nhà mình lại có chuột vàng rồi.” Cô đau lòng vô cùng.
Không uổng công Tả Thảo một phen lăn lộn, nó còn đặc biệt rắc máu xuống đất, dựng hiện trường giả.
Con gà này hiển nhiên không thể nấu ở nhà được.
Tả Thảo mang gà ra núi sau, bọc đất vàng làm gà nướng.
Gà nướng nóng hổi, ăn vào tan ngay trong miệng.
Hai đứa con gái ngồi quanh cục đất, ăn con gà chỉ còn lại một đống xương sạch bong.
Tả Phương nói: “Mấy cái xương này còn hầm canh được đấy.”
Tả Thảo nói: “Mang về hầm canh?”
Tả Phương vội lắc đầu, nó chỉ nói vậy thôi, mang xương về, cả hai chẳng có quả ngon nào ăn đâu.
Hai người đem đống xương gà còn lại chôn lại vào đất, rồi lấy lá vàng đất phủ lên, đảm bảo không ai nhìn ra.
“A ha, các cậu đang ăn vụng!”
Tả Phương nghe vậy, tim suýt nhảy ra khỏi cổ họng.
Tả Thảo quay đầu, lại thấy cái thằng béo ú kia.
Lần trước tìm nó xin đồ ăn, lần này lại gặp.
Thằng béo lắc lư cái đầu, Tả Thảo liếc một cái đã thấy sự do dự của nó.
Thằng chết béo này chỉ ngửi thấy mùi trong không khí, nó đang thử nó.
Tuổi còn nhỏ, tâm nhãn không ít, Tả Thảo hừ một tiếng trong lòng, rồi liếc thấy Tả Phương bên cạnh, mặt đầy vẻ chột dạ, chỉ thiếu điều viết lên mặt “tôi làm chuyện xấu rồi”.
Nó kéo Tả Phương ngồi xuống.
“Bây giờ, cậu là bố, tớ là mẹ, chúng ta sắp sinh em bé rồi.”
Tả Phương hơi ngơ ngác.
Tả Thảo nhặt cục đất vàng dưới đất, nặn một hình người nhỏ: “Đây là con chúng ta, bây giờ chúng ta phải nấu cơm cho nó, cậu đi đi.”
Sự chú ý của Tả Phương bị kéo vào trò chơi gia đình.
Nó nhìn cục đất Tả Thảo tiện tay nặn, theo bản năng nói: “Tớ đã là bố rồi, sao tớ phải nấu cơm cho con?”
Tả Thảo bất lực: “Con là tớ đẻ ra, bố nấu cơm thì có sao?”
Thằng béo ú cũng bị thu hút sự chú ý, không còn như con chó, lần theo mùi trong không khí để truy tìm gốc rễ nữa.
Nó bước tới, giả vờ như người lớn: “Chơi gia đình là trò của trẻ con, các cậu thật trẻ con.”
Tả Thảo lườm nó một cái.
Tả Phương đi lấy ít lá cây, đất khô, lại rắc ít sỏi vào, trộn đều lên.
Tả Phương cũng thấy chơi gia đình khá trẻ con.
Nhưng nó là đứa trẻ ngoan.
Từ Liễu bảo gì, nó làm nấy.
Tả Thảo bảo gì, nó cũng làm nấy.
Cục hỗn hợp không rõ là gì trộn với nhau, Tả Thảo liếc thằng chết béo một cái, rồi châm lửa đốt đám lá đó.
Mùi khét át đi mùi thịt gà trong không khí.
Tả Thảo vài câu đuổi được thằng béo đi.
Tả Phương ở bên cạnh tận tâm tận lực khuấy “cơm”, khuấy một hồi lâu mới ngớ người ra: “Suýt.”
Thằng béo cũng ở trong làng, nếu để nó về làng mà la toáng lên, bảo hai đứa nó ở đây ăn thịt, chuyện này chắc chắn không thể nào yên.
Thằng béo vừa đi, hai chị em vội vàng chuyển đống xương gà còn lại đi.
Trước khi về nhà, lại tiện tay đánh một nắm cỏ heo, hái mấy quả phúc bồn tử.
Tả Thảo nói: “Được rồi, chuyện hôm nay về nhà quên đi nhé, coi như chưa từng xảy ra, con gà bị chồn vàng ăn mất, không liên quan gì đến chúng ta.”
Tả Phương nói: “Ê đừng có hái bậy, đó là quả rắn, không ăn được, ăn vào trong bụng sẽ mọc rắn đấy.”
Nói tới đây, nó lại hơi do dự.
Nó bị Từ Liễu lừa cho tê liệt rồi, trứng gà thịt gà Từ Liễu nói không ăn được mà ngon thế, vậy quả rắn này…
Tả Thảo rụt tay lại, thấy ánh mắt Tả Phương đầy vẻ muốn thử.
“Quả rắn không ăn được, cái này thật sự có độc đấy.”
“Ồ.” Tả Phương hơi thất vọng.
Tả Thảo nói: “Tớ dạy cậu này, đồ bố mẹ ăn được, thì chúng ta cũng ăn được, đồ Tả Đống Lương ăn được, thì càng là đồ tốt, hễ có cơ hội, ăn được miếng nào hay miếng đó.”
Tả Phương nhanh chóng chấp nhận kết luận này.
“Chúng ta là chị, không nhường em trai à?”
“Nó cần gì chúng ta nhường, trong nhà thằng đó làm ít nhất, ăn nhiều nhất, tiếp theo là bố chúng ta.”
Tả Phương nghe câu này không thoải mái: “Nó còn là trẻ con mà.”
Tả Thảo dừng bước, nhìn Tả Phương với ánh mắt thương hại và dịu dàng: “Em cũng là trẻ con mà.”
Tả Phương chớp mắt, nó muốn nói, em không phải trẻ con.
Nhưng không hiểu sao, nghe Tả Thảo nói vậy, nó lại thấy vui lạ.
