Chương 48: Từ nay tao chỉ coi như con Tả Thảo đã chết
Tuy các cụ trong nhà không mấy đồng tình, nhưng bố mẹ vẫn cho nó đi học.
“Biết vài chữ là được rồi.” Họ nói, “Con gái thì thi trạng nguyên làm gì, học vài năm, coi như đi chơi thôi.”
Ngày Tả Ỷ Ngọc nghỉ học, nó cười bảo Tả Thảo và Tả Phương: “Chị học cũng dở, chẳng tiếc gì đâu. Nhà em bảo mang sách giáo khoa về, đợi em trai lớn lên, em dạy nó nhận mặt chữ.”
Tả Thảo im lặng. Nó chẳng giao du với bạn bè nhiều.
Tả Ỷ Ngọc đến tìm nó nói chuyện cũng chẳng lạ, dù sao nữ sinh cũng ít, với lại cùng làng.
Tả Phương đang chép bài, tay cầm bút lúc buông lúc nắm.
“Hai đứa cố gắng nhé,” Tả Ỷ Ngọc vân vê bím tóc, nó cũng chẳng biết cố gắng gì, chỉ muốn đến nói chuyện thôi. Nhưng đến rồi lại chẳng biết nói gì.
Nó rời trường.
Tả Phương từ chuyện này cảm nhận được sự gấp gáp.
Lúc ấy, Tả Thảo đã được bảo lưu vào trường trung học thực nghiệm huyện. Trường thực nghiệm ở thị trấn, Tả Thảo thuê nhà ở đó, về nhà càng ngày càng ít.
Nó mượn vở ghi của Tả Thảo.
Tả Phương giành giải nhất cuộc thi tiếng Anh hai lần, phần thưởng cầm trong tay, nó cũng có tư cách bảo lưu vào trường thực nghiệm huyện.
Hai năm qua, nó dành nhiều thời gian hơn cho việc học.
Từ Liễu đến gây chuyện, Tả Thảo ở nhà thì đỡ cho nó một tay, Tả Thảo vắng nhà, Tả Phương cũng khó khăn chống đỡ.
Nó chạy theo bước chân của Tả Thảo, chưa từng ngừng nghỉ.
Năm Tả Thảo lên lớp 9, Tả Phương tốt nghiệp tiểu học, nhận được giấy báo nhập học trường thực nghiệm.
Cùng năm, Tả Ỷ Ngọc đính hôn, với người làng bên.
Dân làng đều bảo, đôi vợ chồng này thương con gái, không nỡ gả xa, sau này lễ tết con gái đều có thể về bên cạnh.
Trai trẻ còn non nớt, trông vẫn là thằng nhóc ranh, nói chuyện như vịt kêu.
Hai đứa bị ghép đôi, đi cùng nhau bị dân làng cười trêu thiện chí.
Tả Phương nói muốn lên huyện học cấp hai, Từ Liễu ở nhà nổi trận lôi đình.
Theo dự tính của Từ Liễu, học hết tiểu học là đủ dùng rồi. Quanh đây, con gái mà tốt nghiệp tiểu học, tiền sính lễ cũng tăng một đoạn.
Nó còn chưa đủ tốt với hai đứa con gái sao?
Tả Thảo nó quản không nổi, làm gì cũng chẳng bao giờ nói với mẹ nó một tiếng. Chẳng lẽ Tả Phương nó cũng quản không nổi?
“Tao thấy mày sinh hư rồi, học hai năm không biết mình họ gì nữa à? Cái gì cũng nghe Tả Thảo, cái gì cũng học Tả Thảo, Tả Thảo đi ăn cứt mày có ăn không?”
“Tao có ép mày làm ruộng đâu? Cả đống việc trong nhà, mày nói không làm là không làm. Còn em trai mày, hai năm trước còn biết dỗ dành, càng lớn càng vô dụng.”
“Tao nói cho mày biết, mày không được đi đâu hết. Mẹ không hại mày đâu. Mày mười hai tuổi rồi, bắt đầu coi mắt, qua hai năm tìm nhà tử tế, cả đời yên ổn không tốt sao?”
Tả Phương nhìn mẹ nó: “Nếu hôm nay, là Tả Đống Lương thi đỗ trường thực nghiệm huyện, mẹ có không cho nó đi không?”
Từ Liễu đột nhiên nổi điên: “Cái gì cũng so với em mày! Cái gì cũng so với em mày! Em mày còn chỉ biết bò trên giường, mày đã không mong nó tốt rồi à? Em mày rốt cuộc đã làm gì có lỗi với mày, mà mày ghi hận nó đến thế?”
“Cái thành phố này, cái trường học này đúng là đồ hại người. Hại một đứa con gái tao chưa đủ, mày một con bé ranh, lòng cao hơn trời.”
“Tao cho mày học, tao cho mày học—”
Từ Liễu xông vào phòng Tả Phương.
Phòng Tả Phương ngăn nắp gọn gàng, đầu giường chất chồng sách vở.
Tạp chí Tả Thảo đặt, sách Tả Phương tự đọc và vở ghi đều ở đó.
Từ Liễu bắt đầu xé từng cuốn một.
Những trang giấy bay tung tóe như bông gòn, rải đầy căn phòng.
Tả Phương chạy ra ngăn, không ngăn được.
Cuốn từ điển Oxford dày cộp cũng không thoát, bị quăng vỡ tan tành.
Tả Phương rơi nước mắt.
Từ Liễu cuối cùng cũng hả dạ, nó ôm Tả Phương, khóc xé lòng xé phổi: “Con gái của mẹ, mẹ vì tốt cho con thôi. Em con nó như thế, bây giờ nó chỉ biết gọi chị, nó ngốc rồi. Nó là em ruột của con, con không thể mặc kệ nó được. Tả Thảo là đồ khốn, mẹ chỉ còn con thôi, mẹ chỉ còn con thôi.”
Tả Phương ôm lấy mẹ nó.
Tả Đống Lương đã thành thằng ngốc khắp vùng. Từ Liễu hai năm nay lao tâm lao lực, càng ngày càng gầy khô.
Rõ ràng mới ba mươi mấy, trông đã như bà lão nhỏ.
Trong lòng Tả Phương từng cơn từng cơn, đau như dao cắt.
Tất cả sách trong nhà, đều bị Từ Liễu thu gom, nhét vào đống lửa bếp.
Tả Phương bên cạnh: “Đây đều là đồ của em, nó sẽ không vui đâu.”
“Từ nay tao chỉ coi như con Tả Thảo đã chết, mày cũng không có đứa em này nữa.” Giọng Từ Liễu tàn nhẫn.
Tả Phương nhìn thật kỹ gương mặt mẹ.
Nhìn sự lạnh lùng trong khoảnh khắc ấy, và trái tim mình như bị cắt xẻo.
Trong làng hai năm nay có lời đồn.
Hai chị em nhà họ Tả hút hết linh khí của tổ tiên, đứa nào cũng thông minh.
Đến lượt Tả Đống Lương, linh khí không đủ, nên thành thằng ngốc.
Lời này ban đầu từ bà Tả truyền ra, sau đó càng ngày càng nhiều người đồn.
Họ có thật sự tin không?
Tả Phương không rõ.
Nhưng nó nhận ra ác ý của lời đồn này, và mỗi người trong làng đều sẵn lòng thêm dầu vào lửa.
Từ Liễu tin rồi.
Nó lẩm bẩm, nó sinh Tả Phương Tả Thảo đều có sữa, đến Tả Đống Lương thì không.
Từ Liễu muốn dùng cách của mình để sửa sai.
Thật nực cười, thật đáng thương.
Những cuốn sách Tả Phương đọc, giúp nó phủi đi lớp sương mù trong đầu, nó có thể hiểu mẹ nó đang làm gì, tại sao lại làm vậy.
Nó nhớ lại năm ấy, ngày tết, nó tìm thấy Tả Thảo trong hang núi.
Tả Thảo hỏi nó: “Chị, chị có thấy vui không?”
Họ luôn như thế, đời này truyền đời kia.
Tả Phương bỏ chạy.
Nó đạp chiếc xe đạp Tả Thảo để lại, trong đêm rời khỏi làng Lĩnh Vân.
Nó chẳng mang gì, ngoại trừ giấy báo nhập học.
Đang kỳ nghỉ hè, núi rừng tối đen, nhưng gió đêm thổi mát lạnh.
Tả Phương đã đạp xe rất thuần thục.
Từng nhịp từng nhịp đạp xuống, nó vững vàng vượt qua từng ổ gà, từng con dốc.
Sáng sớm, Tả Thảo dậy, định xuống lầu mua đồ ăn sáng, thì thấy Tả Phương ngồi ở cầu thang, không biết đã ngồi bao lâu.
Tả Thảo nở một nụ cười đầy an ủi: “Chị đến rồi à.”
Năm ấy, Tả Thảo vào lớp 9, lợi thế đi trước của nó dần mất đi.
Muốn duy trì thành tích, cần đầu tư nhiều thời gian và sức lực hơn.
Viết bài là nguồn thu nhập chính của hai chị em, chuyên mục của Tả Thảo đã chuyển thành đăng dài kỳ.
Không có lý do gì khác, chữ nhiều, kiếm nhiều tiền hơn.
Sau khi cân nhắc, Tả Thảo từ bỏ con đường thi cử, tập trung vào việc học và viết bài.
Trẻ con bình thường 7 tuổi vào lớp một, còn Tả Phương 9 tuổi mới bước chân vào trường.
Lúc ấy nó cảm thấy xấu hổ và tự ti.
Năm nay, Tả Phương mười hai tuổi.
Nó bước vào cấp hai, còn nhỏ hơn bạn cùng khóa một tuổi.
