Chương 32: Con chị thi đỗ thủ khoa
“Chị chưa biết à, năm nay trường chịu chơi lắm, thi đỗ nhất được thưởng ba cân thịt lợn, ba cân đấy! Còn có bánh bao trắng nữa.”
“Con chị thi đỗ thủ khoa, thủ khoa lớp ba đấy.”
Tin tức dồn dập, Tả Đại Dương nghe mà ngơ ngác.
Nhưng nghe có vẻ là tin tốt, dù thấy hơi kỳ kỳ, nhưng Tả Đại Dương vẫn cười gượng, gật đầu phụ họa.
“Mai tôi bảo vợ tôi sang nhà chị học hỏi kinh nghiệm.” Người trong làng vỗ vai Tả Đại Dương, mắt đầy vẻ ngưỡng mộ.
Tả Đại Dương mơ màng về nhà.
Từ Liễu biết tin còn nhanh hơn anh ta.
Hiệu trưởng trường học quả là người có bản lĩnh, thế mà xoay xở được để nhà máy chế biến thịt gửi thịt lợn đến trường.
Nhưng Từ Liễu không ngờ chuyện này lại liên quan đến nhà mình.
“Cô nói gì? Tả Thảo đi học? Nó đi học ở đâu ra? Ai nộp tiền học cho nó? Chị nó không chịu cho mình tiền mà?”
Tả Đại Dương gãi đầu: “Nghe bảo là nhuận bút? Viết văn? Viết văn mà cũng có tiền hả? Nó đâu rồi? Tao đi tìm nó, chuyện lớn thế mà không nói với bố mẹ một tiếng, còn coi bố mẹ ra gì nữa không.”
Từ Liễu gọi Tả Phương đang bế em trai ra: “Lại đây, ngồi lên ghế, mẹ hỏi con, em mày suốt ngày làm cái gì ở ngoài đấy, mẹ thấy hai đứa thân nhau lắm mà.”
Tả Phương chớp mắt, rồi lắc đầu.
Nó biết em nó làm gì, nhưng không dám nói câu nào.
“Đừng có định giấu mẹ, bố mẹ mày còn hại nó được chắc?”
Từ Liễu trừng mắt nhìn Tả Phương.
Tả Phương xê dịch mông, giọng nhỏ như muỗi: “Con thực sự không biết ạ.”
Từ Liễu thấy vậy thì nổi khùng, nhưng nghĩ đến việc phải moi tin, đành cố nén giận, giả vờ hiền hậu nói chuyện.
“Mẹ thời gian này phải chăm em, con là chị, phải thương mẹ chứ. Nếu không vì sinh mấy đứa, tay mẹ đâu có ngày nào cũng đau nhức xương.”
Từ Liễu nhẫn nại, lấy từ trong tủ ra hai quả hồng khô.
Ngập ngừng một lát, lại bỏ một quả về.
“Dạo này con cũng vất vả rồi, ăn chút bồi bổ đi, đừng nói với Tả Thảo nhé, mẹ chỉ cho mình con thôi.”
Quả hồng khô phủ một lớp phấn trắng, được lót bằng vải, nó cầm trong tay, nghĩ lát nữa Tả Thảo về sẽ chia cho em một nửa.
Từ Liễu nói: “Con suốt ngày đi cắt cỏ lợn lâu thế, có phải đi chơi với nó không? Nói mẹ nghe, nó làm cái gì?”
Tả Phương cúi đầu, vẫn lắc.
Từ Liễu thất vọng: “Thế thì đừng ăn nữa. Mày nói xem mày có ích gì? Ngày ngày chỉ biết phí phạm lương thực.”
Từ Liễu nói đến đây, chợt thấy Tả Phương cầm quả hồng khô trong tay, bỗng nhiên sinh nghi.
Tả Phương là đứa con gái đầu lòng, nó lớn lên dưới mắt bà.
Từ Liễu hiểu nó rõ.
Con bé này là đứa tham ăn, từ nhỏ hễ thấy đồ ăn là không rời mắt được.
Bao năm đánh cũng đánh, mắng cũng mắng, giờ đã sửa được rồi, nhưng cho nó đồ ăn, không lẽ nó cầm lâu thế được.
Ngày trước Tả Phương rất thích ăn hồng khô mà.
Dạo này, Tả Phương trông có vẻ… béo lên?
Thôi… cứ hỏi cho ra chuyện của Tả Thảo đã.
Chưa kịp để Từ Liễu đi tìm, Tả Thảo đã về trước.
Từ xa, vợ chồng nhà họ Tả đã nghe thấy tiếng động bên ngoài, thật đúng là ầm ĩ như đám rước.
Ở cái làng này, chỉ có đám cưới hay đám tang mới có náo nhiệt thế.
Tả Thảo trước ngực cài một bông hoa đỏ lớn, tay cầm giấy khen, đi đầu đoàn người.
Không ai ngờ rằng kỳ thi cuối năm nay lại có giải thưởng lớn như vậy.
Mỗi học sinh đứng nhất khối được thưởng hai cân thịt lợn.
Đứng nhì một cân, đứng ba nửa cân.
Còn có hai cái bánh bao trắng.
Tả Thảo đặc biệt hơn cả: em là học sinh lớp hai, nhưng lần này lại thi lớp ba, mỗi môn đều đạt điểm tuyệt đối, giành giải nhất lớp ba.
Nếu phát thưởng theo lớp ba, thì sẽ bất công với học sinh lớp ba vốn có.
Vì vậy hiệu trưởng tặng thêm cho Tả Thảo một giải đặc biệt.
Riêng Tả Thảo được ba cân thịt lợn và năm cái bánh bao trắng.
Cả trường xôn xao.
Bông hoa đỏ rực này to bằng nửa người Tả Thảo, đeo trước ngực, trống đánh chiêng gióng, không khí còn vui hơn cả Tết.
Dân làng kéo đến xem náo nhiệt, lũ lượt đi theo, có người hỏi thăm, còn giúp hò hét.
Tả Thảo không biết mình đang diễu hành hay đang bị xử tử.
Mặt thì cười, nhưng người đã đi được một lúc lâu rồi.
Cứu mạng…
Sao trong trường lại có chiêng thế này?
Lúc đến, hiệu trưởng bảo em phối hợp quảng bá, thu hút tuyển sinh năm sau.
Không làm gì nhiều, chỉ đi một vòng là xong.
Hiệu trưởng lừa em thế, lương tâm ông ta không đau à?
Biết thế có ngày hôm nay, cái giải nhất này, ai thích thì thi đi.
Từ Liễu và Tả Đại Dương, dưới sự vây quanh của dân làng, đứng cạnh nhau, mặt mày hớn hở.
Trưởng làng cũng đến, khen Tả Đại Dương không ngớt lời.
“Trước đây tôi cứ tưởng nhà anh ngu muội không biết điều, không ngờ cũng biết suy nghĩ, đến con gái cũng cho đi học, thật là đáng khích lệ.”
“Khoản viện phí nhà anh kéo dài lâu rồi, tôi biết hoàn cảnh nhà anh, không dễ dàng gì. Thế này nhé, cháu tôi ở Quảng Châu, làm việc ở đó, lương mười hai tệ một ngày, anh bàn với gia đình xem có đi không.”
Mười hai tệ một ngày, một tháng là ba trăm sáu tệ.
Ba trăm sáu tệ, trồng trọt phải mất bao nhiêu năm mới kiếm được.
Tả Đại Dương làm nông nửa đời người, chưa từng thấy nhiều tiền như vậy, nói gì đến nghĩ.
“Tôi thấy anh là người cởi mở, không như mấy lão già kia, chỉ biết ôm lấy mảnh ruộng, không bao giờ khá lên được.” Trưởng làng thở dài, vỗ vai Tả Đại Dương.
Tả Đại Dương vinh dự bất ngờ.
Còn không ít phụ nữ vây quanh Từ Liễu, xin bà bí quyết dạy con.
Từ Liễu nhớ lại những lời mình từng nói xấu Tả Thảo bên ngoài, mặt nóng bừng như bị lửa đốt.
Bà từng nói Tả Thảo suốt ngày không ở nhà, đi chơi bời lêu lổng, không chịu giúp đỡ gia đình.
Hễ có ai đến nhà, bà đều mắng Tả Thảo vài câu.
Càng dìm nó xuống bùn, càng tỏ rõ sự vất vả của người mẹ.
Kết quả Tả Thảo lại học hành đâu ra đấy ở trường.
Đứa con bà không ưng càng có triển vọng, càng làm bà trông như kẻ mù quáng.
“Cái thằng nhóc nghịch ngợm nhà tôi, tôi nghĩ ít nhất cũng phải tốt nghiệp tiểu học, sau này ra ngoài, ít nhất cũng biết viết tên mình chứ.”
“Sao Tiểu Thảo học giỏi thế? Không ngờ nhà chị biết dạy con thế.”
“Ba cân thịt đấy, Tết cũng chưa chắc được nhiều thế.”
“Vẫn phải cho đi học, biết đâu sau này đỗ đại học.”
“Thế mà chị suốt ngày nói con này không tốt kia không tốt, rõ ràng tốt lắm mà. Con tôi mà mang về nhà ba cân thịt lợn, tôi nằm mơ cũng cười.”
Từ Liễu bị kẹt giữa lời khen, bà chỉ còn biết cười hiền từ: “Đâu có đâu có, con gái học hành tốn kém gì. Nó muốn học, làm mẹ biết làm sao.”
“Con gái nhà chị học giỏi thế, sau này Đống Lương nhà chị chắc còn giỏi hơn.”
Câu này Từ Liễu thích nghe.
Màn kịch này kéo dài đến tận trưa, Tả Thảo kiệt sức.
Cuối cùng đám đông cũng tản đi.
Tả Thảo nhanh chóng tháo bông hoa đỏ chói mắt ra.
Tả Phương dỗ em trai đang sợ tiếng chiêng xong mới ra ngoài.
Trong nhà, nó cũng thấy Tả Thảo đeo hoa đỏ, rất ngưỡng mộ.
Hoa đỏ đẹp thật, giá mà nó cũng được đi học, liệu có được đeo hoa đỏ thế không?
Từ Liễu và Tả Đại Dương ngồi trong nhà.
Tả Đại Dương lôi ra điếu thuốc cuộn cất kỹ trong ngăn kéo, mấy năm trước quản lý gắt, không cho trồng thuốc lá, hai năm nay lỏng hơn chút.
Tả Đại Dương lén trồng một ít, không dám đem bán, để tự hút.
Ông ta phì phèo hút.
Chẳng nói gì, tay gõ nhẹ tẩu thuốc xuống bàn từng nhịp.
Từ Liễu cân miếng thịt, ngắm đi ngắm lại, niềm vui không giấu nổi: “Thịt này nạc quá, nếu có thêm chút mỡ thì ngon.”
Tả Phương thấy không ai để ý, nhặt bông hoa đỏ lên.
Nó miết từng nếp nhăn trên hoa, cẩn thận, nâng niu không rời tay.
