Chương 55: Bà Tả đến hỏi cưới
“Mày đi thử đi.” Tả Đại Dương nói một câu rồi ngáy như sấm.
Từ Liễu có lẽ cũng biết, ở chỗ Tả Thảo mình chẳng chiếm được lợi gì.
Bèn kéo Tả Phương lại, vừa làm vừa tán gẫu đủ thứ chuyện trên trời dưới đất.
Chị ta thuộc làu làu chuyện phiếm trong làng.
Chị ta kể, con Tả Ỷ Ngọc cùng làng năm nay lấy chồng, tiền sính lễ thu được hơn sáu chục tệ.
Con Tả Ỷ Ngọc mặt mũi cũng chỉ thế thôi, chưa học hết cấp một, mà sính lễ lại cao như vậy.
Chị ta lại khen Tả Phương đẹp, Tả Phương học giỏi, đầu óc thông minh.
Chị ta khen thật lòng, cũng thực sự tự hào về con gái mình.
Tả Phương tuy thấy hơi kỳ lạ, nhưng được mẹ khen, dù sao cũng vui.
Dân làng qua lại tấp nập.
Năm mới năm này, qua đặc biệt náo nhiệt.
Tả Đại Dương về rồi, ai cũng biết hắn kiếm được tiền ở ngoài, năm nay định xây nhà.
Thành tích của hai chị em nhà họ Tả cũng được bạn học làng bên truyền ra ngoài.
Năm nay qua thật rôm rả.
Từ Liễu đáng lẽ phải có cảm giác hả hê, nhưng nhìn thằng Tả Đống Lương ngốc nghếch, lại chỉ còn một tiếng thở dài.
Từ Liễu kể với Tả Phương và Tả Thảo về nỗi khó khăn trong nhà.
Ngày nào cũng phải dọn vườn rau, cho gà vịt ăn, Tả Đống Lương cũng không rời người được, giờ cả nhà chẳng đi làm công điểm, mỗi năm bù công điểm cũng tốn một mớ tiền.
Trước đây để nuôi hai chị em ăn học, đã bán cả con lợn trong nhà.
Tả Phương giờ cũng biết tính toán, tính còn giỏi hơn Từ Liễu.
Từ Liễu kể một khoản, Tả Phương liền tính với chị ta một khoản.
Tính đến cuối cùng, ra là Từ Liễu một năm dư ra không ít.
Trong làng chỗ tiêu tiền cũng chẳng nhiều, rau với gạo cơ bản tự cung tự cấp.
Tả Phương nói: “Mẹ, nếu nhà khó khăn thế, hay là đừng xây nhà nữa, mình đừng vay mượn khoe giàu.”
Tả Thảo bên cạnh suýt bật cười.
Từ Liễu nói: “Sao được, sau này em trai con lấy vợ, nhà cửa không đủ, thế thì các con ở đâu?”
Tả Phương nghiêm túc nghĩ một lát: “Nếu không có phòng cho tụi con, thì tụi con… không về nữa.”
Tả Phương lại thực sự đang suy nghĩ kỹ càng chuyện này, vẻ mặt hoàn toàn không giả vờ.
Từ Liễu mới mở lời đã bị chặn họng cứng.
Từ Liễu tủi thân thật sự: “Trong lòng con còn có mẹ không, lúc mẹ mang con, ngày nào cũng phải ra đồng làm, làm về đến nhà không có nổi bát cháo nóng, phải lên núi đào rau dại làm lương cứu đói—”
“Bây giờ các con sung sướng rồi, không thể chỉ lo cho mình được, nhìn em trai các con kìa, nếu không phải tại các con, nó cũng không thành ra thế này.”
Tả Thảo nhìn Từ Liễu một hồi, rời khỏi phòng.
Làng Lĩnh Vân rõ ràng không khí trong lành, nhưng lại ngột ngạt hơn thị trấn nhiều.
Tả Thảo đi trên đường đất, gặp dân làng ai cũng rất khách khí, mời cô nếu rảnh thì chỉ bảo con cái họ.
Tả Thảo đi một vòng quanh làng, rồi lẻn về nhà.
Gọi Tả Phương, bảo đừng nghe mẹ tụng kinh độc hại nữa, hiếm khi về, đi thăm ông hiệu trưởng trường cấp một.
Lần này Tả Thảo biết phép lịch sự, xách đi nửa giỏ trứng gà trong nhà.
Tấm bảng danh dự hai chị em thi đỗ vẫn treo ở chỗ dễ thấy nhất trong bảng tin trường.
Làm Tả Thảo ngượng chín mặt, Tả Phương thì rất vui, nhìn bảng tin, lúc đi còn chưa chán.
Nhà hiệu trưởng ở gần trường.
Hiệu trưởng thấy Tả Thảo tâm trạng rất tốt, ông là người có tinh thần cầu tiến, mà Tả Thảo chính là thành tích xuất sắc nhất của ông.
Hai người tán gẫu vài câu, nhắc đến thầy Vương,
thầy Vương cũng ở thị trấn, vẫn giữ liên lạc với Tả Thảo, hai người ở không xa nhau, thỉnh thoảng còn trao đổi sách vở.
Khiến Tả Thảo ngạc nhiên là, thầy Lý cũng lên thị trấn rồi.
Giọng hiệu trưởng bất mãn: “Vợ nó tìm đến, bảo thầy Lý bao năm nay vẫn nói với gia đình là trường không phát nổi lương, lại bảo tiền của nó đều đổ cho học sinh.
Đúng là buồn cười, trường bao giờ nợ lương nó?
Nó tiêu cho học sinh được đồng nào, tự mình làm thầy giáo, con mình không dạy, lại đi tiền cho con người khác, lừa ma à.”
Tả Thảo từ chỗ hiệu trưởng ra, xách số trứng còn lại, đến thăm các thầy cô khác, thì nghe được đầy đủ chuyện thầy Lý.
Thầy Lý dính líu với một cô giáo nữ ở thị trấn.
Hắn đi cửa sau của cô ta để điều lên thị trấn, còn vợ con vẫn ở quê.
Tả Thảo tặng trứng gần hết, mới về nhà.
Trong dịp Tết còn xảy ra một chuyện.
Bà Tả lên cửa hỏi cưới.
Cho thằng cháu đang ngồi tù của bà ta.
Đây là lựa chọn sau khi bà Tả suy tính kỹ càng.
Đừng nói gì cùng họ không lấy nhau, một làng với nhau, từ lâu đã qua năm đời rồi, không tính là cận huyết.
Tả Phương dù là nhân phẩm hay nhan sắc, trong làng đều thuộc hàng nhất nhì.
Mẹ nó thông minh, sau này sinh con cũng sẽ sáng dạ.
Ban đầu bà Tả thực ra tính đến Tả Thảo.
Tuổi hợp hơn, mà Tả Thảo còn học giỏi hơn chị, lại kiếm được tiền, ước chừng kiếm cũng không ít.
Nhưng theo bà quan sát, Tả Thảo là đồ tham ăn, ở nhà chẳng làm gì, tính tình cũng dữ.
Cưới về, sợ là sẽ quấy đến nhà cửa không yên.
Tả Phương khác, đứa này chịu khó, tính nết hiền lành, mặt mũi cũng xinh, thằng cháu bà sẽ thích.
Còn chuyện trong làng đồn hai chị em hầu hạ một người đàn ông bên ngoài, người khác không biết, bà còn không biết sao?
Nhờ cái đó, chưa chắc đã bớt được chút sính lễ đâu.
Còn thằng em ngốc kia, lại càng hay.
Tả Đại Dương không phải định xây nhà trong làng sao, sau này nuôi một thằng ngốc, còn được thêm căn nhà nữa chứ.
Nuôi một thằng ngốc thì đáng gì.
Mấy năm nay nhà nào cũng khấm khá hơn, đều ăn no rồi.
Một bát cơm, đáng bao nhiêu tiền.
Bà Tả tính toán rõ rành rành trong lòng, mấy hôm nay cũng cố tình làm hòa với Từ Liễu.
Tết chưa hết, bà Tả đã bưng bộ mặt tươi cười lên cửa.
Bà Tả trước hết thương xót sờ đầu Tả Đống Lương, chuyến này bà mang hết mấy thứ quà vặt Tả Minh Hiên ăn thừa đến.
Từ Liễu vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ: “Sao lại ái ngại thế này.”
Kẹo hoa quả này không rẻ đâu.
“Trẻ con thích ăn, mình không thể để con trẻ thiệt được.” Bà Tả nói.
Hai người cách một thế hệ, tán gẫu đủ thứ chuyện một hồi lâu, cuối cùng bà Tả vào chuyện chính.
“Sau này con gái chị về nhà tôi, tôi sẽ coi nó như cháu gái ruột, chị cứ yên tâm, sau này nó hưởng phúc không hết.”
Từ Liễu cau mày.
Tả Phương qua Tết là mười ba, tính tuổi mụ mười bốn, cũng có thể bắt đầu coi mắt rồi.
Nhưng Tả Phương là học sinh trường thực nghiệm thị trấn, mấy xóm mấy làng, có mấy đứa thi đỗ trường thực nghiệm?
Tả Minh Hiên học hết cấp một còn chưa xong, một thằng lưu manh, lại còn đang ngồi tù.
Thứ như vậy không soi gương mà xem lại mình, cũng dám mơ tưởng đến con gái bà.
Sắc mặt Từ Liễu lạnh xuống.
